Chương 365 hồi gia

🎧 Đang phát: Chương 365

Sâu trong lòng biển Bối Lỗ Đặc sừng sững, vô số cường giả hướng về phía cánh cổng không gian mà bay đi.
“Chúng Thần Mộ Địa…” Lâm Lôi ngoái đầu nhìn lại.
Dù đã bay xa hơn mười dặm, Chúng Thần Mộ Địa cao vạn trượng vẫn hiện rõ, sừng sững như một ngọn núi khổng lồ.Ánh mắt Lâm Lôi dừng lại trên vách đá, nơi một con cự long không cánh được điêu khắc tỉ mỉ.Một cảm giác quen thuộc chợt trào dâng trong lòng hắn.
“Dù Chúng Thần Mộ Địa kia có thứ gì kêu gọi ta, ta cũng không dại gì mà chui đầu vào chỗ chết.Ở nhà còn có Địch Lị Á, Thái Lặc, Toa Toa bọn họ…” Nhớ đến thê tử và các con, trái tim Lâm Lôi tràn ngập sự ấm áp.
Nam Hải mênh mông, sóng biển nhấp nhô vỗ bờ, ánh mặt trời rọi xuống tạo nên một cảnh tượng huyền ảo.
“Ào…”
Mặt nước đột ngột tách ra, Bối Lỗ Đặc khoác trường bào đen bước ra đầu tiên, tiếp theo là Vũ Thần, Đại Tế Ti, Đề Lâm, Hi Tắc, Tháp La Sa năm vị thần cấp cao thủ nối đuôi nhau xuất hiện.Cuối cùng là hơn ba mươi thánh vực cường giả còn sót lại sau chuyến đi Chúng Thần Mộ Địa.
“Hô…” Bay lên không trung, Lâm Lôi tham lam hít một hơi thật sâu.
“Đây là Ngọc Lan đại lục!” Ngẩng đầu nhìn ánh mặt trời, trên mặt Lâm Lôi không khỏi nở một nụ cười rạng rỡ.
“Cảm giác trở về thật tốt…” Trong lòng Lâm Lôi tự nhủ.
Không chỉ Lâm Lôi, mà cả Ba Khắc, Áo Lợi Duy Á, Pháp Ân, Đức Tư Lê cùng đám cường giả khác đều không giấu nổi vẻ tươi tắn trên khuôn mặt.Tại Ngọc Lan vị diện, linh hồn của họ cảm thấy vô cùng thư thái.
“Bối Lỗ Đặc đại nhân, ta xin phép đi trước.” Tháp La Sa cung kính nói.
Bối Lỗ Đặc quay đầu nhìn hắn, gật đầu: “Được thôi, Tháp La Sa.Bất quá ngươi đã biết quy củ, ta tin ngươi sẽ không vi phạm.” Bối Lỗ Đặc liếc nhìn Tháp La Sa, khiến hắn không khỏi nở một nụ cười gượng gạo.
“Bối Lỗ Đặc đại nhân yên tâm, Tháp La Sa sẽ ghi nhớ.” Tháp La Sa cúi đầu đáp.
“Ừm, chúng ta đi thôi.” Bối Lỗ Đặc lạnh nhạt hạ lệnh.
Ngay lập tức, các thánh vực cường giả theo chân Bối Lỗ Đặc, hướng về phương bắc mà bay đi.Chỉ còn lại một mình Tháp La Sa nhìn đại dương bao la, lẩm bẩm: “Ta rốt cục đã trở về…” Nói đoạn, Tháp La Sa lao mình xuống đáy biển, hướng về phương bắc mà phi hành.
“Lâm Lôi đại nhân, lần này từ Chúng Thần Mộ Địa trở về Ngọc Lan đại lục, ngài đã mở ra cánh cổng không gian, khiến Tháp La Sa có thể quay trở lại.Mà để mở được cánh cổng không gian, phải đạt đến trung vị thần thực lực mới đủ.” Ba Khắc nhỏ giọng nói chuyện với Lâm Lôi.
Lâm Lôi gật đầu.
“Hẳn là như vậy.Bất quá Tháp La Sa đã tha cho ngươi một mạng, chúng ta nợ hắn một phần ân tình.”
“Ừm.” Ba Khắc gật đầu, “Chỉ là ta không rõ, tại sao hắn lại làm vậy.”
