Đang phát: Chương 3660
Lý Vân Tiêu gật đầu:
– Ta cũng định vậy!
Cả hai nhanh chóng thống nhất ý kiến và bắt đầu bàn bạc chi tiết kế hoạch phối hợp.
Bỗng nhiên, mặt biển ma vốn tĩnh lặng cuộn trào dữ dội, tạo thành một vòng xoáy khổng lồ, sẵn sàng nuốt chửng mọi thứ.Những con sóng hung dữ ập xuống từ mọi phía.
Một số ma tộc yếu ớt bị cuốn vào vòng xoáy, gào thét kinh hoàng.
Lý Vân Tiêu và Vi Thanh vội lùi lại hàng ngàn trượng để tránh bị sóng biển nhấn chìm.
Những ma tộc bị sóng đánh trúng thì tan rã ngay lập tức, tiếng kêu la càng thêm thảm thiết.
Một vài cường giả có kinh nghiệm bỗng mở choàng mắt, ánh lên vẻ kinh ngạc:
– Sắp mở ra rồi!
Một giọng nói hào sảng vang lên:
– Ha ha ha! Vừa kịp lúc, suýt chút nữa thì lỡ việc lớn!
Trên bầu trời, một đám mây đen ầm ầm kéo đến, xoay chuyển vài vòng rồi hóa thành một người đàn ông vạm vỡ trên biển ma.
Hắn cao lớn, râu quai nón xồm xoàm che gần nửa khuôn mặt dữ tợn.Đôi mắt sắc lạnh như mắt chim ưng nhìn xuống phía dưới.Sau lưng hắn là một thanh kiếm to lớn, vô cùng nổi bật.
Từ dưới biển ma, một cột nước khổng lồ phóng lên, tựa như mũi tên lao thẳng về phía người đàn ông.
Một số ma tộc cường đại giật mình, vì họ thấy rõ đó không phải cột nước mà là một xúc tu màu đen, nhanh như chớp, mang theo sức mạnh kinh người.
Lý Vân Tiêu thầm kinh ngạc, chẳng lẽ dưới biển ma có quái vật?
Hắn nhìn kỹ người đàn ông kia, xem khí thế thì rất có thể là một Ma Tôn.
Ba người Chỉ cũng có chung suy nghĩ với Lý Vân Tiêu.Ngay khi người đàn ông xuất hiện, ba người họ, những người nãy giờ luôn nhắm mắt, đột ngột mở mắt, vẻ mặt đầy kiêng dè.
Nhiều người xung quanh khẽ thốt lên:
– Là Thương Quân!
Dường như họ nhận ra thanh kiếm lớn sau lưng người đàn ông, vô cùng kiêng kỵ hắn, không dám nói lớn tiếng.
Thương Quân ánh mắt lóe lên, giơ tay chém xuống một luồng ma quang:
– Ha ha, lại còn không thành thật sao?
Ầm!
Xúc tu bị ma quang đánh trúng rơi trở lại biển ma, tạo thành những đợt sóng lớn.
Thương Quân cười khẩy:
– Đúng là ngứa da, phải bị đánh mới ngoan ngoãn.
Trên đỉnh núi, Chỉ lên tiếng:
– Hừ! Thương Quân, không ngờ ngươi vẫn còn ở Băng Vực!
Ngay khi Chỉ vừa lên tiếng, tất cả mọi người trên đỉnh núi gần biển ma đều im bặt.
Bởi vì hai người trước mặt là những chiến lực mạnh nhất Băng Vực, hai vị cường giả Ma Tôn cảnh duy nhất còn sống.
Thương Quân cười nói:
– Lão bất tử, sao ta lại không thể ở đây? Chỉ là những năm gần đây ta bận nghiên cứu một loại thần thông nên ít xuất hiện thôi.
Chỉ hừ lạnh:
– Ngươi cũng đến vì Thánh Băng Ngọc?
Thương Quân gật đầu:
– Ngoài Thánh Băng Ngọc ra, nơi này còn gì có thể hấp dẫn ta? Trong biển ma Hành Lang Phù Đồ này dường như bị ảnh hưởng của Thánh Băng Ngọc nên không sinh ra Ma Lâm Ngọc, nếu không ta đã tìm thử rồi.Nhưng ta thấy lạ là thế gia Thánh Ma các ngươi chẳng phải đã có một khối Thánh Băng Ngọc rồi sao?
Sắc mặt Chỉ tối sầm lại, giận dữ nói:
– Liên quan gì đến ngươi? Ta muốn có thêm hai khối, chẳng lẽ không được sao!?
– Ha ha ha! Được, đương nhiên là được.
Thương Quân cười:
– Nhưng mà Chỉ huynh không có thêm Thánh Băng Ngọc nên tu vi bao năm vẫn dậm chân tại chỗ, hai tên ngốc bên cạnh cũng chẳng tiến bộ chút nào.
Khanh và Nhiễm nổi giận, sát khí bừng bừng, sẵn sàng động thủ nếu lời nói không hợp.
Thương Quân cười:
– Tuyệt đối đừng đánh nhau, ân oán của chúng ta chỉ là chuyện nhỏ, đừng làm chậm trễ việc mọi người tiến vào biển ma.Hơn nữa, dù ba người các ngươi cùng ra tay cũng không làm gì được ta đâu.
Chỉ lạnh lùng nói:
– Tốt, đợi ra khỏi biển ma rồi ta sẽ tính sổ với ngươi!
