Chương 3694 Khuôn mặt quen thuộc (Hạ)

🎧 Đang phát: Chương 3694

Lỗ Thông Tử vỗ tay rất mạnh, tiếng vang vọng khiến cả đại điện rung chuyển.
Lý Vân Tiêu cau mày nói:
-Ngươi gọi thêm viện binh cũng chỉ làm tăng thêm số lượng oan hồn thôi.
Lỗ Thông Tử cười:
-Kệ ngươi nghĩ gì, lũ lâu la chết hay không ta không quan tâm, oan hồn cũng vậy.
Rất nhanh, đại điện bị bao vây bởi vô số cường giả.Bọn họ nhìn vào trong, thấy “Lỗ Thông Tử” nằm sấp dưới đất thì giật mình, lộ vẻ giận dữ.
Vi Thanh nói:
-Đã quyết định giết thì phải nhanh gọn, nếu không rác rưởi kéo đến càng nhiều, dọn dẹp sẽ rất phiền.
Lý Vân Tiêu nhìn chằm chằm Lỗ Thông Tử:
-Hỏi ngươi lần cuối, đám Dương Địch ở đâu? Sắp chết đến nơi rồi mà vẫn không chịu nói?
-À, ngươi không nhắc thì ta quên mất.
Lỗ Thông Tử cười quỷ dị:
-Ta không tàn nhẫn đến vậy đâu, đến lúc cho ngươi gặp lại đồ đệ, bạn bè cũ rồi.
Lỗ Thông Tử vỗ tay theo một nhịp điệu kỳ lạ, như một khúc ca văng vẳng trong điện.
Sắc mặt đám người Lý Vân Tiêu thay đổi, vì họ cảm nhận được khí thế cường đại đang đến gần, không chỉ một người.
Ầm!
Nóc đại điện bị xốc tung, đám Ma tộc đến trước hoảng sợ lùi lại tản ra bốn phía.
Ánh mặt trời chiếu xuống, có mấy bóng người xuất hiện trên không trung.
Lý Vân Tiêu giật mình kêu lên:
-Huyền Hoa, Phỉ Yên, Dương Địch, La Thiên…
Những khuôn mặt quen thuộc nay mang vẻ lạnh lùng, khi thấy Lý Vân Tiêu thì kinh ngạc, rồi trở nên thờ ơ.
Lòng Lý Vân Tiêu chùng xuống, những người này hoặc là đã nhập ma, hoặc trúng tà thuật, tuy nhận ra hắn nhưng lại bị người khác khống chế.
Lỗ Thông Tử cười lớn:
-Ha ha ha! Bao năm không gặp, gặp lại có cảm khái không? Cảnh tượng này thật khiến người ta xúc động.
Lý Vân Tiêu tức giận, mặt xanh mét, nghiến răng hỏi:
-Bọn họ trúng tà thuật gì?
-Tà thuật?
Lỗ Thông Tử cười:
-Ngươi tự hỏi bọn họ đi.Họ đều là đệ tử, thuộc hạ hoặc nghĩa nữ của ta, sao ta có thể dạy tà thuật cho họ?
Huyền Hoa đột nhiên lên tiếng:
-Lý Vân Tiêu, ngươi đang làm ầm ĩ cái gì vậy, không được vô lễ với tổng trưởng đại nhân.
Lý Vân Tiêu nhìn chằm chằm Huyền Hoa, sắc mặt khó coi nói:
-Các ngươi vẫn còn gọi hắn là tổng trưởng? Có biết mấy năm nay hắn đã làm những gì không?
Huyền Hoa châm chọc nhìn Lý Vân Tiêu:
-Mấy năm nay chúng ta luôn ở bên cạnh tổng trưởng đại nhân, đương nhiên là biết.
Lý Vân Tiêu trầm giọng hỏi:
-Vậy bây giờ các ngươi vẫn giúp hắn?
Huyền Hoa nói:
-Chính vì biết nên chúng ta mới giúp hắn.Ta biết ngươi có rất nhiều hiểu lầm, nhưng ta lười giải thích với ngươi.Giờ khuyên ngươi một câu, tuyệt đối không được vô lễ với tổng trưởng đại nhân, nếu không tự gánh lấy hậu quả.
Những người khác cũng nhìn Lý Vân Tiêu với vẻ mặt tương tự.
Dương Địch mở miệng:
-Sư tôn, quay đầu là bờ đi.Ta vẫn gọi ngươi một tiếng sư tôn, nếu ngươi dám hỗn hào với tổng trưởng đại nhân thì tình sư đồ của chúng ta chấm dứt.
Lý Vân Tiêu choáng váng, hắn biết họ đã trúng tà thuật nên không còn gì để nói, lửa giận dần nguôi ngoai.
Lỗ Thông Tử cười tà:
-Phải rồi, gần đây ta bắt được một người, cũng là một gương mặt quen thuộc đấy.
Lỗ Thông Tử giơ tay chộp vào không trung.
Trong khoảnh khắc, vô số ánh sáng vàng tụ tập lại, ngưng kết thành một quả cầu ánh sáng trong lòng bàn tay Lỗ Thông Tử, lửa cháy bập bùng trong quả cầu, một ảo ảnh chim lửa bay lượn bên trong, lúc ẩn lúc hiện.
Bên dưới chim lửa là một người đàn ông đang ngồi xếp bằng, dường như bị thương nặng và đang điều dưỡng.
Lý Vân Tiêu giật mình kêu lên:
