Đang phát: Chương 371
Nghe Ngôn Thiểu Triết nói thẳng toẹt như vậy, sắc mặt Kính Hồng Trần sa sầm lại:
“Hay cho viện trưởng Ngôn thẳng thắn! Vậy xin nhờ viện trưởng trông nom đám tiểu tử này của học viện chúng ta.”
Ngôn Thiểu Triết hờ hững đáp:
“Ít nhất, ta có thể đảm bảo trong thời gian chúng học tập ở Sử Lai Khắc, nếu đủ năng lực, cánh cửa nội viện luôn rộng mở.Hy vọng Đường chủ cũng thể hiện được thành ý trong lần trao đổi này.”
Kính Hồng Trần cười ha hả:
“Đó là điều đương nhiên, Minh Đức Đường sẽ tận tâm chỉ bảo những tinh anh của Sử Lai Khắc các ngươi.”
Ngôn Thiểu Triết mỉm cười:
“Vậy quyết định vậy.”
Dứt lời, lão đưa tay phải ra.
Kính Hồng Trần cũng bắt lấy, hai lão hồ ly ngoài mặt tươi cười, trong lòng toan tính điều gì thì chỉ có trời biết.
Hai đội dưới sự dẫn dắt của lão sư lần lượt đổi chỗ.Khi Hoắc Vũ Hạo lướt qua Tiếu Hồng Trần, hắn nghe thấy Tiếu Hồng Trần nghiến răng:
“Đại tái Đấu Hồn lần sau, ta sẽ tự tay bóp chết ngươi!”
Hoắc Vũ Hạo cười khẩy:
“Ta sợ quá cơ!”
Ánh mắt hai người chạm nhau tóe lửa, không ai nhường ai.Nhưng ngay lúc đó, Hoắc Vũ Hạo phát hiện Mộng Hồng Trần hoàn toàn khác.Sau khi thấy đoàn đệ tử Sử Lai Khắc, tâm tình cô bé hình như tốt hơn.Khóe môi còn nở một nụ cười nhạt, gật đầu với hắn, ít nhất lúc này, hắn không cảm nhận được ác ý nào từ cô ấy.Phát hiện này khiến hắn không khỏi giật mình.
Thực tế, Tiếu Hồng Trần cũng không đoán được muội muội mình đang nghĩ gì.
Mộng Hồng Trần mỉm cười, gương mặt ửng hồng, ánh mắt nhìn xa xăm, thầm nghĩ: “Hắn không tham gia trao đổi, vậy hẳn là vẫn còn ở Sử Lai Khắc.Hai năm không gặp, không biết giờ hắn thế nào rồi? Chắc chắn sẽ càng anh tuấn hơn.Đôi mắt lam ấy, thật đẹp…”
Hai đoàn người lần lượt di chuyển, chỉ có Ngôn Thiểu Triết và Kính Hồng Trần đứng yên tại chỗ.
Ngôn Thiểu Triết cười nhạt: “Vậy, tạm biệt Đường chủ Hồng Trần.”
Kính Hồng Trần đáp: “Ngôn huynh đi thong thả.”
Ánh mắt chạm nhau, Ngôn Thiểu Triết phóng người bay lên, không cần dùng Hồn Đạo Khí phi hành, cứ như lơ lửng trên không trung, hòa vào mây trời.
Đoàn người học viện Nhật Nguyệt dưới sự dẫn dắt của Mã lão sư bắt đầu sử dụng Hồn Đạo Khí phi hành, bay lên.Khi thấy Ngôn Thiểu Triết bay lên nhẹ nhàng như vậy, không khỏi kinh hãi, đây là thực lực của Siêu Cấp Đấu La sao?
Kính Hồng Trần không vội rời đi, chăm chú nhìn Ngôn Thiểu Triết đưa đoàn người biến mất, ánh mắt suy tư.
Cùng là Phong Hào Đấu La, lão cũng có thể phi hành, nhưng không thể nhẹ nhàng như Ngôn Thiểu Triết.Điều làm lão kinh ngạc hơn là khi Ngôn Thiểu Triết phi hành, quanh người không hề có dao động Hồn Lực.Tuy Mục lão đã qua đời, nhưng Sử Lai Khắc vẫn là một mãnh hổ không hề yếu kém.
