Đang phát: Chương 3687
Mọi người tròn mắt kinh ngạc.Một người đàn ông với gương mặt hơi tái đang đứng trên vai con mãnh thú, miệng cười nhếch mép.
Lý Vân Tiêu thốt lên:
– Ma Phổ!
Ma Phổ nắm chặt sợi xích sắt, một đầu xích khóa chặt nửa thân trên của mãnh thú Kiền Sát, đầu còn lại trong tay hắn ngưng tụ thành một kết giới tinh vân.
Lý Vân Tiêu hít một hơi lạnh, đột ngột quay sang hướng khác.Một thân hình uyển chuyển đang lơ lửng trên không trung với vẻ mặt khó coi, tay phải cầm chặt A Hàm Trảm Cốt Đao, cảnh giác nhìn chằm chằm Ma Phổ.
Đại điện thành Thiên Hàn bị nổ tung, Tranh vừa thoát khỏi bế quan liền bay lên trời, ngơ ngác nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Ma Phổ đứng trên vai Kiền Sát Ma Thần, cười lớn:
– Ha ha ha! Viện, ngươi muốn luyện hóa ta? Không có khả năng đâu, kiếp sau đi!
Sợi xích sắt xoay tròn tạo thành tiếng rào rào theo tiếng cười điên dại của Ma Phổ, lực lượng không ngừng tuôn trào.
Ma Viện mặt lạnh như băng, tay phải cầm đao, im lặng không nói.
Vết thương của Viện vẫn chưa lành hẳn, nhưng đã đỡ hơn trước nhiều.
Chiến sự ở phía xa vẫn tiếp diễn.Sự xuất hiện của đám người Ma Phổ chỉ khiến cuộc chiến tạm dừng trong chốc lát, sau đó đại quân lại tiếp tục chém giết điên cuồng.
Chỉ có một số Ma Quân cấp cao là kinh hãi, vội vàng thoát khỏi chiến trường, bay đến từ xa.
Cơ cũng xuất hiện sau lưng Đại Công Tử, vẻ mặt kinh hãi nhìn lên bầu trời, dường như sự việc đang vượt quá dự tính của bọn họ.
Đại Công Tử liếc nhìn Ma Phổ, rồi chuyển sang Viện.
Vẻ mặt Đại Công Tử trở nên trầm trọng, hai tay khoanh trước ngực ra vẻ bề trên, chậm rãi nói:
– Viện, Tranh, hai ngươi thật sự muốn phản bội ta sao?
Ánh đao rọi lên khuôn mặt Viện, càng làm tăng thêm vẻ xinh đẹp quyến rũ của nàng.Nàng cất tiếng:
– Không phải Viện muốn phản bội Đại Công Tử, mà là Đại Công Tử không thể dung chứa Viện được.
Đại Công Tử bình tĩnh nói:
– Nếu ta bảo ngươi giao ra lục đạo ma binh và cách tế luyện, ta sẽ không so đo chuyện hôm nay nữa.Ngươi vẫn sẽ là thuộc hạ của ta, ta còn cho ngươi khống chế trung ương vực Ma giới, ngươi chịu không?
Cơ và Tranh biến sắc, cùng nhìn về phía Viện.
Đôi mắt Viện co rút lại, do dự trong một giây, rồi nở nụ cười hỏi:
– Tại sao Đại Công Tử lại xem trọng ta như vậy?
Đại Công Tử đáp:
– Tất nhiên là vì thực lực của ngươi.Nửa bước Thánh Ma, ngươi đã rất gần với đỉnh cao rồi.
Viện gật đầu:
– Không sai, Đại Công Tử xem trọng Viện là vì thực lực của Viện.Nếu không còn lục đạo ma binh, thực lực của Viện sẽ giảm mạnh, sau này Đại Công Tử sẽ không còn xem trọng nữa.Trong Ma giới, mọi thứ đều được quyết định bằng thực lực.Bắt Viện buông bỏ ma binh chẳng khác nào tước đoạt mạng sống của Viện.
Lý Vân Tiêu và Tranh gật gù, hoàn toàn đồng ý với lựa chọn của Viện.Dù có thể khuất phục để bảo toàn mạng sống, nhưng mất đi ma binh đồng nghĩa với việc mất đi cơ hội tiến bộ, tương lai sẽ càng thêm nguy hiểm.
Vẻ mặt Đại Công Tử lạnh lùng:
– Vậy là ngươi chọn cái chết?
Viện đáp:
– Ta chọn dùng mạng sống và thanh đao này để mở ra một con đường sống!
Đôi mắt trong trẻo của Viện trở nên lạnh lùng, trong suốt như mặt nước hồ mùa xuân.
Nét mặt Đại Công Tử trở nên u ám, gã đã ngầm tuyên án tử hình cho Viện.
Đôi mắt lạnh lùng của Đại Công Tử chuyển sang nhìn Ma Phổ đang đứng trên vai Kiền Sát Ma Thần, gằn từng chữ:
– Còn ngươi thì sao, Ma Phổ? Ngươi chọn quy thuận ta hay là chôn thân tại đây?
Ma Phổ ngạc nhiên hỏi:
– Hả? Cái gì?
Hắn ngoáy lỗ tai:
– Vừa nãy có ráy tai nên không nghe rõ ngươi nói gì, lặp lại lần nữa đi, ha ha!
Vẻ mặt Đại Công Tử bắt đầu tức giận, nhưng cố gắng kìm nén, lạnh lùng nói:
– Ta hỏi ngươi chọn chết ở đây hay quy thuận ta?
