Đang phát: Chương 363
Trong Khương Lan Giới, Tần Vũ hoàn toàn mất khái niệm về thời gian.Anh miệt mài lĩnh ngộ hết điều này đến điều khác, toàn thân tràn đầy hưng phấn và kích động.
Từng luồng khí kình mạnh mẽ chuyển động, thân ảnh Tần Vũ như ảo ảnh lay động không ngừng.Tốc độ và uy lực của mỗi luồng khí kình đều vô cùng kinh người.
Đột nhiên!
– Không đúng, không đúng!
Tần Vũ dừng lại, sắc mặt anh lúc này có chút dở khóc dở cười.
Từ lúc đạt đến cảnh giới cảm ngộ đến hiện tại, Tần Vũ chợt nhận ra bộ “Thập Bát Thức Chỉ Quyết” mà anh sáng tạo trước đây cần phải loại bỏ.Bởi vì chỉ quyết mới sáng tạo ra không lâu không còn phù hợp với anh nữa.
Điều này khiến Tần Vũ có chút khó chấp nhận, nhưng đồng thời cũng làm anh hưng phấn.
Bởi vì…Tần Vũ cuối cùng đã hiểu rõ về “vực”.
Vực, tuyệt kỹ của một cao thủ cấp Đế.
Khi chưa lĩnh ngộ thì thấy huyền ảo, nhưng một khi đã hiểu thì lại rất đơn giản.
– Thì ra thế giới vốn là như vậy.Vũ trụ không gian vô biên có những quy tắc đặc thù, mỗi một phần năng lượng, mỗi một dạng tồn tại đều có nguyên nhân đặc biệt của nó.
Tần Vũ nhìn từng phần không gian của Khương Lan Giới.
Trước đây, trong mắt Tần Vũ, vũ trụ không gian chỉ là một vũ trụ không gian đơn thuần.
Nhưng bây giờ, vũ trụ không gian chứa đựng những quy tắc đặc biệt.Sự huyền ảo của những quy tắc đó vô cùng cao siêu.Tần Vũ đã phát hiện ra sự tồn tại của chúng, nhưng để lĩnh ngộ thì không thể diễn tả hết bằng lời.
Chỉ cần phát hiện ra sự tồn tại của chúng, đã đủ để Tần Vũ thi triển “vực”.
– “Thập Bát Thức Chỉ Quyết” bây giờ ta thấy quá phức tạp.Công kích chân chính chỉ cần vài chiêu là đủ.Dung hợp với “vực” mới là công kích của cao thủ cấp Đế.
Tần Vũ nhắm mắt, tiên thức và năng lượng trong cơ thể bắt đầu từ từ triển khai.
Cảm ngộ “vực” quan trọng nhất là sự kết hợp giữa linh hồn và vũ trụ không gian.Tuy cảnh giới linh hồn của Tần Vũ chỉ là tầng ba Địa Hồn, nhưng nhờ sự hỗ trợ của Lưu Tinh Lệ, anh cũng đủ sức thi triển “vực”.
Trong phạm vi trăm dặm.
Không gian vẫn tĩnh lặng như trước, nhưng ẩn chứa những cơn Hắc Động Chi Lực.Hắc Động Chi Lực của Tần Vũ dung nhập vào mọi ngóc ngách trong không gian.Trong phạm vi “vực” này, Tần Vũ có thể trói buộc cử động của đối thủ, thậm chí bất ngờ tấn công họ.
Năm xưa, khi chiến đấu với Ngọc Thanh Tử, Ngọc Thanh Tử đã dùng chiêu này để trói buộc Tần Vũ, khiến cho các đòn tấn công của anh không được trôi chảy.
Sau khi cảm ngộ được “vực”, sự hiểu biết của Tần Vũ về chiến đấu lại sâu sắc thêm một tầng.
Tần Vũ hoàn toàn vứt bỏ “Thập Bát Thức Chỉ Quyết” mà anh đã sáng tạo trước đây.Lần này, dựa trên sự hiểu biết về vũ trụ không gian, anh sẽ sáng tạo ra một phương pháp công kích phù hợp với bản thân…
————–
Trên một ngọn núi ở Lam Tuyết Tinh.
Hai bóng người, một bạch y, một tử y.Tuyết Thiên Nhai và Vũ Hoàng đứng trên đỉnh núi.
