Đang phát: Chương 3667
Tiếng kinh hô vang lên:
– Người của Thánh Ma thế gia! Mọi người cẩn thận, lùi lại giữ khoảng cách với ngọn núi kia.
Phi Bộ và hai Thánh Sử ngạc nhiên, không hiểu vì sao Thánh Ma thế gia cũng biết người này.Đám người Phi đã quen với những chuyện lớn, im lặng lùi sang một bên quan sát Lý Vân Tiêu, Vi Thanh và Thánh Ma thế gia.
Lý Vân Tiêu thầm nghĩ nguy rồi, gượng cười:
– Ta là ai chứ? Ta chưa từng gặp đại nhân, chắc đại nhân nhận nhầm người rồi.
Chỉ lạnh lùng nhìn Lý Vân Tiêu:
– Hừ! Dù ngươi hóa thành tro ta cũng nhận ra, ngươi là người của Thiên Vũ giới, dám lẻn vào Ma giới!
Chỉ cười nham hiểm:
– Nhưng đã bị ta phát hiện thì đừng hòng trở về!
– Cái gì? Người của Thiên Vũ giới? – Mọi người giật mình, nhìn nhau đầy khó tin.Hai Thánh Sử và đám người Nguyên quận cũng kinh ngạc.
Vi Thanh truyền âm:
– Chuyện gì vậy? Ngươi có thù oán với Ma Tôn này à?
Lý Vân Tiêu đáp:
– Ừm! Từng gặp nhau trong khe hở Thiên Đãng sơn mạch, có chút xích mích.
Vi Thanh tức giận:
– Sao ngươi đi đâu cũng có người truy sát vậy? Khắp nơi gây thù chuốc oán! Hơn nửa số người vào biển ma Hành Lang Phù Đồ này đều muốn giết ngươi!
Lý Vân Tiêu bực bội:
– Ngươi nghĩ ta muốn thế chắc? Sao ta xui xẻo vậy chứ!
Vi Thanh xanh mặt, hối hận vì lời thề cùng nhau chịu nạn, cùng nhau tiến lùi trước kia.
Bề ngoài Lý Vân Tiêu bình tĩnh, lạnh lùng nhìn Chỉ, ánh mắt lóe lên vẻ trào phúng:
– À, trong khe hở Thiên Đãng sơn mạch đúng là ta từng gặp vài người Ma tộc, nghe nói toàn là rùa rụt cổ trốn trong khe hở mười vạn năm không dám ra ngoài.Hiếm lắm mới gặp được cơ hội thì bị đánh cho trở về, chẳng lẽ là đại nhân?
Chỉ tức giận tái mặt, cứng họng không nói nên lời.Mấy lời này gã không thể thừa nhận, mà chối cũng khó.
Khanh hừ lạnh:
– Đương nhiên không phải chúng ta! Chúng ta bế quan tu luyện trong Băng vực hơn mười vạn năm, làm sao có mặt ở Thiên Đãng sơn mạch được!
Lý Vân Tiêu kinh ngạc:
– Vậy thì lạ, các vị làm sao biết ta là người của Thiên Vũ giới?
Khanh nghẹn họng, mặt đỏ bừng, mồ hôi lạnh túa ra không biết giải thích thế nào.
Chỉ phản ứng lại, lạnh lùng:
– Hừ! Nguyên Băng vực đều có tai mắt của chúng ta, bất cứ người lạ nào tiến vào đều bị tra rõ thân phận.Ngươi tưởng mình bí mật lắm à, thật ra đã bị chúng ta theo dõi từ lâu rồi.
– Đúng, đúng là vậy! – Khanh hét lớn: – Nên hôm nay không tha cho các ngươi được, giết hai người này!
Khanh dẫn đầu nhảy ra khỏi núi, cùng một đám cường giả bay tới, sát khí bao trùm Lý Vân Tiêu và Vi Thanh.
Nhưng Khanh mới bay được nửa đường thì khựng lại, cảm giác nguy hiểm lan tỏa trong lòng mỗi người.Không chỉ bọn họ, Lý Vân Tiêu, Vi Thanh và tất cả Ma tộc đều biến sắc mặt.
Những ma vật chạy ra từ đại điện dường như bị một lực lượng nào đó tác động, toàn thân bốc khói đen, khí thế âm trầm lạnh lẽo phát tán.Mắt của chúng sáng như bảo thạch, phản chiếu tia sáng lạnh lẽo.
– Đó là…- Mọi người kinh hãi: – Mắt của những ma vật này…giống Thánh Băng Ngọc!
– Đâu ra nhiều Thánh Băng Ngọc vậy, đây chỉ là ngụy trang thôi.Xem ra trong đại điện thật sự có Thánh Băng Ngọc.- Nhiều tiếng nói vừa kinh sợ vừa kích động vang lên, nhiều người thấy cơ hội đến, mắt sáng rực.
