Chương 3681 Chương 3723: Đối chiến Ma Viêm

🎧 Đang phát: Chương 3681

Mặt Hầu lộ vẻ quái dị:
– Cách của Cung hay đấy.
Ba Ma Tôn cùng nhìn Viêm.
Viêm đỏ mặt, miễn cưỡng nói:
– Sao lại là ta?
Cung vờ ngạc nhiên:
– Chẳng phải ngươi vừa bảo hai người kia không phải đối thủ của ngươi sao? Giờ lại sợ khiêu chiến một người à?
Viêm trầm ngâm.Nói là một chuyện, hành động lại khác.Dù không nghĩ mình sẽ thua, gã vẫn không muốn mạo hiểm một mình.
Cung nói:
– Ngươi chỉ cần nghênh chiến một trận, giết một Ma Tôn của họ, ba tòa thành trì mà ta và ngươi tranh cãi sẽ thuộc về ngươi.Haiz, vì đại cục, hy sinh chút lợi ích cá nhân của ta có đáng gì.
Viêm hừ giọng:
– Hừ! Lợi ích cá nhân gì chứ, ba tòa thành đó vốn là của ta!
Bọn họ đang bàn về việc phân chia địa bàn sau khi Lam chết.
Viêm suy nghĩ hồi lâu rồi nói:
– Được, ta đồng ý.
Gã nghĩ, lúc đánh nhau ở Thương Huyền sơn, hai người kia chỉ có thực lực Ma Quân, dù có mạnh đến đâu cũng không thể thắng được gã.
Nghĩ vậy, Viêm yên tâm bay xuống, quát lớn:
– Láo xược! Các ngươi muốn làm vật tế thay Viện sao? Bổn tọa sẽ cho các ngươi toại nguyện! Hôm nay có ta ở đây, ai dám lên đây chịu chết?
Viêm là một trong tám Ma Tôn, luôn ở vị trí cao nên uy thế khiến Ma tộc trong thành Thiên Hàn thấp thỏm lo sợ, căng thẳng thần kinh.
Lý Vân Tiêu ngạc nhiên hỏi:
– Sao? Ngươi muốn một mình đấu với tất cả chúng ta, hay tất cả chúng ta đấu với một mình ngươi?
Viêm nổi giận:
– Một mình ta đấu với các ngươi thì sao! Nhưng hai ngươi đều đã vào Ma Tôn cảnh, ta cho các ngươi công bằng, ai trong hai ngươi dám ra đây chiến với ta một trận?
– Xì, hóa ra là đấu tay đôi.
Lý Vân Tiêu cười khẩy:
– Bây giờ là lúc hai quân giao chiến, không phải lúc ngươi ra đây làm anh hùng!
Ầm!
Khí thế trên người Viêm bùng nổ, nửa bầu trời rạn nứt khiến đám Ma tộc tái mặt.
Viêm siết chặt tay, lạnh giọng:
– Nếu không dám thì quỳ xuống cho ta, đợi ta giết Viện rồi sẽ xử lý các ngươi!
Mặt Lý Vân Tiêu lạnh băng:
– Tự tìm đường chết thì đừng trách ai!
Viêm nhận ra sát ý trên người Lý Vân Tiêu, khinh miệt cười lạnh:
– A? Ngươi muốn chiến à?
Lý Vân Tiêu mặt không cảm xúc:
– Đã chiến thì phải có quy tắc, không thể đánh nhau nửa ngày rồi ngươi bỏ chạy.
Viêm mừng thầm, đang nghĩ cách đưa ra vụ giấy sinh tử, không ngờ đối phương lại đề xuất trước.
Viêm nói:
– Đương nhiên! Ngươi và ta hãy lập lời thề trước mặt mọi người, bắt đầu cuộc chiến sinh tử, dù dùng thủ đoạn gì, đến chết mới thôi!
Lý Vân Tiêu cười gian, mắt lóe lên tia sáng:
– Xem ra ngươi đã tính toán kỹ rồi.Được thôi, vậy thì tiễn ngươi lên đường!
Vi Thanh lo lắng:
– Ngươi có chắc không?
Lý Vân Tiêu đáp:
– Giờ phút này, dù không chắc cũng phải liều một trận.
Lý Vân Tiêu bước lên trước, cực kỳ nhẹ nhàng, trên người không hề có dao động ma lực, như thể chỉ là một người bình thường.
Nhưng càng như vậy càng khiến người khác căng thẳng.
Vi Thanh ra lệnh:
– Tất cả lùi ba ngàn trượng, kết trận bảo vệ thành Thiên Hàn!
– Tuân lệnh!
Cao tầng thành Thiên Hàn lập tức điều động, mọi người nhanh chóng rút lui.Hàng vạn người cùng ra tay kết trận, bao trùm gần như toàn bộ thành Thiên Hàn, hiệu quả mạnh mẽ không kém gì đại trận hộ thành.
Trên bầu trời chỉ còn lại Vi Thanh và Nguyệt, hơn mười cao tầng thành Thiên Hàn nhìn theo bóng lưng cô đơn chậm rãi bước lên phía trước.
Lòng Viêm khẽ động, bỗng có linh cảm chẳng lành, nhưng gã nhanh chóng xua tan, cho rằng mình quá căng thẳng.