– Tuyết huynh.Đã năm năm rồi.Năm năm qua, hai chúng ta đã quan sát mọi ngóc ngách của Lam Tuyết Tinh, tuy có phát hiện một số đồ vật kỳ lạ, nhưng không hề thấy tung tích của Tần Vũ.
Vũ Hoàng cười nhẹ nói.
Tuyết Thiên Nhai cũng chỉ cười nhẹ.
Trận chiến năm xưa tại Lam Tuyết Tinh đã khiến quan hệ giữa hai người có chút căng thẳng, thậm chí có chút đối địch.Nhưng năm năm qua, cả hai đều không tìm thấy Tần Vũ.Việc sử dụng tiên thức và ma thức bao trùm cả Lam Tuyết Tinh trong thời gian dài khiến hai đại cao thủ cảm thấy mệt mỏi.
Vì đây không phải là bế quan, có thể tu luyện một hơi trong nhiều năm.Họ phải cẩn thận giám thị từng giây.
Họ có cảm giác…sợ rằng họ sẽ không tìm được Tần Vũ.
Cả hai đều là kẻ thất bại, đồng bệnh tương liên, khiến quan hệ của họ tốt lên không ít.
– Phong Vũ huynh, ta không thể đợi thêm nữa.Ai biết được Tần Vũ có ở trong Thanh Vũ Tiên Phủ mấy trăm năm, thậm chí hơn ngàn năm hay không?
Tuyết Thiên Nhai cười nói.
Vũ Hoàng cũng cười khổ.
Đúng vậy, ai biết Tần Vũ sẽ ở trong Thanh Vũ Tiên Phủ bao lâu? Cho đến bây giờ, cả hai vẫn tin rằng Tần Vũ đang ở trong Thanh Vũ Tiên Phủ.
– Tuyết huynh, ta còn nhiều việc quan trọng, không thể ở mãi tại Lam Tuyết Tinh.Ta sắp quay về tiên giới, và sẽ phái một hai cao thủ cấp Đế đến giám thị Lam Tuyết Tinh này.
Vũ Hoàng cười nói.
– Ta cũng vậy.Phạm vi Lam Tuyết Tinh rộng lớn như vậy, Tần Vũ còn chưa đạt đến cấp Đế.Phái một ma đế cao thủ đến cũng đủ để giám thị cả Lam Tuyết Tinh rồi.Một khi hắn xuất hiện, chắc chắn sẽ bị phát hiện.
Tuyết Thiên Nhai khẳng định.
Đến bây giờ, hai người này vẫn không biết về sự linh mẫn trong tiên thức của Tần Vũ.
– Chỉ là ta lo rằng họ sẽ không đủ kiên nhẫn để giám thị liên tục.
Vũ Hoàng cảm thán.
Ngay cả những cao thủ như Vũ Hoàng, Tuyết Thiên Nhai mà kiên trì năm năm cũng cảm thấy tâm thần mệt mỏi.Nếu một tam cấp tiên đế đến giám thị, chắc chỉ kiên trì một năm là muốn nghỉ ngơi thật lâu.
Tuyết Thiên Nhai không để ý, nói:
– Họ giám thị một thời gian, nghỉ ngơi một chút trong mười ngày nửa tháng, sau đó tiếp tục giám thị.Tần Vũ chưa đạt tới cấp Đế, căn bản không phát hiện được sự giám thị của cao thủ cấp Đế.Ta không tin rằng hắn đi ra lại trùng hợp đúng vào lúc không có ai giám thị.
– Đúng vậy, Tần Vũ chưa đạt đến cấp Đế, không phát hiện được sự giám thị của cao thủ cấp Đế.
Vũ Hoàng cũng tán đồng.
Đây là khả năng lớn nhất để bắt giữ Tần Vũ mà Vũ Hoàng và Tuyết Thiên Nhai nhận định.
Đáng tiếc….
Sự nhận định của họ hoàn toàn sai lầm.
– Nếu Tần Vũ thật sự may mắn, đi ra đúng lúc người giám thị của chúng ta nghỉ ngơi, vậy thì chỉ có thể nói là vận khí của hắn quá tốt.Tốt đến mức ông trời cũng giúp hắn.Mê Thần Đồ Quyển và chúng ta vô duyên với nhau.
