Đang phát: Chương 365
Đề thứ sáu bị phá giải.
Tin tức này lan truyền nhanh chóng khắp các phủ yêu thuật, gây xôn xao dư luận.
Thực tế, đề thứ sáu dù có bất ngờ và khác lạ, nhưng chưa đủ để thu hút sự chú ý lớn đến vậy.Ngay cả cuộc cạnh tranh giữa Yêu Phá Ngục Thần Bí và Liên Minh Thiên Tài, dù có vẻ căng thẳng, cũng chỉ được coi là một trò vui do có người đứng sau giật dây.Không ai tin rằng Yêu Phá Ngục Thần Bí có thể thắng Liên Minh Thiên Tài.
Vì vậy, khi Hòe Ca Nhi thành công phát động trận chiến phá ngục, mọi người chỉ coi đó là điều tất yếu.Ai cũng cho rằng Liên Minh Thiên Tài sẽ sớm phá được ngục, bởi họ có rất nhiều chấp sự tài năng.
Việc phá ngục lục đề mang đến một cảm giác mới mẻ, mở ra một hướng đi khác cho các tiểu yêu thuật đã được nghiên cứu kỹ lưỡng.Yêu Phá Ngục Thần Bí đã tạo nên một phong cách riêng biệt, và thực lực của hắn không thể xem thường.Nhiều đại yêu mạnh mẽ và danh sư nổi tiếng đã lên tiếng khen ngợi tiềm năng của hắn, cho rằng tiền đồ của hắn là vô hạn.
Tuy nhiên, trong mắt nhiều người, những lời khen ngợi này vẫn chưa có gì đặc biệt.
Hàng năm đều có vài “siêu sao” xuất hiện, được các danh sư tung hô, nhưng phần lớn đều dần chìm vào quên lãng.
Trong khi mọi người chờ đợi Liên Minh Thiên Tài có động thái mới, họ dần nhận ra một điều kỳ lạ.
Đáp án của đề thứ sáu vẫn chưa xuất hiện.
Một ngày, hai ngày, ba ngày…
Chuyện Yêu Phá Ngục Thần Bí đấu với Liên Minh Thiên Tài đáng lẽ đã hạ nhiệt, nhưng sự im lặng của đề thứ sáu lại khiến mọi người chú ý trở lại.
Đề thứ sáu khó đến vậy sao?
Sự quan tâm của mọi người lại một lần nữa bùng lên.
Liên Minh Thiên Tài ban đầu không quá coi trọng chuyện này, họ tự tin rằng Hòe Ca Nhi đã có một khởi đầu tốt.Hơn nữa, Liên Minh Thiên Tài có rất nhiều thiên tài trẻ tuổi.Các chấp sự cũng ngầm thống nhất không làm phiền cấp trên, vì họ tin rằng mình có thể tự giải quyết được.
Nhưng khi bên ngoài bắt đầu bàn tán về việc bao giờ có đáp án của đề thứ sáu, họ mới giật mình nhận ra mình đã bị mắc kẹt ở đề này từ lúc nào không hay.
Lúc này, mọi người bắt đầu sốt ruột.
Các phân bộ của Liên Minh Thiên Tài ở các giới đã gạt bỏ vẻ tản mạn trước đó, nhanh chóng tập hợp nhân lực để hợp lực phá giải.
Cuối cùng, vào ngày thứ chín, đáp án của đề thứ sáu xuất hiện.
Sự quan tâm của mọi người đã lên đến đỉnh điểm, và sự kiện Yêu Phá Ngục đấu với Liên Minh Thiên Tài lại một lần nữa trở thành tâm điểm.Lúc này, mọi người mới nhận ra rằng Liên Minh Thiên Tài có lẽ không dễ dàng chiến thắng như vậy.
Một trận chiến mà hai bên quá chênh lệch sẽ không thu hút nhiều sự chú ý.Nhưng khi khán giả đột nhiên phát hiện ra kẻ yếu mà họ tưởng rằng sẽ thua trong một chiêu lại có thể cầm cự được mười chiêu, và có vẻ không quá chật vật, thậm chí còn có cơ hội thắng, thì sự quan tâm của họ sẽ tăng lên đáng kể.
Không ít người muốn cười nhạo Liên Minh Thiên Tài.
oOo
“Chúng ta phải phản kích!” Chấp sự của Ma La giới nói một cách dõng dạc.Tính khí của hắn vốn nóng nảy, và những lời bàn tán bên ngoài đã khiến hắn không thể chịu đựng được nữa.
“Không sai! Phải phản kích!” Các chấp sự khác đồng thanh hưởng ứng, ai nấy đều vô cùng kích động.
Họ vốn luôn kiêu ngạo, chưa bao giờ bị châm chọc như vậy.Họ tin rằng Liên Minh Thiên Tài tập hợp những thiên tài xuất sắc nhất của yêu tộc, và họ tự hào là thành viên của nó.