Hai người bay lên trời, ký giấy sinh tử trước mắt mấy vạn Ma tộc.
Thiên địa dường như cảm nhận được, trở nên u ám hơn.
Cơ ra lệnh:
– Tất cả lùi ba vạn trượng!
Vù vù vù vù vù!
Tất cả Ma tộc bay ngược lại, nhường ra một khoảng không gian rộng lớn.
Viêm cười gằn:
– Chuẩn bị chết chưa?
Lý Vân Tiêu đáp:
– Kẻ sắp chết nói nhiều thật!
Viêm giận dữ quát:
– Láo xược!
Viêm vung hai tay, hai luồng ma quang hình trăng lưỡi liềm chém tới, giao nhau thành hình thập tự trên không trung rồi giáng xuống.
Lý Vân Tiêu khẽ cười, thân thể nhạt dần rồi biến mất.Hai luồng trăng lưỡi liềm chém hụt.
Ngay sau đó, phía sau lưng Viêm biến thành màu tím, một con lôi long tím xé gió bay tới, cắn vào đầu Viêm.
Viêm vội ngoái đầu lại, ngọn lửa trên trán lóe lên, hiện ra một đóa sen lớn, là Băng Sát Tâm Diễm ngưng tụ thành hỏa thuẫn trước mặt.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Lôi long màu tím lao vào ngọn lửa, khuấy động gió mây, hút hết ma khí xung quanh.
Sau đó, hai luồng lực lượng giằng co trên không.Lý Vân Tiêu đột ngột hiện ra, hai tay cầm rìu chiến chém xuống đầu Viêm.
Viêm biến sắc mặt, linh cảm chẳng lành trỗi dậy.Kỹ xảo chiến đấu và lực lượng của đối phương mạnh hơn nhiều so với dự đoán của gã.
Nhưng lúc này hối hận cũng không kịp.Dù sao Viêm cũng là Ma Tôn lâu năm, lập tức tập trung tinh thần, một tay bắt ấn hóa chưởng, vỗ vào rìu chiến.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Rìu chiến đánh vào lòng bàn tay Viêm, lan tỏa từng vòng sóng gợn.
Viêm biến sắc mặt, cảm giác cánh tay chìm xuống, không thể đỡ nổi.Hỏa thuẫn và tử lôi trước mặt gã thì bạo động tột độ.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Hai luồng lực lượng cùng nổ tung, trong nháy mắt nuốt chửng cả hai người.Ánh sáng chói lòa lan tỏa, càn quét cả khung trời.
Mọi người nín thở theo dõi.Dù đoán trước cuộc chiến sinh tử sẽ rất khốc liệt, không ai ngờ chỉ mới mấy giây mà đã gây ra động tĩnh lớn như vậy.
Viêm siết chặt tay, quanh thân lan tỏa một tầng sóng khí đẩy lực trùng kích ra ngoài.
Gã nhìn vào trung tâm vụ nổ, tìm kiếm bóng dáng Lý Vân Tiêu.
Vừa rồi, khi hai luồng lực lượng nổ tung, Lý Vân Tiêu lóe lên vài cái rồi biến mất trước mắt Viêm.
Viêm giận dữ quát:
– Đi ra!
Một tay Viêm bắt ấn, ngọn lửa bùng cháy từ trong người gã, hóa thành một bộ chiến giáp đỏ rực bao trùm lấy thân.
Viêm biết mình gặp phải đối thủ mạnh.Đối phương chắc chắn không phải Ma Tôn bình thường, nếu không thì đòn tấn công vừa rồi đã khiến Lý Vân Tiêu bị thương.
Một giọng nói du dương vang lên sau lưng Viêm, mang theo ý cười nhạt và sự khinh thường:
– Như ngươi mong muốn.
Con ngươi Viêm co rút, cảm giác nguy hiểm tột độ lan tỏa trong lòng.
– Không thể nào!
Lòng Viêm rung động dữ dội.Hơi thở nguy hiểm truyền đến từ phía sau.Viêm lập tức bắt ấn, tung chưởng ra sau lưng.
Bùm!
Lý Vân Tiêu cầm Chuỳ Thủ Trầm Phù, chém vào thủ ấn của đối phương.
Kiếm lực khủng bố như nước sông, liên miên không dứt, đánh nát chưởng ấn, kiếm quang không gì cản nổi, xuyên thủng cánh tay phải của Viêm.
Trung tâm vụ nổ bị kiếm khí chém tan.Viêm kinh hoàng hét lớn, phát hiện mình đã mất một cánh tay.Trong mắt gã tràn ngập kinh sợ và ngẩn ngơ.
Lý Vân Tiêu tung một kiếm thành công liền thu Chuỳ Thủ Trầm Phù về.Kiếm đó quá đáng sợ, chỉ ảo hóa trong khoảnh khắc đã rút đi một nửa lực lượng của hắn.

☀️ 🌙