Tuyết Thiên Nhai cười nhẹ nói.
Tuyết Thiên Nhai nhìn Vũ Hoàng:
– Cho dù Tần Vũ có trốn được tới tiên giới, Phong Vũ huynh vẫn còn hy vọng rất lớn.Bởi vì tại tiên giới, thế lực của Phong Vũ huynh rất lớn.
Vũ Hoàng chỉ cười không nói.
– Được rồi, Phong Vũ huynh, người ta phái đến đã tới Lam Tuyết Tinh rồi, cáo từ.
– Ta cũng sắp rời Lam Tuyết Tinh rồi, cáo từ.
Hai đại cao thủ chia tay.Điều họ cần làm bây giờ là truyền lại khí tức năng lượng và khí tức linh hồn của Tần Vũ cho những người họ mới phái đến.Vì các cao thủ cấp Đế mới đến chưa từng gặp Tần Vũ.
Nếu chưa từng gặp một người, muốn nhận ra người đó chỉ có hai cách.
Thứ nhất là thông qua ngọc giản, truyền hình ảnh của người đó vào ngọc giản.Người khác nhìn vào sẽ biết được hình ảnh.Nhưng đây chỉ là hình ảnh.Nếu người đó biến dạng thì không thể phán đoán được.
Thứ hai là trực tiếp truyền khí tức mô phỏng của người đó vào đầu đối phương.
Điều Vũ Hoàng và Tuyết Thiên Nhai muốn làm chính là truyền khí tức mô phỏng của Tần Vũ trực tiếp vào đầu thủ hạ của mình.
Đương nhiên, phương pháp thứ hai này không hoàn toàn hoàn hảo.Vì chỉ mô phỏng khí tức đối phương, tuyệt đối không thể giống hệt.Đám ma đế, tiên đế mới đến không nhận biết được nhiều về khí tức của Tần Vũ.
Đám ma đế, tiên đế mới đến cũng biết điều này.Họ sẽ bắt giữ tất cả những người có khí tức gần giống.Thà bắt nhầm còn hơn bỏ sót.
————–
Trong Khương Lan Giới, mọi thứ vẫn bình yên như trước.
Trong những năm qua, Tần Vũ chủ yếu nghiên cứu chỉ pháp.Vì Ám Tinh Chi Lực năm xưa hay Hắc Động Chi Lực bây giờ đều đã ngưng tụ đến cực điểm.
Khí kình ngưng tụ như vậy, thi triển uy lực mạnh nhất chính là chỉ pháp.
……
Tần Vũ đứng bất động trên mặt cỏ.
– Thập Tuyệt Chỉ!
Mười đạo chỉ mang kim sắc từ ngón tay Tần Vũ bắn ra liên tiếp.Mười đạo chỉ mang này không bay ra từ cùng một chỗ, mà có chút khác biệt cực nhỏ.Nếu người có cảnh giới linh hồn không cao, căn bản không phát hiện được sự khác biệt của mười đạo chỉ mang này.
Chúng hóa thành mười đạo lưu quang.
– Phanh!
Thật kỳ lạ, cuối cùng mười đạo chỉ mang kim sắc lại tụ tập tại một nơi, bắn lên mặt đất.
Mười đạo chỉ mang này chủ yếu được bắn ra liên tiếp từ sáu ngón tay của Tần Vũ.Lúc bay ra, mười đạo chỉ mang đều song song hoặc trùng hợp nhau!
Xem ra mười đạo chỉ mang chỉ bay theo đường thẳng.
Theo lý thuyết, mười đạo chỉ mang tuyệt đối không thể trùng hợp tại một nơi, nhưng thật kỳ diệu.Mười đạo chỉ mang này lại trùng hợp lại.
Nếu là Tần Vũ trước khi tiềm tu lần này, anh sẽ không thể lý giải, thậm chí còn cho rằng mình đã hiểu sai.Nhưng Tần Vũ bây giờ đã hiểu rõ, hơn nữa còn sáng tạo ra một đạo “Thập Tuyệt Chỉ” sắc bén.
Đây là sự khác biệt của cảnh giới.
Sự lý giải của phàm nhân, tu chân giả, tiên nhân, thậm chí cả cao thủ cấp Đế đều khác nhau.
Tần Vũ bây giờ đã hiểu rõ.