-Hoa Thiên Thụ!
Lý Vân Tiêu tức giận quát:
-Thảo nào trong cuộc hẹn ở thành Thiên Hàn không thấy hắn, hóa ra bị ngươi bắt lại!
Lỗ Thông Tử cười:
-Cái gọi là hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, có thể bắt được hắn cũng coi như là duyên phận.Hôm đó từ biệt ở thành Xạ Tinh, trên đường về tình cờ gặp lại.Cũng may ta đây trí nhớ tốt nên nhận ra hắn, chứ người khác đã sớm quên tên lâu la này rồi.Cơ duyên của hắn cũng tốt thật, đạt được phượng hoàng niết thể, còn có ma nguyên của Đế, đúng là cho ta chút niềm vui bất ngờ.
Lý Vân Tiêu bỗng bật cười:
-Đồ đệ của ta mang lại cho ngươi chút niềm vui bất ngờ nên ngươi vui vẻ vậy sao? Ta quyết định tiếp theo sẽ cho ngươi một món quà lớn, để ngươi lên miền cực lạc.
Thấy Hoa Thiên Thụ không bị gì, Lý Vân Tiêu nhẹ nhõm, đám người Huyền Hoa, Dương Địch chỉ cần còn sống thì sẽ có cách giải trừ tà thuật.
Lỗ Thông Tử đáp trả:
-Giờ phút này ngươi vẫn bình tĩnh, lạc quan được như vậy sao? Đến mức này rồi mà ngươi vẫn tin là có thể giết được ta? Thân thể này đã hấp thu lực lượng của Thái Cổ Ma Viên, đã đạt đến Nửa Bước Thánh Ma rồi.
Trong không trung, khí thế phát ra từ người Lỗ Thông Tử khiến cả đại điện rung chuyển.
Đám Ma tộc xung quanh biến sắc mặt.
Lý Vân Tiêu giật mình kêu lên:
-Không thể nào! Ngươi chỉ mới đoạt xá, sao có thể kiểm soát dễ dàng như vậy?
Lỗ Thông Tử cười khẩy:
-Bởi vậy mới nói kẻ ngu ngốc thì dễ chết.Ta đã nói rồi, ta đoạt xá không phải Man mà là Thái Cổ Ma Viên, lực lượng của con thú nhỏ đó đã bị ta luyện hóa từ khi còn trong trứng ma.Man cứ tưởng mình có được lực lượng của Ma Viên, nhưng thật ra lại bị Ma Viên trói buộc.Nếu hôm nay các ngươi không đến thì Man cũng không sống quá vài ngày, ta cũng sẽ ra tay với hắn.Các ngươi đến chỉ đẩy nhanh quá trình đó thôi.
Các Ma Quân thuộc bộ tộc Man biến sắc mặt, kinh sợ và bàng hoàng.
Tranh lạnh lùng cười:
-Nói rất đúng, kẻ ngu si thì dễ chết, ta lo lắng cho chỉ số thông minh của ngươi quá.Bây giờ thân phận của ngươi đã bị lộ, sao những người thuộc bộ tộc Man còn bán mạng cho ngươi nữa?
Đám cường giả lấy lại tinh thần, tức giận trừng mắt nhìn Lỗ Thông Tử.
Lỗ Thông Tử cười phá lên:
-Đám lâu la nhãi nhép này không đáng để ta để vào mắt, nhưng ít ra chúng cũng là những sinh mạng, dùng làm vật hy sinh cũng tốt.Trước khi đối phó với Man, ta đã gieo cấm chế lên người chúng rồi, vốn định cuối cùng sẽ cùng nhau giết Man.Nhưng vụ trứng ma đã cho ta cơ hội khác, vì vậy những tên cặn bã này không còn dùng được nữa, bây giờ có thể lợi dụng chúng.
Đám Ma Quân của bộ tộc Man tức giận, hét lớn:
-Lỗ Thông Tử! Hôm nay không giết ngươi, chúng ta thề không làm người!
Lỗ Thông Tử cười:
-Vậy các ngươi đều sẽ thành chó.
Lỗ Thông Tử giơ tay lên, dường như có một lực lượng kỳ dị phát ra từ lòng bàn tay gã.Đám Ma Quân biến sắc mặt, đau đớn gào thét trên không trung.
-Có chuyện gì? Ngươi đã làm gì chúng ta?
Đám Ma Quân gào rú không ngừng, mặt vặn vẹo biến dạng.Ban đầu, bọn họ còn chống cự được đôi chút, về sau đều gào rú van xin.
-Đại nhân, xin dừng tay, tha cho chúng ta đi, cầu xin đại nhân tha cho chúng ta!
Lỗ Thông Tử lạnh lùng nói:
-Van xin rồi sao? Chẳng phải các ngươi nói hôm nay không giết ta thì tất cả sẽ không làm người sao?
Một kẻ quỳ xuống cầu xin:
-Chúng ta vốn không phải là người, cầu xin đại nhân giơ cao đánh khẽ.
Có mấy Ma Quân đau đớn tự xé rách cơ thể, nổ tung thành từng mảnh trên không trung.

☀️ 🌙