Nói xong, Chỉ điều khiển ngọn núi xoay tròn rồi bay về phía biển ma.
Thương Quân đột nhiên giơ tay lên, quát:
– Chậm đã!
Chỉ nhíu mày, dừng lại, khó chịu hỏi:
– Lại còn gì nữa, đừng bày trò hề!
Thương Quân cười gian:
– Ta đến vội quá, không mang theo tranh Phù Đồ.Không biết Chỉ đại nhân có dư không?
– Dư tranh Phù Đồ?
Chỉ cười khẩy:
– Ha ha, đương nhiên là có.
Chỉ đưa tay về phía một Ma Quân bên cạnh.
Ma Quân đó biến sắc, nhưng không dám cãi lệnh, vội lấy tranh Phù Đồ ra, hai tay dâng lên, nhưng ánh mắt âm trầm, đầy oán hận.
Chỉ nhận lấy tranh Phù Đồ, vẫy vẫy tay, cười hỏi:
– Đại nhân muốn thứ này sao?
– Ừm ừm, chính nó!
Thương Quân cười:
– Tuy với thần thông của ta thì không ngại nguy hiểm trong biển ma, nhưng tránh được chút rắc rối thì vẫn tốt hơn.
Chỉ bật cười, hai tay vỗ mạnh.
Ầm!
Tấm tranh Phù Đồ bị bóp nát vụn, tung lên trời.
Chỉ cười lớn:
– Ha ha ha, ta có rất nhiều tranh Phù Đồ, nhưng ta xé chơi chứ không đưa cho ngươi đâu, ha ha ha ha ha ha! Sảng khoái!
Chỉ nhìn nụ cười cứng đờ trên mặt Thương Quân, cảm thấy vô cùng thích thú, hả hê vô cùng.
Thương Quân buông bàn tay đang chìa ra, nụ cười dần trở nên lạnh lẽo:
– Chỉ huynh quả nhiên hào sảng, có giỏi thì xé đầu mình ra, ta mới thật sự phục.
Chỉ cười phá lên, chế giễu Thương Quân, rồi điều khiển ngọn núi bay về phía biển ma.
Ào ào!
Sóng lớn bị chấn động tung lên cao, rất nhanh ngọn núi biến mất trước mắt mọi người.
Có khoảng mười người theo ba huynh đệ Chỉ tiến vào, còn hai mươi người vì không có tranh Phù Đồ nên phải ở lại bên ngoài biển ma.
Ma Quân vừa rồi có tranh, nhưng giờ thì không còn gì, chỉ có thể buồn bực đứng trên vách núi, mặt mày xanh mét.
Các thế lực có tranh Phù Đồ đều rục rịch bắt đầu tiến gần biển ma.
Thương Quân giơ tay ngăn lại:
– Chờ chút!
Mọi người sững sờ, đồng loạt dừng bước.Ai bảo Thương Quân là Ma Tôn, bọn họ không dám không nghe lời.
Lý Dật mặt lạnh như băng, tuy khó chịu nhưng vẫn cố nhịn.
Dù thân phận của Lý Dật cao quý, nhưng đối phương lại có thực lực mạnh mẽ, nếu hắn ta liều mạng thì gã sẽ chịu thiệt lớn.
Thương Quân cười gian, bỗng lao về phía vách núi, nhắm vào những người của thế gia Thánh Ma, hơn hai mươi người bị nhóm Chỉ bỏ lại.
– A! Đại nhân…!
Đám ma tộc cảm nhận được bóng ma tử thần đang giáng xuống, vừa kịp thốt lên thì đã bị vô số kiếm khí bắn nổ tan xác tại chỗ.
Những tiếng kêu thảm thiết vang lên liên tiếp:
– A!!!
Nhưng chỉ trong chớp mắt, hai mươi ma tộc đã hóa thành mây khói, bao gồm cả tên Ma Quân xui xẻo không được đi cùng, cũng trở thành ma khí tinh thuần nhất.
Mọi người hít một ngụm khí lạnh, cảm nhận được kiếm khí khủng bố, đáng sợ kia.Một kiếm uy hiếp, đám đông nhốn nháo đều lùi lại.
– Ha ha, không cần sợ.
Thương Quân híp mắt nhìn mọi người, cười nói:
– Mọi người cũng thấy rồi đấy, là lão quái vật Chỉ kia đắc tội ta trước, ta giết vài người của hắn để kiếm chút lời cũng không quá đáng chứ?
Thương Quân nhìn xung quanh, mọi người lắc đầu nguầy nguậy.
Có người lên tiếng:
– Không quá đáng, không quá đáng, nên làm thế, nên làm thế.
– Ha ha ha! Vậy thì tốt.
Thương Quân quay trở lại biển ma, nói:
– Lúc nãy ta cũng đã nói rồi, quên mang tranh Phù Đồ.Nhưng không sao, ở đây có rất nhiều, chắc trong tay nhiều người cũng có đấy chứ? Ai hiến dâng một tấm cho ta thì có thể đi xuống.
Xung quanh biển ma trở nên tĩnh lặng, im phăng phắc.
Không ai chịu hiến tranh của mình, tất cả đều nhìn nhau, chờ đợi người khác làm trước.
Thương Quân khoanh tay trước ngực, cười nói:
– Nếu không ai có thì tất cả đừng ai vào cả, dù sao ta không vào được thì đừng hòng ai được vào.