Lâm Lôi cười: “Được rồi, đừng nghĩ nữa, bảo toàn được tính mạng là tốt rồi.Bất quá thật kì lạ, ta cũng không ngờ thần thú Ba Xà lại thuộc về Ngọc Lan vị diện của chúng ta, lại là ma thú của Nam Hải.”
“Lâm Lôi.” Phía trước, Hi Tắc bay chậm lại, sánh vai cùng Lâm Lôi rồi thấp giọng cười nói: “Ngươi nói Tháp La Sa, vị Tháp La Sa này ngàn năm trước có uy danh lừng lẫy, năm đó được xưng là Nam Hải Vương, có thể so với Đề Lâm, nhưng vẫn không bằng được Bối Lỗ Đặc đại nhân.”
“Hả?” Lâm Lôi giật mình.
Ba Xà này quả nhiên bất phàm.
“Lâm Lôi, lần này cảm ơn ngươi nhiều.” Hi Tắc nói tiếp.
“Hi Tắc đại nhân có ý gì?” Lâm Lôi có chút sững sờ.Hi Tắc cũng hạ giọng: “Cảm ơn ngươi đã cứu La Toa Ly một mạng.Ai, La Toa Ly nàng cũng thật là ương ngạnh, muốn tự mình tới Chúng Thần Mộ Địa, may mắn là có ngươi, nếu không…”
Lâm Lôi lúc này mới hiểu ra ý tứ của Hi Tắc.
Hi Tắc bất đắc dĩ nói tiếp: “Đáng tiếc, chúng ta, những thần cấp cao thủ tiến vào Chúng Thần Mộ Địa phải bắt đầu từ tầng thứ mười hai, muốn tìm cho La Toa Ly một viên hạ vị thần cách là rất khó.”
“Bắt đầu từ tầng thứ mười hai?” Lâm Lôi kinh ngạc.
“Ừ, dù sao thánh vực sinh vật đối với chúng ta cũng không có chút uy hiếp nào cả.” Hi Tắc thản nhiên cười nói, “Ồ, đã đến sa mạc rồi, đã tiến vào Ngọc Lan đại lục rồi.”
Lâm Lôi cũng thấy sa mạc trải dài trước mắt.
“Đã đến Ngọc Lan đại lục, mọi người tự động trở về đi.” Bối Lỗ Đặc nói.
“Vâng, Bối Lỗ Đặc đại nhân.” Đông đảo cường giả đồng thanh đáp lời.Nhất thời, các cường giả tự động giải tán.Thánh vực ma thú bay về phía Hắc Ám Chi Sâm hoặc là Ma Thú sơn mạch, thánh vực cường giả loài người bay về nhiều nơi khác nhau.Về phần Bối Lỗ Đặc, thân mình chợt lóe lên rồi biến mất khỏi tầm mắt mọi người.
“Hảo, tốc độ kinh người!” Lâm Lôi kinh hãi.
Dù thực lực đã tiến bộ vượt bậc, nhưng so với Bối Lỗ Đặc quả thật là một trời một vực.
“Nga, hồi gia thôi!” Bối Bối đứng trên vai Lâm Lôi, hưng phấn vô cùng.Lâm Lôi, Ba Khắc hai người trên mặt tràn đầy tươi cười, hiển nhiên đang nghĩ tới gia đình.
Bay qua sa mạc, lướt qua Lai Nhân đế quốc, La Áo đế quốc.Tại La Áo đế quốc và Lai Nhân đế quốc, khí hậu tương đối ấm áp, cây cối xanh tốt.
Bay qua hai đại đế quốc, đoàn người của Lâm Lôi rốt cục cũng tiến vào khu vực của Ba Lỗ Khắc đế quốc.
Ba Lỗ Khắc đế quốc nằm ở phía bắc đại lục, mặc dù không giống bắc vực mười tám công quốc quanh năm rét lạnh, nhưng cũng không thể so sánh với khí hậu ở nam phương.Bây giờ đã là tháng ba, nhưng cây cối mới bắt đầu đâm chồi nảy lộc, thậm chí trên mái nhà còn có tuyết đọng lại.
Đoàn người Đức Tư Lê tách ra, tiếp tục nhằm hướng bắc phi hành.
“Mười năm rồi, không biết bây giờ Hỗn Loạn chi lĩnh ra sao…” Vừa bay nhanh, Lâm Lôi vừa nhìn xuống dưới, thấy một tòa đại thành thị, trong lòng không khỏi cảm thấy có chút tự hào.