Lý Vân Tiêu cũng giật mình, hơi thở của những ma vật này rất giống với công pháp mà Bắc Minh thế gia tu luyện.
Bỗng một con ma thú gầm lên:
– Grào!
Như tiếng sói đầu đàn triệu tập, lũ ma vật rầm rộ xông về phía mọi người, giương nanh múa vuốt, khí thế kinh người.
Vi Thanh chửi:
– Ở chung với ngươi đúng là xui xẻo, giờ thì trước sau đều gặp địch.
Lý Vân Tiêu cười lớn:
– Vào chỗ chết mới có đường sống!
Lý Vân Tiêu hóa thành lôi quang bỏ chạy, né tránh đòn tấn công của một con ma vật.
Vi Thanh chỉ càu nhàu một tiếng, biết chửi bới cũng vô ích, đành tập trung ứng phó với đám ma vật.
Thánh Ma thế gia và người Nguyên quận cũng không rảnh lo cho hắn, họ cũng bị đàn ma vây công.
Trước đại điện chìm trong hỗn loạn, những ma vật biến dị gây ra chấn động lớn cho mọi người.Ma nguyên cường đại nổ tung.
Nhiều Ma tộc cáo già không muốn làm bia đỡ đạn, lùi về phía sau.
Trên đỉnh núi, Chỉ lạnh lùng nhìn đám Ma Quân đang rút lui:
– Không ai được trốn! Kẻ nào trốn, mọi người cùng nhau giết!
Nhưng tình hình đã hỗn loạn, nhiều người đã chạy xa hàng trăm trượng, không ai muốn quay lại.
Đột nhiên một luồng kiếm khí từ phía sau xé gió lao tới, mấy Ma Quân chạy trốn đầu tiên hét thảm rồi chết, tiếng kêu thê lương.
Những Ma tộc đang bỏ chạy khựng lại, mặt trắng bệch nhìn về phía trước.
Một bóng người đáp xuống phía sau, là Thương Quân.
Thương Quân cầm kiếm đứng thẳng, nhìn đám Ma tộc đang bỏ chạy:
– He he, việc xử lý đám đào binh cứ giao cho ta.
Đám Ma tộc lạnh toát sống lưng, nỗi sợ hãi buộc họ phải quay lại.
Mặt Chỉ sa sầm, hừ lạnh:
– Có thời gian rảnh thì mau ra tay diệt quái đi!
Thương Quân cười:
– Cũng cần có người giám sát chứ.
Gã liếc qua chiến trường trước đại điện, dừng lại một lát trên người Lý Vân Tiêu rồi hừ lạnh.
Lý Vân Tiêu và Vi Thanh giật mình, một đại địch chưa xong thì một đại địch khác lại đến.Nếu không có đám ma vật gây rối, hai người sẽ rất nguy hiểm.
Chỉ lớn tiếng:
– Mọi người tạm gác lại ân oán cá nhân, tiêu diệt đám ma vật này trước đã.Ai dám thừa nước đục thả câu thì đừng trách ta không khách khí!
Chỉ bay lên cao hơn để dụ đám ma vật kéo đến, đồng thời đứng ở vị trí thuận lợi để giám sát mọi người.
Thương Quân nghiêm mặt:
– Trước kia chưa từng thấy nhiều ma vật như vậy, chẳng lẽ lần này có biến? Chỉ huynh, Thánh Ma thế gia các ngươi chắc hiểu rõ Hành Lang Phù Đồ này nhất, có phải lần này xuất hiện Thánh Băng Ngọc không? Nếu không thì tại sao lại có nhiều ma vật xuất hiện như vậy?
Mọi người nghe xong thầm mừng.
Mặt Chỉ biến sắc, liếc nhìn mọi người rồi nhắc nhở:
– Sao ta biết được? Dù có Thánh Băng Ngọc thật thì đám lâu la các ngươi cũng đừng mơ tưởng.Nhưng ma vật khác lạ thế này chắc chắn sẽ có nhiều Hóa Lân Ma Cốt chất lượng cao xuất hiện.Dù đừng mơ tưởng đến Thánh Băng Ngọc, các ngươi vẫn có thể thu thập Hóa Lân Ma Cốt.
Mọi người nghe xong lòng đầy cảm xúc, nhưng nghĩ đến việc có thể Thánh Băng Ngọc thật sự xuất hiện thì lại vô cùng hưng phấn.
Báu vật có linh tính, thực lực càng mạnh thì khả năng có được càng cao, nhưng không có gì là tuyệt đối.Sẽ có nhiều cường giả Ma Tôn cảnh chết trong Hành Lang Phù Đồ này, nếu không thì sao lại có nhiều Hóa Lân Ma Cốt đến vậy?