Kính Hồng Trần cười híp mắt nhìn về phía đoàn đệ tử Sử Lai Khắc:
“Các vị, chúng ta đi thôi.Lão phu là Đường Chủ Minh Đức Đường, Kính Hồng Trần.Ta đại diện học viện Nhật Nguyệt, hoan nghênh mọi người đến thăm.”
Nói xong, Kính Hồng Trần phóng người bay lên, sau lưng xuất hiện hai mảnh mỏng manh lấp lánh ánh kim, nâng đỡ cơ thể lão bay lên.
Hoắc Vũ Hạo quan sát Hồn Đạo Khí phi hành kia, không ngờ lại là một đôi cánh nhỏ, cực kỳ mỏng và dẻo dai, không hề có cảm giác kim loại, bên ngoài lượn lờ ánh sáng vàng, không hề có Hồn Lực rò rỉ.
Theo những gì hắn biết, Hồn Đạo Khí đều được chế tạo bằng kim loại, kim loại mà có thể dẻo dai như vậy sao? Cùng lắm chỉ hơi mềm dẻo thôi.Hồn Đạo Khí của Kính Hồng Trần mang đến cho hắn một cảm giác thật kỳ lạ.
Phàm Vũ thân là Hồn Đạo Sư cấp tám, sự kinh ngạc còn lớn hơn Hoắc Vũ Hạo, vừa bay lên vừa lẩm bẩm: “Minh Đức Đường nghiên cứu phối hợp kỹ thuật sinh học với Hồn Đạo Khí đến mức này rồi sao?”
Hai năm qua, dưới sự hỗ trợ của học viện, hệ Hồn Đạo phát triển nhanh chóng, nhưng lúc này, Phàm Vũ lại cảm nhận được sự chênh lệch giữa hệ Hồn Đạo của Sử Lai Khắc và Nhật Nguyệt.
Hoắc Vũ Hạo không kềm được hỏi:
“Sư phụ, kết hợp kỹ thuật sinh học với Hồn Đạo Khí là sao ạ?”
Phàm Vũ đáp:
“Chính là mô phỏng Hồn Đạo Khí thành hình dạng sinh vật, có một chút đặc điểm của loài được mô phỏng.Ví dụ như…”
Chưa dứt lời, giọng Kính Hồng Trần từ xa truyền đến:
“Các chàng trai, chúng ta phải đi nhanh, nếu không đến tối cũng chưa về đến Minh Đô.”
Vừa dứt lời, ánh kim trên hai cánh mỏng như cánh ve kia bỗng trở nên rực rỡ.Tất cả mọi người cảm nhận được một tầng ánh kim từ trên trời rơi xuống phủ lấy cơ thể.
Một vài đệ tử nội viện giật mình định phản kháng liền bị Phàm Vũ cản lại.
Ngay sau đó, cả đoàn bay về trước nhanh như chớp.Lúc này bọn họ mới phát hiện, đôi cánh sau lưng Kính Hồng Trần đã lớn hơn rất nhiều, còn bọn họ được một tầng ánh kim bao phủ, lơ lửng sau lưng Kính Hồng Trần.Đôi cánh rộng chừng mười thước lấp lánh ánh kim nhẹ nhàng vỗ.
Kính Hồng Trần xoay người nhìn bọn họ, mỉm cười.Ngay sau đó, ánh sáng vàng kim càng lúc càng mạnh, cảnh vật xung quanh dần dần hóa thành hư ảo.
Hoắc Vũ Hạo đau đớn hét to, nhờ Hòa Thái Đầu đỡ lấy mới đứng vững.Ban nãy hắn đã lặng lẽ phóng Tinh Thần Tham Trắc ra dò xét xung quanh nhưng Tinh Thần Lực đã bị dòng khí di chuyển với tốc độ kinh khủng kia xé nát, cũng may hắn cắt đứt kịp thời nên mới không bị thương.
Cảnh vật bên ngoài đã hoàn toàn trở thành hư ảo nhưng các học viên bên trong màn ánh sáng đều không có cảm giác khác thường, giống như đang ở trong một căn phòng yên tĩnh, thậm chí tiếng gió rít cũng không nghe thấy, nếu không nhìn ra bên ngoài thấy mọi thứ lướt nhanh, bọn họ thật không dám tin mình đang bay trên bầu trời.
