Đang phát: Chương 3696
Lỗ Thông Tử nhìn chằm chằm cây quạt ba tiêu, hỏi:
– Đây là thứ huyền khí gì? Của ai làm ra?
Lý Vân Tiêu nổi giận, hét lớn:
– Của tổ cha ngươi!
Nói rồi, hắn vung quạt ba tiêu về phía Lỗ Thông Tử.
Lỗ Thông Tử nheo mắt, cảm nhận được sức mạnh phong hỏa khủng khiếp, nhưng không hề nao núng, vung tay đấm tới.
Ầm ầm ầm!
Nắm đấm đầy lông lá va chạm với quạt ba tiêu, sức mạnh kinh người tỏa ra khiến cả hai người đều run rẩy.
Trong đôi mắt to của Lỗ Thông Tử, con ngươi co lại thành một chấm đen, kinh hãi kêu lên:
– Sức mạnh của ngươi…có thể ngang hàng với ta!?
Lý Vân Tiêu nghiến răng:
– Ngang hàng? Hôm nay ta xé xác ngươi!
Cơn giận dữ dâng trào khiến hắn mất kiểm soát, năm ngón tay siết lại, hội tụ kiếm khí hỗn mang trong lòng bàn tay.
Lỗ Thông Tử biến sắc, dường như nhận ra điều gì đó, kinh hãi nhìn kiếm khí.
Gã hét lên đầy sợ hãi:
– Đó là cái gì!?
Lý Vân Tiêu gầm lên:
– Là thứ sẽ giết ngươi!
Không đợi kiếm hình thành hoàn chỉnh, Lý Vân Tiêu đã chém xuống một nhát kiếm đầy dã tính.
Lỗ Thông Tử hít một hơi lạnh.Nhát kiếm này khiến gã cảm thấy nguy hiểm chết người.
Gã vội vàng giơ hai tay ra chụp, kích phát toàn bộ tiềm năng cơ thể, hét lớn tung ra một cú đấm.
Ầm!
Một vòng kiếm khí tan ra khi hai luồng sức mạnh va chạm.
Lỗ Thông Tử cảm thấy kiếm khí xé rách cánh tay, da thịt nát bươm, cả người như bị hàng ngàn lưỡi kiếm cắt xẻo, đau đớn tột cùng.
Bùm!
Thân thể to lớn của gã bị đánh bay, cánh tay gần như phế hoàn toàn.Không chỉ vậy, kinh mạch bên trong cơ thể gã cũng bị kiếm khí phá hủy hơn mười chỗ.
– Sao có thể? Không thể nào!
Lỗ Thông Tử bắt đầu sợ hãi, nhìn Lý Vân Tiêu từng bước tiến lại gần, ánh mắt tràn ngập điên cuồng và căm hận.Thanh kiếm đáng sợ trong tay hắn, không có hình dạng rõ ràng mà lại gây ra cho gã thương tích nặng nề đến vậy.
– Kiếm này là cái gì? Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra!?
Lỗ Thông Tử kinh hãi, mất hết ý chí chiến đấu, vội vàng lùi lại phía sau.
Vốn dĩ, Lỗ Thông Tử có sức mạnh của một cường giả Nửa Bước Thánh Ma, đủ sức đối đầu với Lý Vân Tiêu một trận.Thêm vào đó, nơi này là thành Hoàng Cực, lại có thêm nhiều ma vật kéo đến, gã hoàn toàn có cơ hội chiến thắng.
Nhưng Lỗ Thông Tử đã quá khinh địch, lại đắc ý quá sớm nên đã bị Lý Vân Tiêu chém bị thương.
Hơn nữa, Lỗ Thông Tử vốn không phải là một võ giả, không có ý chí chiến đấu quật cường.Gã chỉ là một thuật luyện sư, chỉ có sự ám ảnh và điên cuồng với việc nghiên cứu, cải tạo vạn vật.
Lý Vân Tiêu cố gắng kìm nén những phản phệ dữ dội mà việc ngưng tụ Chùy Thủ Trầm Phù gây ra cho cơ thể mình.
Hắn cười khẩy:
– Có được thân thể Nửa Bước Thánh Ma thì ngươi vẫn chỉ là một thứ ghê tởm, thật nực cười, kẻ yếu thì phải chịu thua.
Lỗ Thông Tử vừa kinh vừa giận quát:
– Càn rỡ! Ngươi có tư cách gì mà phán xét ta!? Nếu ta là kẻ yếu thì những cường giả đã chết dưới tay ta là cái gì?
Lý Vân Tiêu lạnh lùng cười:
– Ta không có tư cách phán xét ngươi, ta chỉ có thể tiễn ngươi đến điểm dừng cuối cùng của cuộc đời, chấm dứt những tội ác của ngươi.
Lỗ Thông Tử liên tục lùi lại, hoảng loạn nói:
– Dừng tay! Chẳng lẽ ngươi chưa từng làm điều ác, chưa từng giết người sao? Số người chết dưới tay ngươi còn nhiều hơn ta!
Lý Vân Tiêu lạnh lùng đáp:
– Đúng là ta giết nhiều người hơn ngươi, nhưng ta làm vậy là vì thiên hạ, vì nguyên giới này!
