Đang phát: Chương 368
Huyền lão an nhiên ngồi xuống mép giường, ánh mắt hiền từ nhìn Hoắc Vũ Hạo, giọng nói thản nhiên:
“Thằng nhóc bướng bỉnh này, đến cả ta cũng không lay chuyển được chấp niệm trong lòng con.Xem ra, chỉ có thể nói cho con biết một vài chuyện thôi.”
Chớp mắt, ba ngày trôi qua.
Vương Đông một mình trong phòng, cảm giác cô đơn xâm chiếm.Dù chưa chính thức là đệ tử nội viện, hắn vẫn luôn tu luyện tại đảo Hải Thần, được Mục lão khai sáng, sau đó là Huyền lão chỉ dạy, giống như Tiêu Tiêu.Huyền lão từng nói, đến kỳ khai giảng tới, hắn và Tiêu Tiêu có thể nhận nhiệm vụ khảo hạch vào nội viện.Với tu vi Hồn Tông, lại được hai vị Siêu Cấp Đấu La tận tâm bồi dưỡng, nếu còn không vượt qua được, chẳng phải uổng phí tâm huyết của các tiền bối sao?
“Vũ Hạo sắp đi rồi sao?”
Vương Đông chợt thấy lòng quặn thắt.Ba tháng qua, hắn là người cảm nhận rõ nhất sự thay đổi của Hoắc Vũ Hạo.Hoắc Vũ Hạo đã hoàn toàn đóng chặt trái tim mình, ngoài những buổi tối cùng nhau tu luyện, Vương Đông gần như không có cơ hội gặp gỡ.Từng ngày trôi qua, hắn cảm nhận được tinh thần Hoắc Vũ Hạo ngày càng căng thẳng, nếu không nhờ có Tinh Thần Lực hùng hậu, có lẽ đã sớm suy sụp.Nội tâm đóng băng đáng sợ đến nhường nào.
Vương Đông đã cố gắng khuyên nhủ, an ủi, nhưng Hoắc Vũ Hạo dường như không nghe lọt tai, chỉ lặng lẽ rơi lệ, miệng thì thào hai tiếng “sư phụ”.
Vương Đông cũng phải thừa nhận, sau ba tháng khổ tu, thực lực của Hoắc Vũ Hạo đã tăng tiến vượt bậc.Mục lão đã giúp hắn đẩy hồn lực lên cấp 40, chạm đến bình cảnh, chỉ cần có được hồn hoàn thứ tư là có thể đột phá.Tuy vậy, điều này không hề ảnh hưởng đến tốc độ tu luyện của hắn.Vương Đông cảm nhận rõ ràng, Hoắc Vũ Hạo hiện tại đã mạnh hơn mình về mọi mặt.Trước đây, dù Hoắc Vũ Hạo có mạnh hơn, hắn vẫn là hệ Cường Công, còn Hoắc Vũ Hạo là hệ Khống Chế.
Nhưng giờ đây, Hoắc Vũ Hạo trong tấn công cũng không hề kém cạnh, thậm chí còn cực kỳ bá đạo.Nếu thực sự giao đấu, Vương Đông không có đến ba phần cơ hội thắng.Tất nhiên, đó là khi Hoắc Vũ Hạo sử dụng hồn đạo khí.Bởi sau hơn một năm, thực lực của Vương Đông cũng đã có những thay đổi lớn về chất.
“Nghe nói ngày mai hắn sẽ đi.Huyền lão dẫn hắn đi đã ba ngày.Hắn có thể khôi phục lại trạng thái bình thường sao? Lần này chia tay phải đến ba năm…” Vương Đông nghĩ đến đây, không khỏi mím môi, đôi mắt lam ánh lên vẻ luyến tiếc.
Sự ra đi của Mục lão cũng khiến hắn đau đớn không kém Hoắc Vũ Hạo, nhưng lý trí của hắn vẫn vững vàng hơn.Dù sao, hoàn cảnh sống thuở bé của hai người khác nhau, hắn không có khát vọng tình thân mãnh liệt như Hoắc Vũ Hạo.Nhưng tình cảm của hắn và Hoắc Vũ Hạo sau mấy năm gắn bó đã ăn sâu bén rễ.
Vương Đông từng xin Huyền lão cho mình cùng đến học viện Nhật Nguyệt Hoàng Gia Hồn Đạo Sư với Hoắc Vũ Hạo, nhưng bị từ chối thẳng thừng.Lý do rất đơn giản, cả hai đều là đệ tử quan môn của Mục lão, một người đi thì phải có một người ở lại.Nếu Hoắc Vũ Hạo có chuyện, ít nhất vẫn còn có hắn.Thiên phú của Vương Đông và Tiêu Tiêu tuy có kém Hoắc Vũ Hạo một chút, nhưng đều là thiên tài song sinh vũ hồn.Học viện có hai người bọn họ, ít ra cũng nắm giữ chút hy vọng về tương lai.Hơn nữa, Vương Đông vốn không am hiểu về hồn đạo khí.