Năm xưa, khi giết Ngọc Thanh Tử, anh rõ ràng ra chiêu trước, hơn nữa tốc độ của anh cũng nhanh hơn Ngọc Thanh Tử.Vậy tại sao lần nào Ngọc Thanh Tử cũng đều đỡ được đòn tấn công của anh?
Vốn dĩ…đôi khi con đường ngắn nhất giữa hai điểm công kích không phải là đường thẳng.Ít nhất, không phải là đường thẳng trên một mặt phẳng.
Bởi vì vũ trụ không gian luôn luôn lưu động, không ngừng biến hóa.”Đường thẳng” của phàm nhân đối với trình độ cao hơn lại trở nên chậm chạp.Đây cũng là lý do vì sao Tần Vũ cảm thấy những cao thủ cỡ Tuyết Thiên Nhai xuất chiêu rất nhẹ nhàng nhưng hiệu quả lại vô cùng tốt.Chỉ là năm xưa Tần Vũ không hiểu nguyên nhân, còn hiện tại đã rõ.
Bộ chỉ pháp này của Tần Vũ chia làm bốn chiêu.
Chiêu thứ nhất – Vạn Trọng Chỉ.
Chiêu thứ hai – Thiên Ảo Chỉ.
Chiêu thứ ba – Thập Tuyệt Chỉ.
Chiêu thứ tư – Phá Không Chỉ.
Chiêu cuối cùng Phá Không là Tần Vũ sử dụng “Hắc Động” trong cơ thể mình tạo ra.Đây là chiêu mạnh nhất mà bây giờ Tần Vũ có thể thi triển.
Tần Vũ đã từng nghĩ, khi “Hắc Động” quay theo chiều kim đồng hồ có thể tạo ra lực lượng thôn phệ khủng bố đến vậy, nếu quay ngược lại thì sao?
Tần Vũ đã thử nghiệm.
Một khi quay ngược lại, nó sẽ tạo ra một lực lượng khủng bố phun bắn ra.Chỉ cần Tần Vũ khống chế một đạo Hắc Động Chi Lực tại một đầu Hắc Động, tăng tốc độ quay ngược, khi đạo Hắc Động Chi Lực này bắn ra khỏi Hắc Động, nó sẽ đạt đến một tốc độ khủng bố.
Sau đó, đạo Hắc Động Chi Lực này xuyên qua ngón tay Tần Vũ, chiếu theo lĩnh ngộ hiện tại để bắn ra theo phương pháp tốt nhất!
Còn về uy lực, sau khi tạo ra, Tần Vũ cũng kinh ngạc.
Nhưng một khi thi triển chiêu này, Tần Vũ cũng phải chịu nhiều đau đớn.
Vì sau khi đạo Hắc Động Chi Lực đó từ một đầu Hắc Động gia tốc thông qua sự xoay ngược của Hắc Động, tốc độ của nó vượt xa tưởng tượng của Tần Vũ, rồi cực nhanh xuyên qua cơ thể Tần Vũ, bắn ra từ ngón tay.
Từ đan điền đến ngón tay Tần Vũ, căn bản không thể chiếu theo kinh mạch để vận chuyển, bởi vì tốc độ của đạo Hắc Động Chi Lực đó quá nhanh.Tần Vũ cũng chỉ có thể miễn cưỡng cải biến phương hướng một chút.
Vì vậy, trong cơ thể Tần Vũ có một thông đạo do sinh mệnh nguyên lực tạo thành.Thông đạo này trực tiếp từ đan điền đi đến ngón tay Tần Vũ.Đạo Hắc Động Chi Lực đó sẽ xuyên qua thông đạo sinh mệnh nguyên lực, chiếu theo hướng của ngón trỏ để bắn ra.
May mắn thay, từ khi Tần Vũ đạt đến Hắc Động Chi Cảnh, ý thức hấp thụ khí tức từ “cưỡng hồ không gian” đã thay đổi, năng lực khống chế năng lượng của Tần Vũ đã tăng lên rất nhiều.
Anh mới có thể miễn cưỡng khống chế đạo chỉ mang tốc độ khủng bố đó, bắn ra theo quỹ đạo mà anh đã cảm ngộ được.
……
Trong Khương Lan Giới, khí thế toàn thân Tần Vũ trở nên sắc bén.
