Đang phát: Chương 3677
Đám Ma tộc từ trên trời ập xuống, bao vây ba người, khí thế hung hãn.
– Ai dám xông vào thành Thiên Hàn, khai tên!
Tên Ma Quân dẫn đầu gầm lên, sát khí ngút trời.Nhưng ngay sau đó, hắn sững người.Gã không thể nhìn thấu tu vi của Lý Vân Tiêu và Vi Thanh, chỉ trừ Nguyệt ra.Hai người kia đứng đó như vực sâu thăm thẳm, không thấy đáy.
Thái độ Ma Quân lập tức thay đổi:
– Ba vị…đến đây có việc gì?
Trong lòng Ma Quân vô cùng hoang mang, chỉ cần đứng trước mặt Lý Vân Tiêu và Vi Thanh, gã đã cảm thấy áp lực khủng khiếp.
Lý Vân Tiêu cười đáp:
– Chúng ta đến theo hẹn, Viện đại nhân của các ngươi có hẹn với ta.
– Có hẹn?
Ma Quân ngạc nhiên, vội vàng cười nói:
– Ra là bằng hữu của Viện đại nhân, mời đi theo ta.
Ma Quân vô cùng khách sáo, dẫn ba người Lý Vân Tiêu đi về phía điện chính.
Nguyệt có chút lo lắng, nhưng nghĩ đến Lý Vân Tiêu và Vi Thanh đều là cường giả Ma Tôn cảnh, nàng liền yên tâm.
Thành Thiên Hàn rộng lớn không kém thành Xạ Tinh, đoàn người bay hơn nửa ngày mới đến được một cung điện nguy nga.
Ma Quân chỉ xuống dưới, cười nói:
– Viện đại nhân đang ở trong đó, thân phận của chúng tôi không tiện vào.Mời ba vị tự báo danh rồi vào.
Lý Vân Tiêu chắp tay:
– Làm phiền.
Ma Quân cười tươi:
– Không dám, nên thế.
Ma Quân nhìn ba người bay xuống, nụ cười trên mặt gã dần tắt, thay vào đó là vẻ trầm trọng.
Một Ma Quân bên cạnh lo lắng hỏi:
– Sao đại nhân dễ tin họ vậy? Nhỡ họ là kẻ địch thì…
Ma Quân kia đột nhiên quay phắt lại, trừng mắt nhìn gã, lạnh lùng hỏi:
– Ngươi muốn chết à?
Gã Ma Quân kia run rẩy, dường như hiểu ra điều gì.
Ma Quân kia cười khẩy:
– Chẳng lẽ ta ngu hơn ngươi, không nghi ngờ thân phận của ba người kia? Nhưng thực lực của họ không hề kém chúng ta, nếu họ là kẻ địch, chúng ta đã tan thành tro bụi.Họ nói là bằng hữu của Viện đại nhân, đó là cho chúng ta một con đường sống.Có đường sống mà không đi thì đúng là hết thuốc chữa!
Đám Ma tộc xung quanh nghe xong thì lạnh sống lưng, cảm giác như vừa thoát khỏi quỷ môn quan.
Ma Quân hừ một tiếng:
– Lát nữa có chuyện gì xảy ra, các ngươi biết phải khai báo thế nào rồi đấy.Ba người đó khăng khăng nói là bằng hữu của Viện đại nhân, đến theo hẹn nên chúng ta mới đưa họ đến đây, rõ chưa?
Đám thuộc hạ gật đầu lia lịa:
– Rõ, chúng tôi hiểu rồi!
Ba người Lý Vân Tiêu nghênh ngang bay vào đại điện.
Trước điện là một không khí căng thẳng, hai đội Ma tộc tuần tra liên tục.
Nguyệt lo lắng:
– Tên Ma Quân kia dễ dãi quá, sao hắn dễ tin chúng ta như vậy?
Lý Vân Tiêu cười:
– Không phải họ sơ suất, mà họ rất thông minh.
Nguyệt ngạc nhiên:
– Sao lại nói vậy?
Lý Vân Tiêu chỉ cười, không nói gì.
Vi Thanh cười khẩy:
– Kẻ thông minh mới sống lâu.
Ba người đang nói chuyện thì bị đội tuần tra phát hiện.
– Ai đó?
Hai đội Ma tộc giật mình, lập tức bao vây, ai nấy đều cầm trường mâu, sát khí ngút trời.
Lý Vân Tiêu nói:
– Ta có hẹn với tộc trưởng của các ngươi, đến đúng hẹn.
Tên đội trưởng cau mặt, nhìn ba người chằm chằm, vẻ mặt đầy e ngại:
– Hẹn? Hừ, chỉ nói suông thì ai tin, có bằng chứng không?
Lý Vân Tiêu lắc đầu:
– Không có bằng chứng, gọi Viện ra đây thì biết.
Tên đội trưởng quát lớn, vung tay ra lệnh:
– To gan, Viện đại nhân là người ngươi muốn gặp là gặp được sao? Bắt lấy chúng!
Đám Ma tộc rống lớn, xông lên, sát khí và ma nguyên bùng nổ, khiến những Ma tộc xung quanh cũng kinh động.