Rầm, rầm.
Tiếng đập cửa đột ngột vang lên, kéo Vương Đông khỏi dòng suy nghĩ miên man.
“Ai đấy?”
Vương Đông vừa hỏi vừa tiến về phía cửa.
“Là ta.”
Giọng nói quen thuộc vang lên ngoài cửa.Vương Đông nghe thấy giọng nói này, bước chân khựng lại, rồi lập tức chạy nhanh đến mở cửa.
Người đứng ngoài không phải Hoắc Vũ Hạo thì là ai?
Mái tóc đen ngắn gọn, đôi mắt trong veo sâu thẳm, vẻ tiều tụy, chấp nhất đầy bi thương suốt ba tháng qua đã hoàn toàn biến mất.
Cũng bởi vì quá quen thuộc với Hoắc Vũ Hạo, Vương Đông càng cảm nhận rõ sự thay đổi trên người hắn.Hắn kinh ngạc đến lặng người, một lát sau mới thốt lên:
“Ngươi đã bình thường lại rồi sao?”
Hoắc Vũ Hạo cười lớn:
“Coi như là thế.”
Vương Đông trừng mắt:
“Làm thế nào được vậy?”
Hoắc Vũ Hạo thoải mái đáp:
“Đương nhiên là nhờ Huyền lão khuyên bảo.Ta đã nghĩ thông suốt, người chết không thể sống lại.Nếu ta cứ chìm đắm trong trạng thái kia, chỉ sợ chưa kịp hoàn thành kỳ vọng của Mục lão, tinh thần của ta đã hỏng mất rồi.Nếu thế, sư phụ dưới cửu tuyền cũng không thể nhắm mắt.”
Hai mắt Vương Đông càng mở to.
“Trời đất ơi, làm sao ngươi có thể nghĩ thông suốt như vậy? Ta khuyên ngươi suốt ba tháng mà ngươi không hề phản ứng.”
Càng nói, hắn càng tức giận.Hắn túm áo Hoắc Vũ Hạo lôi vào phòng, rồi đóng sầm cửa lại.
Hoắc Vũ Hạo gượng cười:
“Ta sắp phải đi rồi, lúc chia tay mà ngươi cũng không hòa nhã được chút sao? Không lẽ ngươi muốn để lại ấn tượng tốt với ta à?”
Vừa nghe thấy hai chữ “chia tay”, cả người Vương Đông khẽ run.Đúng thế! Ngày mai hắn đi rồi, tinh thần hắn đã khôi phục, chắc chắn hắn sẽ đi.
“Ngươi… ngươi đến từ biệt ta?”
Giọng Vương Đông run run.
Hoắc Vũ Hạo gật đầu, ôm lấy vai Vương Đông:
“Mai ta sẽ đi, lần này hành trình ở học viện Nhật Nguyệt Hoàng Gia Hồn Đạo Sư có thể nói là gánh nặng đường xa, trên vai ta gánh vác sứ mệnh quan trọng của học viện.Trong hai năm rưỡi tới, ta nghĩ mình không có cơ hội trở về.”
Vương Đông xúc động nói:
“Để ta đi tìm Huyền lão, nhất định ta phải đi cùng ngươi.Hai người chúng ta có đến bốn vũ hồn dung hợp kỹ.Có ta ở cạnh, ngươi sẽ an toàn hơn.”
Hoắc Vũ Hạo giữ chặt Vương Đông đang định lao ra ngoài, lắc đầu:
“Vô dụng thôi.Huyền lão đã quyết định, sao có thể thay đổi? Hơn nữa, ngươi vốn không thích hồn đạo khí, sang đó sẽ ảnh hưởng đến việc tu luyện của ngươi.Hai năm rưỡi thôi mà, chớp mắt là qua.Huống hồ, chúng ta tuy nổi tiếng trong lớp bạn đồng lứa, nhưng so với cường giả thực sự thì chẳng đáng là gì.Học viện Nhật Nguyệt Hoàng Gia Hồn Đạo Sư tuy chủ yếu là hồn đạo sư, nhưng chắc chắn không thiếu cường giả Phong Hào Đấu La.Chẳng lẽ ngươi nghĩ với thực lực hiện tại, chúng ta có thể đấu lại họ sao?”