Ma Phổ cười phá lên:
– Trong lỗ tai ta có ráy, hay là trong đầu ngươi có phân?
Đại Công Tử hét lớn:
– Càn rỡ!
Gần như tất cả lông tóc trên người gã đều dựng đứng lên.Đã bao nhiêu năm rồi chưa từng có ai dám nói chuyện với gã như vậy.
– Ngươi nghĩ mình là Ma Chủ sao? Là Ma Chủ quá thời hạn, là Ma Chủ của năm xưa!
Đại Công Tử the thé móc mỉa:
– Nói trắng ra thì bây giờ ngươi chỉ là một Ma Quân, không biết tự lượng sức mình.Chờ chút nữa ta sẽ tiễn ngươi đi bán muối!
Ma Phổ sầm mặt xuống, phun ra một chữ:
– Chết đi!
Ma Phổ đứng dậy khỏi vai Kiền Sát.Mắt Kiền Sát lóe lên tia hung ác, giơ chân lên đạp về phía Đại Công Tử.
Bầu trời rung chuyển kịch liệt, ma khí trong phạm vi vạn trượng quỷ dị bị điều động.
Trong khoảnh khắc, vô số ma văn hiện ra dưới chân Kiền Sát, hóa thành một đoàn ma quang nóng rực, chói mắt như mặt trời.
Cùng với tiếng nổ ầm ầm, bàn chân khổng lồ giáng xuống, khiến toàn bộ không gian thiên địa chìm xuống.
Đám người Lý Vân Tiêu biến sắc, vội vã bay ngược ra bốn phương tám hướng.
Đại Công Tử cũng biến sắc, trong lòng thầm giật mình nhưng không hề hoảng loạn, đáy mắt lóe lên một tia lạnh lẽo:
– Ta chờ xem Kiền Sát của Ma Thần tộc lợi hại đến mức nào!
Đại Công Tử xòe hai tay ra, cuồng phong tối tăm nổi lên, người gã trở nên mông lung.Hai tay gã kết ấn trong hư không, biến ra hàng trăm ma phù khuếch tán xung quanh, rồi ngưng tụ lại, vung một chưởng vào cái chân to như trời sập.
– Cái gì?!
Mọi người run rẩy trong lòng, mí mắt co giật liên hồi.
– Hắn điên rồi sao? Muốn cứng rắn đỡ một cước này?
Lý Vân Tiêu trầm trọng nhìn.Đại Công Tử càng tỏ ra bình tĩnh phi phàm, trong lòng hắn càng cảm thấy bất an.
Lực lượng của Kiền Sát Ma Thần vượt xa Ma Tôn, dù không đạt đến Thánh Ma, thì ít nhất cũng phải là Nửa Bước Thánh Ma.Những người có mặt ở đây, e rằng không ai dám cuồng vọng nghênh đón!
Trong ánh mắt kinh hãi của mọi người, chưởng của Đại Công Tử đánh vào ma quang.
Ánh sáng như mặt trời dưới chân Kiền Sát bỗng nổ tung, lực lượng đáng sợ bắn ra khắp bốn phương tám hướng.
Trong khoảnh khắc Càn Khôn đảo lộn, dù là cường giả Ma Tôn như Lý Vân Tiêu và Vi Thanh cũng cảm thấy vô cùng khó chịu, như thể thế giới đang bị hủy diệt.
Chiến trường phía xa cũng bị ảnh hưởng, nhiều ma vật nổ tung như rang đậu, rồi bị hút vào, không còn tiếng động.
Mặt Viện tái nhợt.Chính giữa thành Thiên Hàn bị phá hoại hoàn toàn, mặt đất bị cày xới tung tóe tựa như đất hoang.
Vi Thanh bị đẩy lùi gần ngàn trượng, hoảng sợ ngẩng đầu lên nhìn về phía trước:
– Lực lượng quá đáng sợ, Đại Công Tử đó cũng là Thánh Ma sao!?
Ma viêm hừng hực tan đi, thân hình to lớn lộ ra trong tầm mắt mọi người, dường như không hề bị chút thương tổn nào.
Ma Phổ vẫn đứng trên vai Kiền Sát, mặt lạnh băng nhìn về phía xa ngàn trượng.
Trường bào trên người Đại Công Tử bay phần phật, vẻ mặt gã càng trở nên lạnh lùng hơn, người gã vẫn hoàn toàn lành lặn, không hề bị thương.
Hai người va chạm, lực lượng ngang nhau.
Đại Công Tử biến sắc, cười nhạt nhìn Ma Phổ:
– Chắc ngươi nghĩ rằng sức mạnh của mình ngang ngửa với ta đúng không?
Ma Phổ nhướng mày, cười khẩy nói:
– Ngươi cho rằng mình là thần chắc sao, cái gì cũng biết?
– Hừ!
Đại Công Tử bị châm chọc, lạnh lùng nói:
– Có phải là thần hay không, ngươi sẽ biết ngay thôi!
Trường bào của Đại Công Tử không gió tự bay ra sau lưng.
Thân hình thon dài mặc trang phục kỳ dị, trên ngực gã khắc một trận pháp hình tam giác, các đường vẽ trận lấp lánh ánh sáng, bên trong dường như trống rỗng giống như một lỗ đen.
Ma Phổ nhíu mày hỏi:
– Đường hầm?
Đám người Lý Vân Tiêu hơi giật mình.Ngực của Đại Công Tử như một đường hầm không gian không đáy, không thấy điểm cuối.