Lý Vân Tiêu nhìn Nguyệt, cười nói:
– Bây giờ nàng đã hiểu vì sao tên Ma Quân kia thông minh chưa?
Nguyệt ngẩn người, rồi chợt hiểu ra, cười khổ:
– Hắn đúng là gian xảo.
Lý Vân Tiêu giơ tay lên, quạt Tiếu Ngạo Hồng Trần xuất hiện, to bằng nửa người, hắn quạt mạnh một cái.
Ầm! Ầm! Ầm! Ầm! Ầm!
Đám Ma tộc xông lên bị thổi bay, hơn nửa số đó nổ tung giữa không trung, thương vong vô số.
– Ngươi…ngươi…
Tên đội trưởng kinh hãi, vội vàng quay người bỏ chạy.
Lý Vân Tiêu lại quạt thêm một cái.
Bùm!
Tên đội trưởng bị thổi bay vào trong đại điện.
Cấm chế phòng ngự trong điện tự động kích hoạt, ánh sáng chói lòa bị sức mạnh phong hỏa làm cho méo mó.Dù chưa bị phá tan, nhưng kiến trúc bên trong đã sụp đổ tan tành.
Lý Vân Tiêu cười:
– Phòng ngự của đại điện này khá đấy, nhưng không biết chịu được mấy lần quạt của ta?
Lý Vân Tiêu giơ quạt lên định quạt thêm một cái nữa thì đại điện lóe sáng, Viện xuất hiện.
Viện lạnh lùng nói:
– Dừng tay!
Đám Ma tộc giật mình hoàn hồn, từ bốn phương tám hướng ùa tới, nhưng không dám đến quá gần.Thấy Viện xuất hiện, tất cả đều dừng lại, cúi đầu hành lễ.
Lý Vân Tiêu cầm quạt phe phẩy, thản nhiên hỏi:
– Viện đại nhân, cuối cùng cũng chịu gặp mặt rồi à?
Viện nheo mắt, lạnh lùng hỏi:
– Ngươi đã đạt đến Ma Tôn?
Viện liếc nhìn Vi Thanh, gật đầu:
– Tốt lắm, cả hai người đều có cơ duyên không nhỏ.Xem ra Thương Quân đã bị ngươi xử lý rồi.
Lý Vân Tiêu cười:
– Đâu có, ta chỉ tiễn hắn về với cát bụi thôi.
Viện im lặng, nhìn Lý Vân Tiêu với ánh mắt phức tạp, không nói gì.
Lý Vân Tiêu nói:
– Ta đến theo hẹn, Viện đại nhân có gì chỉ giáo cứ nói thẳng.
Viện lạnh lùng liếc nhìn Lý Vân Tiêu:
– Ngươi là người ta nhất định phải giết, nhưng có lẽ không phải bây giờ.
Lý Vân Tiêu cười khẩy:
– Viện đại nhân nghĩ mình là ai? Cái gì cũng do ngươi quyết định à?
Viện nói:
– Dù hai ngươi là Ma Tôn, nhưng chắc chắn không đánh lại ta.Thay đổi ước hẹn đi, cuộc chiến giữa ta và ngươi ấy.
– Thay đổi ước hẹn? Nực cười!
Ánh mắt Lý Vân Tiêu lóe lên vẻ lạnh lùng:
– Ngươi có tư cách gì mà đòi thay đổi ước hẹn với ta? Hay là ngươi tự phụ mình có thực lực Thánh Ma?
Với nhãn lực của Lý Vân Tiêu, hắn đã nhận ra Viện bị thương.Ngoài mặt hắn châm chọc, nhưng trong lòng lại vô cùng kinh hãi, người có thể làm Viện bị thương chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Mắt Viện lạnh lẽo:
– Ngươi cũng muốn giết ta lắm đúng không? Nhưng nếu đánh nhau bây giờ, chỉ có lưỡng bại câu thương, kẻ khác hưởng lợi mà thôi.
– Kẻ khác?
Lý Vân Tiêu hỏi:
– Viện đại nhân nói “kẻ khác” là đám người đang vây thành à?
Lý Vân Tiêu hỏi:
– Người của Cổ Vực?
Sắc mặt Viện thay đổi, hừ lạnh một tiếng:
– Ngươi biết rất nhiều về Ma giới.
Sắc mặt Lý Vân Tiêu trở nên khó coi:
– Người làm Viện đại nhân bị thương là Ma Thủ?
Viện càng thêm kinh ngạc:
– Ngươi biết cả Ma Thủ?
Viện lắc đầu:
– Không phải, người làm ta bị thương là Ma Phổ.
– Phổ đại nhân?!
Lý Vân Tiêu giật mình hét lên:
– Phổ đang ở đâu?
Viện nhìn chằm chằm Lý Vân Tiêu, chậm rãi nói:
– Đã chết rồi.
– Chết rồi? Ha ha, ngươi nghĩ ta sẽ tin sao?
Lý Vân Tiêu cười khẩy:
– Đúng là một ả đàn bà ngu ngốc, bọn ta có ma nguyên của Đế, có thể cảm ứng lẫn nhau.Nếu Phổ đại nhân chết, chắc chắn ta sẽ phát hiện ra.
