Đang phát: Chương 3679
– Gấp năm lần ư?
Lý Vân Tiêu ngạc nhiên hỏi:
– Hai người dù sao cũng là liên minh của hai bộ tộc lớn.Bốn bộ tộc kia bị ta đánh tan tác ở Hồng Nguyệt Thành, thiệt hại nặng nề.Các ngươi không tham gia trận chiến ở Hồng Nguyệt Thành, lẽ ra phải còn nguyên vẹn chứ?
Tranh thở dài:
– Bọn chúng đến có chuẩn bị, chúng ta lại vội vàng ứng chiến.Hơn nữa, các điểm truyền tống đều bị đối phương khống chế, khó điều động quân từ các bộ khác, lại thêm cả lực lượng của Cổ Vực nữa.
Vi Thanh lạnh lùng nói:
– Vậy bây giờ chỉ còn cách phòng thủ, nhưng cố thủ lâu dài trong thành sẽ bị phá.
Tranh gật đầu:
– Đúng vậy.Trước khi hai vị đến, ta và Viện đã tính kế kéo dài thời gian, đợi vết thương lành lại sẽ xông ra.Lúc đó, dù không giữ được toàn thành, ít nhất chúng ta còn sống.
Trong đại điện không có người ngoài, Tranh không ngần ngại nói ra kế hoạch của mình.
Lý Vân Tiêu hỏi:
– Vậy bây giờ thì sao? Thêm hai chúng ta và Nguyệt, dường như cũng không giúp được bao nhiêu.
– Sao có thể, Lý đại nhân khiêm tốn quá.
Tranh cười nói:
– Hai vị là cường giả Ma Tôn cảnh, Nguyệt có mười hai khôi lỗi lợi hại.Ba vị hợp sức, thậm chí có thể đánh một trận với Thánh Ma.
Sắc mặt Lý Vân Tiêu lạnh đi, hỏi:
– Chắc ngươi không định bảo ba chúng ta nghênh chiến Ma Thủ chứ?
– Ha ha ha! Đương nhiên là không, Lý đại nhân nghĩ nhiều rồi.
Tranh cười:
– Có ba vị tham gia, chúng ta ít nhất có thể đánh một trận với bốn bộ tộc.
Lý Vân Tiêu hỏi:
– Còn Cổ Vực thì sao?
Mặt Tranh nghiêm lại, trầm giọng nói:
– Thật ra, ta chưa từng thấy mặt Ma Thủ bao giờ, chỉ gặp phân thân của hắn.
– Phân thân!?
Lý Vân Tiêu và Vi Thanh biến sắc, nhìn nhau.
Tranh thấy vậy, nghi ngờ hỏi:
– Sao vậy? Hình như hai vị…
Lý Vân Tiêu xua tay:
– Không có gì, Tranh đại nhân cứ nói tiếp.
Dù bất mãn, Tranh cũng không tiện nói thêm, tiếp tục:
– Tám tộc trưởng chúng ta từng đến Cổ Vực vài lần, mỗi lần đều do phân thân của Ma Thủ tiếp đãi.Theo thông tin từ nội bộ Cổ Vực, Ma Thủ có sáu phân thân, vẫn chưa hợp nhất.
Lý Vân Tiêu nghiêm túc nói:
– Ý của Tranh đại nhân là lực lượng của Ma Thủ lúc này chưa chắc đã đạt tới Thánh Ma cảnh, chúng ta không cần lo lắng?
Tranh gật đầu:
– Chắc là vậy.Từ khi bao vây thành đến nay, chưa từng thấy Ma Thủ xuất hiện, phân thân của hắn cũng không đến.Nếu Ma Thủ không có vấn đề gì, hắn chỉ cần lộ diện, vung tay hô hào, dẫn dắt bốn bộ tộc là có thể công phá Thiên Hàn Thành trong nháy mắt, không cần giằng co như thế này.
Lý Vân Tiêu gật đầu:
– Lời đại nhân rất đáng để tham khảo, ta cũng nghĩ vậy.
Tranh ngẩn ra, thầm nghĩ “ngươi suy tính cái quái gì, rõ ràng là ta nói mà bây giờ còn ra vẻ bí ẩn.”
Tranh tươi cười:
– Vậy là phần thắng của chúng ta rất lớn.
Lý Vân Tiêu hỏi:
– Vậy các ngươi định làm gì?
Tranh nghiêm túc nhìn Lý Vân Tiêu, nói:
– Kế hoạch của ta là ta và Viện cố gắng chữa thương, việc phòng thủ và tấn công của toàn bộ Thiên Hàn Thành sẽ do Lý đại nhân tiếp quản!
Lý Vân Tiêu giật mình:
– Ta tiếp quản!?
Lý Vân Tiêu nghi ngờ nhìn hai người, chỉ vào ngực mình, buồn cười nói:
– Để một người ngoài đến từ Thiên Vũ Giới như ta tiếp quản việc phòng thủ của toàn bộ Thiên Hàn Thành?
Vi Thanh và Nguyệt đều tỏ vẻ không tin.
Viện chau mày nhưng không phản đối.
