Đang phát: Chương 367
– Đại Diễn Thần quyết, Đại Giới Thần quyết…Đều có hai chữ thần quyết, lẽ nào là công pháp do cường giả ở cảnh giới Thập Phương Thần để lại?
Hai bộ công pháp này vượt quá sự hiểu biết của Lý Vân Tiêu.Hắn nghi ngờ:
– Nhưng trong lịch sử đại lục không hề ghi chép về cường giả Thập Phương Thần cảnh, sao ta có thể cùng lúc có được hai bộ công pháp như vậy?
Lý Vân Tiêu vắt óc suy nghĩ vẫn không ra, đành mặc kệ.Dù sao Đại Giới Thần quyết là chìa khóa để điều khiển Giới Thần Bi.
Lý Vân Tiêu cẩn thận đưa thần thức vào vùng hỗn mang trong thức hải, nghiên cứu Đại Giới Thần quyết.
– Nguyên thủy tổ khí, mờ mịt hỗn độn.Nguyên hàm vô trẫm, thủy hồn vô danh…
Đọc đến một phần tư, Lý Vân Tiêu đã thấy mệt mỏi rã rời, hồn lực vừa tràn đầy đã cạn kiệt.Mí mắt hắn trĩu xuống.
Lý Vân Tiêu cắn đầu lưỡi, máu tràn ra, thần thức hơi tỉnh táo lại.
Hắn vội ngồi xếp bằng, vừa vận chuyển Đại Diễn Thần quyết vừa đọc những ký tự màu vàng.Một lúc sau, hồn lực khô cạn dần hồi phục, cộng thêm sự liên kết giữa Giới Thần Bi và tinh thần, Lý Vân Tiêu dường như có cảm ứng với những hàng chữ này.
– Nội ngoại hư thực, cương nhu bình quân.Âm dương bích lý, biến hóa phân hình.Chân tinh chân khí, hoảng hốt yểu minh…
Lý Vân Tiêu kiên trì đọc đến một phần ba, nhưng dù vận chuyển hồn lực thế nào cũng không thể đọc tiếp.Hắn chỉ thấy một vùng hỗn độn mông lung sâu trong thức hải.
Thử nhiều lần không được, Lý Vân Tiêu thở dài, từ bỏ.
Hai phần ba kinh văn còn lại đành chờ khi nào hồn lực tiến bộ hơn mới đọc tiếp được.
Lúc này, trên bầu trời trong xanh, nguyên khí mênh mông từ những nguyên tinh, nguyên thạch bị Lý Vân Tiêu đập nát đã tan biến vào thiên địa.
May mắn là trong Giới Thần Bi, dù nguyên khí tan biến cũng là để bồi bổ núi sông, đất đai của thế giới này, vẫn thuộc về Lý Vân Tiêu.
Sau khi đọc một phần ba Đại Giới Thần quyết, Lý Vân Tiêu bước ra khỏi bia thần, xuất hiện trong Vô Thượng cung.Hắn bắt ấn quyết, thu Giới Thần Bi vào trán, rồi ngồi xếp bằng, làm theo những gì kinh văn ghi lại, bắt đầu luyện hóa Giới Thần Bi.
Luyện hóa huyền khí bình thường chỉ cần dùng hồn lực cảm nhận mạch động của nó, hợp nhất tâm thần là được.Nhưng Giới Thần Bi cần cả một bộ thần quyết để cảm nhận thiên địa trong bia, lĩnh ngộ phương pháp tắc của thế giới, từ đó đạt đến cảnh giới tâm thần hợp nhất, như vật như ta.
Lý Vân Tiêu tĩnh tu, cảm nhận mỗi khi thi triển một thức Đại Giới Thần quyết, hắn lại tham ngộ Giới Thần Bi sâu sắc hơn.Có lẽ bộ Đại Giới Thần quyết này sinh ra là vì Giới Thần Bi.
Vì một vật mà sáng tạo ra thần quyết huyền ảo thâm sâu như vậy, có thể thấy Giới Thần Bi nghịch thiên đến mức nào.
Đang tĩnh tâm tu luyện, Lý Vân Tiêu chợt cảm thấy Vô Thượng cung rung động nhẹ, khí lạnh tuôn ra, băng giá thấu xương.
Lý Vân Tiêu nheo mắt:
– Cực âm hàn khí?
Bỗng ba bóng người vây quanh Lý Vân Tiêu, sắc mặt âm trầm.
Người dẫn đầu lên tiếng:
– Ai? Vô Thượng cung của ta xảy ra chuyện gì? Sao không có ai?
Hắn nheo mắt, nhìn Lý Vân Tiêu chằm chằm.
Rồi người đó giận dữ quát:
– Tiểu tử, là ngươi!