– Ha ha ha! Lý do thật cao thượng!
Lỗ Thông Tử giận dữ bật cười:
– Dù ngươi có lòng nhân nghĩa thì đó cũng chỉ là suy nghĩ cá nhân, chỉ là để an ủi lương tâm mình mà thôi.Nói đúng hơn, ngươi giết người chỉ để thỏa mãn cái danh nghĩa “nhân nghĩa” của mình.Ta cũng chỉ theo đuổi mục đích của mình nên mới giết người, bản chất có gì khác nhau? Chẳng lẽ ngươi cho rằng mình là minh chủ Thiên Vũ Minh thì có thể tự hào, công bằng mãi mãi sao!
Lý Vân Tiêu lạnh lùng cười:
– Hôm nay, dù ngươi có nói gì đi nữa thì cũng khó thoát khỏi cái chết.Tuy ta là minh chủ Thiên Vũ Minh nhưng ta không dám tự nhận mình là công bằng tuyệt đối.Có điều, hôm nay giết ngươi chính là đóng góp một phần nhỏ bé cho Thiên Vũ giới này.
Chùy Thủ Trầm Phù ngưng tụ thành hình kiếm, biến thành một thanh kiếm thực sự trong tay Lý Vân Tiêu.
Hơi thở kim loại tinh khiết tỏa ra từ thanh kiếm khiến lòng hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết.
Sức mạnh mênh mông xoay quanh người Lý Vân Tiêu, gây ra chấn động khắp thành Hoàng Cực.
Lỗ Thông Tử hét lớn:
– Không!!!!
Gã phát cuồng bỏ chạy.
Trên bầu trời vang vọng tiếng gầm rú, lôi hỏa bắn ra tứ phía.
Lý Vân Tiêu vung kiếm, hóa thành một vệt sáng trắng xé toạc không trung.
– KIẾM TRẢM TINH THẦN!!!
Ánh sáng trắng như vượt qua không gian và thời gian, chém Lỗ Thông Tử làm đôi!
Kiếm khí xuyên thấu cơ thể Lỗ Thông Tử như hàng ngàn mũi tên.
Gã run rẩy, rồi đột nhiên nổ tung thành tro bụi.
Tất cả mảnh vụn hóa thành ma khí nguyên thủy, bị gió thổi tan biến vào đất đai, không còn chút dấu vết.
Lý Vân Tiêu nhìn Lỗ Thông Tử hóa thành mây khói, thở dài cất Chùy Thủ Trầm Phù:
– Chuyện đời như dòng nước chảy, tỉnh lại chỉ là một giấc mơ phù sinh.Hùng đồ bá nghiệp, biển máu thù hận chỉ là khúc ca buồn.
Cùng với cái chết của Lỗ Thông Tử, những Ma Quân bị gã hạ cấm chế đều đau đớn co giật, mất hết sức chiến đấu, gào thét thảm thiết.
Người Tranh bộ thương hại nhìn họ, không biết phải làm gì.
Tranh trầm giọng nói:
– Giết hết đi, coi như giải thoát cho bọn họ.
Những người Man bộ thực lực yếu hơn đứng từ xa quan sát, không dám tới gần.Đặc biệt, nhát kiếm của Lý Vân Tiêu chém rách trời đất, chia thành Hoàng Cực làm đôi khiến ai nấy đều kinh sợ.
Vi Thanh hết sức kinh ngạc, gã vẫn đang chơi trò bắt diều cùng đám người Huyền Hoa, bắt được ai là lập tức nhốt vào Âm Dương Nhị Khí Bình, rất nhanh đã bắt lại hết.
Lỗ Thông Tử chết, gần đó bỗng nhiên bốc cháy, rồi hóa thành một con phượng hoàng, cuối cùng ngưng tụ thành hình dạng Hoa Thiên Thụ.
Hoa Thiên Thụ vội vàng bay đến quỳ trước mặt Lý Vân Tiêu, khóc không thành tiếng:
– Sư tôn!
Tâm trạng của Lý Vân Tiêu vốn rất tệ, thấy Hoa Thiên Thụ bình an thì cảm thấy dễ chịu hơn chút.
Hắn vươn tay ra, cười nói:
– Đứng dậy đi.
Hoa Thiên Thụ không chịu đứng lên, nhưng bị Lý Vân Tiêu kéo mạnh nên đành miễn cưỡng đứng dậy, mặt đầy nước mắt.
Lý Vân Tiêu nói:
– Trở về là tốt rồi.
Hoa Thiên Thụ kìm nén nước mắt, nghe vậy lại khóc không thành tiếng.
Lỗ Thông Tử chết, tất cả cao tầng Man bộ bị giết, đám người Huyền Hoa bị bắt, cục diện thành Hoàng Cực hoàn toàn bị trấn áp.
Những Ma tộc trung hạ tầng còn lại thì không đáng lo.Tranh phái vài cường giả đến quản lý bọn họ.
Đến lúc này, trong trung ương tám bộ tộc, không còn ai có thể chống lại sức mạnh của hai bộ Tranh và Viện nữa.