Tranh gật đầu:
– Đúng vậy, toàn bộ giao cho Lý đại nhân, đây là cách tốt nhất.Chỉ cần kéo dài đến khi ta và Viện lành vết thương, chúng ta có thể phản công, tiêu diệt bốn bộ tộc, thậm chí tiến thẳng vào Cổ Vực.
Viện chậm rãi nói:
– Ngươi là minh chủ của Thiên Vũ Minh, từng giao chiến với bốn bộ tộc rất nhiều trong trận chiến ở Thương Huyền Sơn, từng thành công đẩy lùi bọn chúng.Chắc hẳn ngươi có rất nhiều kinh nghiệm, sẽ ổn thỏa hơn so với hai chúng ta.
Lý Vân Tiêu trầm ngâm:
– Vậy các ngươi cần bao lâu để phục hồi lực lượng?
Tranh nói:
– Ta chỉ cần hơn một tháng, nhưng Viện thì…
Trong mắt Tranh lộ vẻ lo lắng.
Viện nói:
– Ít thì nửa năm, nhiều thì vài năm.
Lý Vân Tiêu thở hắt ra, cười giễu:
– Nửa năm đến vài năm, đùa à?
Viện trầm giọng nói:
– Ta không đùa, ta thật sự bị thương rất nặng.Nhưng nếu có hơn một tháng điều dưỡng, ta có thể miễn cưỡng đối phó với một Ma Tôn.
Lý Vân Tiêu nghiêm mặt nói:
– Nếu lực lượng bên ngoài mạnh gấp năm lần Thiên Hàn Thành, tuyệt đối không thể chống đỡ được nửa năm.Chỉ có thể đi từng bước, xem xét tình hình.Ta và Vi Thanh chỉ có thể cố gắng hết sức.Nếu thành bị phá, đại thế đã mất, hai chúng ta sẽ không ở lại, càng không bỏ mạng ở Thiên Hàn Thành.
Viện hiểu điều đó, gật đầu:
– Đành vậy.
Tranh hơi bi quan thở dài:
– Dù Thiên Hàn Thành bị phá, Ma Thủ cũng sẽ không ngừng truy sát chúng ta.Đã có kẻ thù chung, hy vọng sau này còn cơ hội hợp tác.
Lý Vân Tiêu gật đầu:
– Trước tiên phải vượt qua cửa ải khó khăn này đã.
Dù sao, việc khiến Ma tộc tự tàn sát, kiềm chế lẫn nhau là điều Lý Vân Tiêu rất muốn thấy.Đặc biệt là mượn sức mạnh của Viện và Tranh để đối phó với Ma Thủ, lại càng là một việc tốt ngoài ý muốn.
Viện và Tranh lấy lệnh bài ra đưa cho Lý Vân Tiêu:
– Đây là lệnh bài của hai chúng ta, có thể điều động các tài nguyên quan trọng trong thành.
Lý Vân Tiêu không khách sáo nhận lấy:
– Hai vị cứ yên tâm nghỉ ngơi, mong các ngươi sớm hồi phục để chúng ta cùng nhau tiêu diệt Ma Thủ.
Tranh cười khổ:
– Mong là vậy.
Hai người dặn dò thêm vài việc, triệu tập các cao tầng của hai bộ tộc đến để thông báo tình hình hiện tại.
Dù có rất nhiều phản đối và hoang mang, nhưng mọi chuyện cũng dần ổn định.
Ma giới là nơi kẻ mạnh có quyền.Ai có nắm đấm lớn hơn, người đó có quyền lên tiếng.Vì vậy, khi Lý Vân Tiêu và Vi Thanh thể hiện thực lực Ma Tôn cảnh, tất cả đều im lặng, lập tức bày tỏ sẽ phục tùng sự sắp xếp.
Những ngày tiếp theo trôi qua bình yên.
Lý Vân Tiêu và Vi Thanh vui vẻ tu luyện trong thành.Lý Vân Tiêu ra lệnh đầu tiên là lấy hết các loại tài nguyên dự trữ trong thành ra để cung phụng cho họ tu luyện.
Các cao tầng của Thiên Hàn Thành choáng váng, nhưng không dám cãi lệnh.Viện và Tranh đã bế quan, nên họ đành phải làm theo.
Lý Vân Tiêu theo nguyên tắc “ai thấy có phần”, chia cho mỗi vị cao tầng một ít, ai nấy đều mặt mày hớn hở.Rất nhanh, nhóm của Lý Vân Tiêu trở nên thân thiết với mọi người.
Ngày thứ bảy, trên bầu trời thành trì vang lên tiếng gầm rú lớn.Lý Vân Tiêu và Vi Thanh tỉnh lại từ trong bế quan, bay ngay lên trời.
Các lực lượng phòng thủ trong thành cũng tập trung lại, lao về phía đại điện.
Lý Vân Tiêu ngước đầu lên.Trên hư không cao vạn trượng, có một bóng ma tối tăm bao phủ.Vô số ma vật bay lượn bên trong, tập trung tấn công dồn dập vào một khu vực rộng khoảng mười mẫu.
Vi Thanh nhìn chằm chằm vào đợt công kích một lúc, nhíu mày nói:
– Rắc rối lớn rồi.
Lý Vân Tiêu kinh ngạc hỏi:
– Sao lại nói vậy? Ta thấy những đợt tấn công này rất bình thường, chỉ cần chút thời gian là có thể phá trận.