Hắn lao vào Lý Vân Tiêu, gào thét:
– Trả lại phượng hoàng chân hỏa cho ta!
Ba người này là Tề Chân Tử đang bế quan trị thương, Dịch Tiểu Sơn và Hô Diên Minh còn sống sót trong Vô Thượng Lục Tử.Không biết họ bế quan ở đâu mà thoát khỏi ngọn lửa Huỳnh Dương, thần thức của Lý Vân Tiêu cũng không phát hiện ra.
Mắt Hô Diên Minh lóe sáng, hét lên:
– Sư thúc đừng giết hắn, bắt sống luyện hóa chân hỏa!
Tề Chân Tử nói:
– Hừ! Tiểu tử, ngươi tự tìm đến cái chết!
Trong lòng Tề Chân Tử chỉ nghĩ đến phượng hoàng chân hỏa, trong mắt chỉ có Lý Vân Tiêu.Gã xòe tay, năm ngón bắn ra khí thể màu xám từ bốn phương, như dây leo trói Lý Vân Tiêu lại.
Lý Vân Tiêu khẽ thở dài, tay lóe ánh sáng đỏ, Hổ Nha kiếm hóa thành mãnh hổ gầm rống lao ra.Kiếm quang khuếch tán, chém đứt khí xám.Mãnh hổ tiếp tục lao vào Tề Chân Tử.
Ầm!
Tề Chân Tử vội vỗ chưởng đánh tan kiếm quang, thất thanh:
– Vũ Quân! Ngắn ngủi hơn một tháng mà ngươi từ Võ Sĩ cửu tinh lên Vũ Quân nhị tinh? Không thể nào!
Không chỉ Tề Chân Tử, Dịch Tiểu Sơn và Hô Diên Minh cũng ngây người.
– Chân hỏa, chắc chắn là nhờ chân hỏa!
Hô Diên Minh đau lòng gào thét:
– Hắn đã hấp thu chân hỏa nên mới tu luyện nhanh như vậy.Trả lại phượng hoàng chân hỏa cho ta!
Tề Chân Tử cũng đau nhói trong lòng, tức giận nghiến răng.
– Ngoan ngoãn giao chân hỏa ra.Hô Diên sư điệt là Thuật Luyện Sư tứ giai, ta sẽ bảo hắn tìm cách để ngươi sống.
Lý Vân Tiêu cầm kiếm, nhìn Tề Chân Tử như một kẻ ngốc.
Dường như cảm nhận được tình hình bên ngoài, Giới Thần Bi lóe sáng, Đoạn Việt lao ra đứng cạnh Lý Vân Tiêu, lạnh lùng nhìn ba người.
Tề Chân Tử hít một hơi lạnh:
– Ui!
Hơi thở của Đoạn Việt áp chế Tề Chân Tử, sát khí khiến gã lạnh sống lưng.
– Vị đại nhân này, người là…?
Đoạn Việt hừ lạnh, khinh thường:
Tề Chân Tử đánh trống lùi quân, rụt rè:
– Vị đại nhân này, người có quan hệ gì với tiểu tử này?
Đoạn Việt liếc Tề Chân Tử, lười biếng:
– Ngươi nghĩ là quan hệ gì thì là cái đó, liên quan gì đến ngươi.
Tề Chân Tử ngập ngừng:
– Cái này…
Ngực Tề Chân Tử nghẹn lại, chắp tay:
– Tại hạ và thiếu niên này có chút ân oán, mong vị đại nhân đừng nhúng tay vào.
Lý Vân Tiêu nói:
– Yên tâm, hắn sẽ không ra tay.
Đoạn Việt ngạc nhiên nhìn Lý Vân Tiêu.Tiểu tử này muốn một mình đấu với Vũ Tông sao? Tuy Tề Chân Tử chưa lành hẳn vết thương, nhưng dù sao cũng là Vũ Tông nhất tịnh, chênh lệch hai đại cảnh giới không thể lấp đầy bằng kỹ xảo.
Nhưng câu nói của Lý Vân Tiêu càng khiến Tề Chân Tử hoang mang.
Hô Diên Minh lên tiếng:
– Vị đại nhân này, ta là Thuật Luyện Sư tứ giai Hô Diên Minh.Chỉ cần đại nhân không nhúng tay vào việc riêng của chúng ta, ta sẽ nợ đại nhân một ân tình, sau này báo đáp.
Đoạn Việt đắc ý:
– Xì, tứ giai có gì hay, chẳng là gì trong mắt ta!
Đoạn Việt mượn gió bẻ măng, đắc ý liếc Lý Vân Tiêu.Hắn không biết Lý Vân Tiêu đã lên ngũ giai.