“Hừ, tốn của chúng ta mấy ngày, lũ mèo mả gà đồng cũng nhảy ra!”
“Phải cho chúng thấy rõ thực tế.” Một chấp sự nhún vai, ra vẻ bất đắc dĩ: “Dù có hơi tàn khốc.”
“Mọi người có ý tưởng gì? Chúng ta không thể bị động chịu đòn như vậy được.Liên Minh Thiên Tài chúng ta đã bao giờ chịu thiệt như vậy chưa?” Chấp sự của Ma La giới hỏi.
“Ha ha, đơn giản thôi, nâng giải thưởng lên!”
“Không sai, có tiền mua tiên cũng được!”
Các yêu cùng chung kẻ địch liên tục bày mưu tính kế.
“Mỗi người chúng ta đóng góp một ít tích phân, đưa ra vài trăm tích phân.Ta không tin rằng Liên Minh chúng ta không có người! Ta đóng góp mười điểm tích phân!”
“Ta đóng góp hai mươi điểm!”
…
Các chấp sự bàn tính, cảm thấy phương pháp này quả thực không tồi.Không phải ai trong Liên Minh Thiên Tài cũng có gia cảnh tốt, nhiều người phải sống trong cảnh bần hàn.Họ gia nhập Liên Minh Thiên Tài chủ yếu là vì phúc lợi tuyệt vời của nó.Những yêu này coi trọng lợi lộc, không thích hư danh, và ít giao du với các chấp sự.
Nhưng những yêu này có một điểm yếu chí mạng, đó là tích phân.Tích phân trong Liên Minh Thiên Tài là thước đo giá trị đóng góp của họ, và có thể đổi lấy các loại yêu thuật và thiên tài địa bảo.
Giờ gặp chuyện khó khăn, các chấp sự lập tức nhớ tới những kẻ mà họ thường coi khinh.
Trong góc phòng, Hòe Ca Nhi im lặng không nói gì.Vẻ mặt hắn tiều tụy, khóe miệng nở một nụ cười nhạt không dễ thấy.Mấy ngày qua, các chấp sự đều cố ý xa lánh hắn, khiến hắn cảm nhận sâu sắc sự thay đổi của lòng người.Hắn biết lý do vì sao.Trong số rất nhiều chấp sự, chỉ có hắn phát động được cuộc chiến phá ngục, nên những người khác khó tránh khỏi khó chịu.Nếu hắn thành công, hắn sẽ trở thành anh hùng, và sự khó chịu này sẽ bị dè nén.Nhưng hắn đã thất bại, và trở thành trò cười cho những người khác.
Hắn đột nhiên cảm thấy mình thật ngu ngốc.
Sao mình lại tụ tập với một đám hẹp hòi, tự cho mình là siêu phàm?
Hắn im lặng quan sát, đáy lòng cười nhạt.
oOo
Mỗi ngày, đội ngũ đều đi được một quãng đường.
Khi dừng lại, Tả Mạc sẽ cùng Vi Thắng uống rượu.Rượu không phải loại ngon, nhưng hai người uống rất vui vẻ, ôn lại những chuyện đã qua và những kỷ niệm thú vị trong môn phái.
Không khỏi thổn thức.
“Cũng phải nói, nếu không có chuyện đó thì cũng không có chúng ta ngày hôm nay.” Tả Mạc đã bắt đầu say, hắn không dùng linh lực hóa giải, cười nói: “Không có những phiền nhiễu trước kia, kiếm tâm của sư huynh sao có thể kiên định như vậy? Nếu không trải qua gian khổ, đệ không biết còn đang sống lay lắt ở góc nào nữa.Chắc có lẽ là ở các loại linh điền gì gì đó.”
“Không sai!” Vi Thắng uống một ngụm rượu lớn, mặc cho rượu chảy dọc theo cổ, bỗng nhiên nói: “Sư đệ, mục tiêu của đệ là gì?”
“Mục tiêu?” Tả Mạc sửng sốt, nghiêng đầu suy nghĩ một lát, rồi giơ ngón tay lên tính toán: “Trước hết là chữa lành cho A Quỷ, tìm kiếm thân thế của bản thân, nhưng việc này không thể cưỡng cầu, đệ cũng không quá hy vọng.Quan trọng nhất là kiếm thật nhiều tinh thạch, để mọi người có một cuộc sống không phải lo lắng, không uổng công mọi người theo đệ vào sinh ra tử.”
“Ha ha!” Vi Thắng cười lớn, hưng phấn nói: “Kẻ sĩ cách ba ngày đã phải nhìn bằng con mắt khác! Sư đệ năm đó sợ nhất là phiền phức, hiện giờ chí hướng rộng lớn, không tồi, không tồi!”
Tả Mạc đỏ mặt: “Chí hướng rộng lớn cái gì? Đệ bây giờ là đâm lao phải theo lao! Sư huynh đừng trêu đệ nữa!”