Thập Tuyệt Chỉ!
Hai tay Tần Vũ khi búng khi lắc, mười đạo chỉ mang kim sắc liên tiếp bắn ra, khi song song, lúc trùng hợp.Chỉ trong chốc lát, mười đạo chỉ mang này cùng hợp lại.
Mười đạo chỉ mang tụ hội, có thể tưởng tượng được uy lực lớn đến mức nào.
Tần Vũ khẽ dừng lại.Sau khi không gian ổn định, anh lập tức thuấn di đến nơi mà Thập Tuyệt Chỉ bắn tới.
Phá Không Chỉ!
– Phanh!
Một đạo tàn ảnh kim sắc từ ngón trỏ Tần Vũ bắn ra.Mãi đến sau khi đạo tàn ảnh này bắn ra, không khí mới phát ra âm thanh chấn động kinh nhân.Nhưng lúc này, kim sắc quang mang của Thập Tuyệt Chỉ đã bay tới trong tầm nhìn của Tần Vũ.
“Phanh” một tiếng.
Chỉ mang của Thập Tuyệt Chỉ tan ra, kim sắc tàn ảnh vẫn tiếp tục bắn tới.
Tâm ý Tần Vũ khẽ động.Một bức tường đất ở đàng xa đột ngột xuất hiện, ngăn cản theo hướng của Phá Không Chỉ.Chỉ nghe một loạt tiếng nổ điếc tai.Phá Không Chỉ không biết đã xuyên qua bao nhiêu lớp đất mới dừng lại.
Vì Tần Vũ là chủ nhân của Khương Lan Giới, việc khống chế đất đai rất dễ dàng.
– Uy lực của Phá Không Chỉ còn lớn hơn Thập Tuyệt Chỉ mấy lần.
Tần Vũ có thể thấy rằng sau khi Phá Không Chỉ đánh tan Thập Tuyệt Chỉ, nó chỉ tiêu hao một phần nhỏ mà thôi.
– Bộ chỉ pháp này nên gọi là gì bây giờ?
Tần Vũ suy nghĩ một lúc.
Không biết chuyện gì xảy ra, Tần Vũ tựa hồ đang nhớ lại những năm tháng tại Tiềm Long Đại Lục.
Lúc đó, anh xưng là Lưu Tinh Tiên Sinh, cùng đi với phụ vương tới Hồng Hoang độ Tứ Cửu Thiên Kiếp…nhưng bản thân anh cũng do Lưu Tinh hàng lâm hóa thành một giọt Lưu Tinh Lệ, thay đổi vận mệnh của mình.
Tần Vũ có cảm tình đặc biệt với “Lưu Tinh”.
– Lưu Tinh, gọi là Lưu Tinh Chỉ Pháp đi.
Tần Vũ không quan tâm đến tên gọi.Tên gọi chỉ là bề ngoài.Điều quan trọng là uy lực của bản thân chỉ pháp.
Ba chiêu đầu của “Lưu Tinh Chỉ Pháp” này người khác có thể học được.Còn chiêu thứ tư, xem ra chỉ có Tần Vũ mới có thể thi triển được.
Tần Vũ thầm tính trong lòng, không khỏi cảm thán:
– Một trăm năm rồi.Vậy mà đã tu luyện một trăm năm.Sáng tạo ra một bộ chỉ pháp lại lâu như vậy.
Bây giờ Tần Vũ vẫn là Hắc Động Trung Kỳ.
Công lực không tăng lên nhiều, nhưng lực công kích đã được nâng lên một cảnh giới mới….
Trong một trăm năm qua, Tần Vũ chủ yếu sáng tạo “Lưu Tinh Chỉ Pháp”.”Lưu Tinh Chỉ Pháp” này, nói đơn giản là chỉ pháp, nhưng thực tế có thể biến thành chưởng pháp, quyền pháp, v.v.Bởi vì sự trân quý của “Lưu Tinh Chỉ Pháp” là cảm ngộ của Tần Vũ đối với vũ trụ không gian, đối với cảnh giới.
Trong mắt Tần Vũ, đối với chiêu thức, anh đã đạt đến một cấp độ mới.Đồng thời, cảm ngộ “vực” cho thấy Tần Vũ đã thực sự có tư cách chiến đấu với cao thủ cấp Đế.