“Ngươi đi chỉ thêm vướng bận, ở lại là quyết định đúng đắn nhất.Với lại, có ngươi ở đây cũng có thể giám sát tình hình học tập của Tiếu Hồng Trần và Mộng Hồng Trần ở học viện chúng ta.Ba năm sau, bọn họ chính là đối thủ lớn nhất của chúng ta tại cuộc thi Đấu Hồn Đại Tái.May mắn không phải lúc nào cũng đứng về phía chúng ta.Trong cuộc thi lần trước, bọn họ đã đạt đến Hồn Vương.Lần này gặp lại, chắc chắn họ sẽ mang đến không ít phiền phức.”
Vương Đông nắm chặt tay:
“Nhưng mà, hai năm rưỡi, ta…”
Hoắc Vũ Hạo mỉm cười, tay vẫn ôm vai Vương Đông, nói:
“Vương Đông, ta thấy ngươi càng ngày càng nữ tính nha.Sao? Không nỡ xa ta à?”
“Biến, ngươi mới nữ tính!”
Vương Đông đẩy tay hắn ra, hừ một tiếng:
“Ta chỉ sợ ngươi chạy sang học viện kia hai năm rưỡi, khi trở về lại càng kém xa ta hơn thôi.Tốc độ của ngươi vốn đã chậm, lại còn không tu luyện cùng ta, thì còn chậm đến mức nào nữa?”
Hoắc Vũ Hạo nói:
“Thôi đừng giả bộ, không nỡ thì cứ nói không nỡ, tìm cớ làm gì.Ta cũng không nỡ mà…”
Câu “Ta cũng không nỡ mà…” của Hoắc Vũ Hạo chạm đến nơi sâu thẳm trong lòng Vương Đông.Hắn thoáng đỏ mặt, rồi ôm chầm lấy cổ Hoắc Vũ Hạo, ôm thật chặt…
Hoắc Vũ Hạo theo phản xạ định đẩy Vương Đông ra, nhưng chợt giật mình phát hiện cơ thể Vương Đông còn mềm mại hơn trước.Hai người đã lâu không sử dụng vũ hồn dung hợp kỹ, nên cũng đã lâu không ôm nhau như thế này.Khi Vương Đông ôm chặt lấy hắn, hắn chỉ cảm thấy cơ thể mềm mại của Vương Đông ôm thật dễ chịu, bỗng dưng trong lòng hắn xuất hiện một cảm xúc kỳ lạ.
Không đúng, không đúng.Mình thích con gái mà.Trong đầu Hoắc Vũ Hạo lặng lẽ hiện lên một bóng hình duyên dáng thướt tha.Dù đã hơn hai năm, hắn vẫn không thể quên bóng hình xinh đẹp ấy.Đó là người con gái đã xuất hiện khi hắn và Vương Đông sử dụng vũ hồn dung hợp kỹ Quang Nghê Thường.
Tướng mạo của cô gái kia và Vương Đông có chút giống nhau, nhưng đẹp, đẹp lắm.Hắn cũng giống như những người đã tận mắt trông thấy hư ảnh ấy vào ngày hôm đó, bóng hình kia đã khắc sâu vào lòng hắn, thậm chí gọi người ấy là người trong mộng cũng không ngoa.
“Vũ Hạo, chúng ta đã quen nhau bao lâu rồi?”
Giọng nói có chút u oán của Vương Đông chợt vang lên.
Hoắc Vũ Hạo đáp theo bản năng:
“Gần ba năm.Nếu còn ở ngoại viện, thì kỳ khai giảng sắp tới, chúng ta sẽ là đệ tử ngoại viện năm tư.”
Vương Đông khẽ gật đầu, vẫn không có ý định buông Hoắc Vũ Hạo ra.
“Ừ, ba năm.Trong ba năm này, trừ thời gian nghỉ ta phải về nhà, gần như mỗi ngày chúng ta đều ở bên nhau.Lần này ngươi đi đến hai năm rưỡi, khi về, chúng ta có thể vẫn giống như bây giờ không?”
Hoắc Vũ Hạo cười:
“Ôm nhau giống như bây giờ à?”
“Ngươi!”
Vương Đông đột nhiên buông tay, đẩy Hoắc Vũ Hạo ra, tức giận nói:
“Ngươi biết ý ta không phải thế.”
Hoắc Vũ Hạo nhìn người kia, đôi mắt long lanh lệ, lòng khẽ chấn động:
“Vương Đông, bất kể thế nào, tình cảm huynh đệ của chúng ta sẽ mãi mãi không thay đổi.Hai năm rưỡi hay hai mươi năm cũng vậy, một ngày là huynh đệ, cả đời là huynh đệ.Chúng ta có thể dung hợp vũ hồn với nhau, chính là ông trời đã ban cho chúng ta duyên phận, huynh đệ chúng ta cả đời sẽ ở bên nhau, vận mệnh của chúng ta đã sớm đan vào làm một rồi.”