“Đây là chuyện tốt!” Vi Thắng bỏ bầu rượu xuống, nghiêm túc nói: “Đến giờ huynh vẫn cảm thấy sư đệ không thiếu tài năng, chỉ là tính tình quá trơn tru.Giờ sư đệ đã có tâm chí, tự nhiên sẽ thành công.Chiến lực của thủ hạ sư đệ, cho dù là bản môn bây giờ cũng không sánh kịp.”
“Sư huynh thì sao? Có mục tiêu gì?” Tả Mạc hiếu kỳ hỏi.
“Huynh?” Vi Thắng trầm ngâm một lát rồi uống một ngụm rượu, bỏ bầu rượu xuống, thần sắc nghiêm túc nói: “Cả cuộc đời này chỉ cầu cực hạn của kiếm đạo!”
Vi Thắng nói chắc như đinh đóng cột, khí phách ngời ngời, không chút do dự, bàng hoàng!
“Hay!” Trong thức hải của Tả Mạc, Bồ yêu không kìm được cất tiếng khen.
Trong lòng Tả Mạc dâng lên sự kính nể, hắn nhớ tới viên ngọc giản mà đại sư huynh đưa cho hắn, trong đó ghi lại chặng đường gian nan truy tầm kiếm đạo của hắn, rõ ràng như tận mắt thấy.Trong số những người Tả Mạc gặp, đại sư huynh là người có tâm chí kiên định nhất.
Chỉ có người như đại sư huynh mới có thể đạt tới đỉnh cao của kiếm đạo!
Trong lòng Tả Mạc vô cùng bội phục, nhưng lời đến miệng lại chuyển thành: “Sư huynh, chúng ta thương lượng một chút nhé?”
“Thương lượng? Chuyện gì?” Sự thay đổi của Tả Mạc quá đột ngột, khiến Vi Thắng không kịp phản ứng.
“Sư huynh truy cầu kiếm đạo, không có thực chiến sao được? Thực chiến là phương pháp tiến bộ nhanh nhất!” Tả Mạc trơ trẽn nói, không chút che giấu bộc lộ bản chất thật sự, cười lấy lòng: “Chi bằng chúng ta đi cùng nhau, bao ăn bao ở bao cung ứng tinh thạch! Sư huynh yên tâm, cái gì đệ cũng thiếu, chỉ không thiếu nhất là kẻ để đánh! Tuyệt đối khiến sư huynh vô cùng thích thú, thoải mái không nói nên lời, khoái cảm vô biên! Cái gì mà cảm ngộ kiếm đạo, kinh nghiệm, cứ từ từ theo đó tăng lên, ngăn cũng chẳng được! Nếu may mắn một chút, không chừng còn kiếm được một hồng nhan tri kỷ, kiếm lữ song tu, cùng cầu đại đạo! Không phải nói gái quê ôn nhu là vì anh hùng cái gì đó tới? A a a, sư huynh là người chính trực, tất nhiên sẽ không động tâm vì nữ sắc…”
Vi Thắng trợn mắt há hốc mồm, rượu vẩy hết lên người lúc nào không hay.
Tả Mạc thao thao bất tuyệt cả nửa ngày, nói đến mức miệng khô khốc mới ngừng lại uống một ngụm rượu làm trơn cổ họng rồi mới nghiêm mặt hỏi Vi Thắng: “Sư huynh, huynh nói sao?”
Vi Thắng chỉ vào Tả Mạc, bật cười khanh khách: “Hy vọng tên vô lại nhà đệ có thể nghiêm chỉnh đôi chút, đúng là chẳng khác nào mong heo mẹ leo cây.”
Xem ra công phu còn chưa đủ!
Tả Mạc thấy tình hình như vậy, lại uống một ngụm rượu, bôi trơn cổ họng, đang chuẩn bị nổ lần nữa.
“Được!”
Một âm thanh dứt khoát tới cực điểm lọt vào tai Tả Mạc khiến hắn đang chuẩn bị tâm lý để tiếp tục thuyết phục, không kịp phản ứng, thiếu chút nữa phun thẳng ngụm rượu ra.
“Cái gì?”
Bị ngụm rượu nghẹn lồi cả mắt lên, Tả Mạc quay sang nhìn về phía Vi Thắng.
Vi Thắng giơ bầu rượu lên, đưa tới trước mặt Tả Mạc, cười nói: “Được.”
Tả Mạc lúc này mới phản ứng lại, vô cùng vui mừng, giơ bầu rượu lên, hai bầu rượu chạm vào nhau một cái.
Đêm đó, Tả Mạc mơ thấy sư huynh như một người khổng lồ đi trước giết khắp bốn phía, hắn đi theo sau vừa cười ngây dại vừa ra sức đếm tinh thạch.Tinh thạch nhiều lắm, đếm mãi không hết…