Sắc mặt Phàm Vũ càng lúc càng trầm xuống.Dĩ nhiên hắn biết Kính Hồng Trần đang muốn thị uy.Nhưng hắn cũng phải công nhận, Hồn Đạo Khí mà Kính Hồng Trần đang dùng đúng là hàng cao cấp.Có thể mô phỏng Hồn Đạo Khí thành hình thái sinh vật đến mức độ này, có nghĩa là họ có thể áp dụng kỹ thuật này vào những phương diện khác, mặt này hệ Hồn Đạo hoàn toàn không thể theo kịp.
Ngày trước Huyền lão cũng từng dẫn cả đoàn người phi hành nhưng so với Kính Hồng Trần vẫn còn kém xa.
Hoắc Vũ Hạo cũng trầm ngâm suy nghĩ.Hắn quan sát một lúc liền phát hiện, trên lưng Kính Hồng Trần mơ hồ có một tia ánh kim thỉnh thoảng lóe lên, đấy hẳn là bộ phận chủ chốt.Nhưng, những màn ánh sáng này là sao? Chẳng lẽ được hình thành từ Hồn Lực thông qua Hồn Đạo Khí sao?
Không, không phải thế.
Hoắc Vũ Hạo đưa tay sờ vào màn ánh sáng, lập tức cảm nhận được nó rất mềm mại, không thể xác định chất liệu là gì, nhưng hắn có thể chắc chắn, đây tuyệt đối là thứ hắn chưa từng gặp.Vốn đang buồn bã vì phải tạm biệt Vương Đông, nhưng lúc này hắn đã hoàn toàn bị Hồn Đạo Khí hấp dẫn, hai năm rưỡi này, hắn muốn học tập thật nhiều kiến thức về Hồn Đạo Khí.
“Các vị, đã thích ứng chưa?”
Giọng Kính Hồng Trần truyền vào bên trong màn ánh sáng.
Phàm Vũ gật đầu, nói với vẻ khâm phục:
“Hồn Đạo Khí phi hành này của Đường chủ Hồng Trần thật khiến chúng tôi phải khen ngợi, không ngờ phương diện nghiên cứu chế tạo Hồn Đạo Khí của quý viện đã phát triển đến trình độ này.”
Kính Hồng Trần nói:
“Cũng không hẳn là thế.Đến khi nào bản thân người sử dụng như ta có thể ở cùng trong màn ánh sáng này với các ngươi mới có thể xem là có thu hoạch.Hồn Đạo Khí này cần rất nhiều vật liệu quý hiếm, nó được làm ra chủ yếu dùng để nghiên cứu.Mục đích của nghiên cứu này là dùng kim loại bình thường cũng có thể chế tạo ra Hồn Đạo Khí có thể chuyên chở nhiều người, hơn nữa còn không cần quá nhiều Hồn Lực.Đương nhiên, muốn làm được thế phải cần nghiên cứu nhiều hơn nữa.Tạm thời chưa thể xem là hoàn thành được.”
Phàm Vũ khẽ than:
“Ít nhất quý viện đã đạt được chút thành quả với mục tiêu của mình, nếu một ngày nào đó, người thường cũng có thể dùng Hồn Đạo Khí để bay lượn trên trời, vậy thì khoảng thời gian cần để di chuyển giữa các nơi sẽ ngắn lại.Mọi thứ cũng sẽ biến đổi theo.”
Kính Hồng Trần cười to:
“Chuyện này có lẽ là của nhiều năm về sau rồi, hiện tại ở thời chúng ta khó mà làm được.”
Phàm Vũ biết những gì Kính Hồng Trần nói không phải là tất cả, nhưng hắn chắc chắn, về mặt nghiên cứu Hồn Đạo Khí, sự chênh lệch giữa hai học viện còn lớn hơn cả về phương diện Hồn Sư.
Quyết định mạnh mẽ phát triển hệ Hồn Đạo của Mục lão ngày xưa rõ ràng là cực kỳ chính xác, ít nhất hiện nay chúng ta còn có cơ hội chạy theo họ.
Thủ đô của đế quốc Nhật Nguyệt tên là thành Nhật Nguyệt, nhưng còn có tên gọi khác là Minh Đô.Đây là trung tâm chính trị, văn hóa, kinh tế của đế quốc Nhật Nguyệt.Diện tích của nó rất lớn, vượt xa khỏi sự tưởng tượng của đoàn người học viện Sử Lai Khắc.
“Chúng ta đã vào trong phạm vi Minh Đô, hai năm rưỡi sắp tới, các ngươi sẽ sinh hoạt trong tòa thành này, hi vọng các ngươi sẽ thích nó.”