Mười năm trước, Ba Lỗ Khắc đế quốc đã ngừng chiến tranh, bắt đầu bước vào giai đoạn kiến thiết.Bây giờ dân cư Ba Lỗ Khắc đã tăng lên rất nhiều, thành trì kiến tạo cũng đẹp hơn, hoàn toàn có thể so với Thần Thánh đồng minh năm đó.
Phía dưới là một tòa cổ thành.
Trên mái tòa thành có không ít tuyết đọng lại, có rất nhiều hộ vệ đang đi tuần.Tòa thành này chính là Long Huyết thành trong truyền thuyết của Ba Lỗ Khắc đế quốc, được xây dựng sau khi khai thác xong mỏ ma tinh khoáng thạch.
“Lâm Lôi, chúng ta cáo biệt tại đây, nếu sau này muốn tìm ta, hãy tới cực bắc băng nguyên.” Áo Lợi Duy Á nói.
“Nhất định.” Lâm Lôi gật đầu cười.
Lập tức, Áo Lợi Duy Á cùng các cường giả của Cực Bắc Băng Nguyên nhanh chóng bay về hướng bắc.Còn Lâm Lôi, Ba Khắc, Bối Bối đáp xuống phía dưới Long Huyết thành.Trong truyền thuyết, Long Huyết thành thường xuyên có cự long bảo hộ, hơn nữa hộ vệ trong thành đều là đại địa chiến sĩ.
Ba đạo lưu quang từ trên cao lao xuống, đồng thời khí thế khổng lồ cũng lập tức phát ra, bao trùm toàn bộ Long Huyết thành.
“Lâm Lôi đại nhân?” Cảm nhận được khí thế quen thuộc, các cường giả trong Long Huyết thành đều phản ứng lại.Vô luận là Tái Tư Lặc, Cái Tì, hay là con của Lâm Lôi, Thái Lặc và những người khác đều hướng hậu hoa viên chạy tới.
Bởi vì Lâm Lôi bọn họ đang đứng ở hậu hoa viên.
Trong không khí vẫn còn cảm thấy được cái lạnh của tuyết chưa tan hết, trên mỗi bụi hoa đều thấy có tuyết đọng lại.
“Lâm Lôi đã trở về?” Ở phía sau hoa viên phơi nắng, Hi Lí Mạn và quản gia Hi Lí lập tức hướng xa xa nhìn lại.Lâm Lôi với áo bào màu thiên thanh cùng với Ba Khắc mặc tông sắc trường bào đứng cùng một chỗ, trên vai của Lâm Lôi chính là Bối Bối đáng yêu.
“Hi Nhĩ Mạn thúc thúc, Hi Lí gia gia!” Lâm Lôi lập tức nghênh đón.
“Hảo hảo!” Quản gia Hi Lí hưng phấn cực kì, “Mười năm rồi, suốt mười năm qua, Lâm Lôi ah, lão nhân ta còn tưởng là không còn được gặp lại ngươi nữa.”
Quản gia Hi Lí đã đi theo Ba Lỗ Khắc gia tộc gần trăm năm.
Dù sao bây giờ Lâm Lôi cũng đã 50 tuổi.
Chỉ là Lâm Lôi đã đạt tới thánh vực cường giả nên nhìn qua mới như một thanh niên.
“Lâm Lôi đại nhân, a, đại ca!” Cái Tì cùng An Khoa hai người tiến lên với vẻ mặt kích động vô cùng.
“Cha!” một đạo âm thanh hùng hậu vang lên.
Một người toàn thân mồ hôi, chỉ khoác chiếc áo trường bào, dáng vẻ như thanh niên tiến lên, thanh niên này cao hơn hai thước, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Lâm Lôi.
“Cha!” Tráng hán thanh niên này lập tức hướng tới Lâm Lôi.
Nhìn thanh niên trước mắt có bảy phần giống Lâm Lôi, chỉ là so với Lâm Lôi có vẻ cường tráng hơn, Lâm Lôi lập tức nhận ra, vui vẻ nói: “Thái Lặc!”
“Cha, đã mười năm rồi!” Thái Lặc trực tiếp ôm cổ Lâm Lôi.
Năm đó Lâm Lôi rời nhà, Thái Lặc mới chỉ có mười hai tuổi, chỉ là một thiếu niên, nay mười năm trôi qua, Thái Lặc đã hai mươi hai tuổi rồi, nếu cùng Lâm Lôi đứng chung một chỗ, có người nói Lâm Lôi và Thái Lặc là huynh đệ cũng có người tin.
Dù sao Lâm Lôi dung mạo cũng không có biến hóa.
“Cha, người so với mười năm trước dường như không có thay đổi gì!” Thái Lặc kích động nói, con mắt đỏ hoe lên, dù sao năm ấy Thái Lặc mới mười hai tuổi, thẳng thắn mà nói, mười năm đối với Thái Lặc là rất dài.
“Tỷ Tỷ Toa Toa của ngươi đâu?” Lâm Lôi hỏi.
Thái Lặc lắc đầu: “Tỷ ấy không có ở nhà, đã đi tới đế đô, chắc phải một khoảng thời gian nữa mới trở về.”
“Mẫu thân ngươi đâu?” Lâm Lôi cũng phát hiện không thấy Địch Lị Á đi ra.
Ngay lúc này, một vị thiếu phụ xinh đẹp ôm một đứa nhỏ đi ra, người thiếu phụ thấy Lâm Lôi, trong mắt ánh lên một vẻ sùng bái.Lâm Lôi nghi hoặc nhìn thiếu phụ này, nói: “Thái Lặc, đây là?”
“Trân Ny mau tới!” Thái Lặc lập tức gọi.
Thiếu phụ xinh đẹp này đi tới, có chút cẩn thận nói: “Cha.”
“Cha?” Lâm Lôi có chút ngạc nhiên.
Thái Lặc lập tức cười hì hì: “Cha lại nhìn đứa cháu bảo bối của người đi, nó mới sinh ra được ba tháng đó!” Thái Lặc từ trong ngực thiếu phụ bế lấy đứa bé, đưa tới trước mặt Lâm Lôi: “Cha người xem nó có đáng yêu không?”
“Cháu…” Lâm Lôi có chút ngẩn ngơ.
Mình mười năm quay lại, con mình chẳng những đã trưởng thành, lại còn cho mình một đứa cháu nữa.
“Ha ha.., lão đại nhìn vẻ mặt ngươi lúc này thật thú vị nha!” Bối Bối giờ phút này nở nụ cười, những người khác cũng cười theo.
Lâm Lôi không khỏi xấu hổ gõ đầu Thái Lặc: “Thái Lặc, ngươi tên tiểu tử này, cha ngươi chưa trở về, ngươi đã kết hôn và sinh con rồi!” Lâm Lôi dở khóc dở cười, chỉ là nhìn thấy đứa bé trước mắt da thịt trắng bóc, đôi mắt đen nhánh nhìn đáng yêu vô cùng.
Lâm Lôi nhìn đứa cháu của mình, cảm thấy nó đáng yêu vô cùng.Lâm Lôi lập tức lấy tay bế lấy đứa bé, cẩn thận phi thường, ngay cả tại Chúng Thần Mộ Địa khi lấy được thần cách, Lâm Lôi cũng không cẩn thận như vậy.
Lâm Lôi ôm đứa cháu của mình, trên mặt không khỏi lộ vẻ tươi cười.
Thái Lặc cùng với thê tử của mình nhìn nhau một cái, trên mặt lộ nét tươi cười, Trân Ny lặng lẽ hỏi Thái Lặc: “Thái Lặc, chàng không phải từng nói cha đã giết Địa Ngục Hỏa Phụng Hoàng sao? Nhưng mà nhìn cha dường như không có đáng sợ như trong truyền thuyết.”
Thái Lặc nhìn Lâm Lôi, Lâm Lôi giờ phút này dường như đang ôm tâm can bảo bối vậy.
“Thái Lặc, đứa nhỏ này đã đặt tên chưa?” Lâm Lôi ngẩng đầu hỏi Thái Lặc.
“Đặt rồi, tên là Khiếu A Lặc.” Thái Lặc nói.
“A Nặc…” Lâm Lôi cúi đầu nhìn A Nặc, nhìn đôi mắt trong suốt như trân châu, nhẹ giọng nói, “A Nặc, A Nặc…” Lần đầu tiên có đứa cháu trong lòng, Lâm Lôi cũng cảm thấy rất vui sướng.

☀️ 🌙