Chương 3624 Chương 3666: Luyện hóa ma thân 1

🎧 Đang phát: Chương 3624

– Ha ha, không cần phức tạp vậy đâu.
Lỗ Thông Tử vội vàng cười lấy lòng:
– Nếu đại nhân đây chịu tha cho tôi, bản thể của tôi chắc chắn sẽ xuất hiện và nguyện ý làm trâu làm ngựa cho ngài.
Tranh ngạc nhiên, không ngờ Lỗ Thông Tử lại nói như vậy.
Mọi ánh mắt đổ dồn vào Lỗ Thông Tử, đặc biệt Lý Vân Tiêu, mắt hắn sáng rực như muốn nhìn thấu Lỗ Thông Tử.
Trụ chậm rãi nói:
– Chuyện cống hiến sức lực có thể bàn sau, nhưng ngươi phải trả lại ma đản cho ta đã.
– Đương nhiên, đương nhiên rồi.
Thấy thái độ của Tranh và Trụ, Lỗ Thông Tử biết mình có cơ hội sống sót, vội nói:
– Tôi không hề muốn đối đầu với hai vị đại nhân, chỉ là nhất thời hồ đồ mới mơ tưởng đến ma đản, sau này tôi không dám nữa đâu.
Lỗ Thông Tử tỏ vẻ buồn bã, hối hận, nếu Lý Vân Tiêu không quen biết lão thì có lẽ đã tin.
Lỗ Thông Tử mừng thầm khi thấy Tranh và Trụ có vẻ do dự.
Lý Vân Tiêu cười lạnh, vỗ tay:
– Tổng trưởng đại nhân nói hay lắm, ngắn gọn, ý nghĩa sâu sắc, cảm động lòng người.Nếu đã thành tâm như vậy thì mời bản thể của ngươi đến Diêu Quang điện nói chuyện trước đi.Cứ để ma thân nói chuyện với hai vị đại nhân thì có phải là thất lễ quá không?
Tranh gật đầu:
– Bản thể của ngươi đến rồi chúng ta sẽ bàn tiếp.
Lỗ Thông Tử ngớ người, mặt co giật mấy cái, ngượng ngùng nói:
– Nếu không có đại nhân xá tội, bản thể của tôi không dám đến đâu.
Lý Vân Tiêu châm chọc:
– Ngươi nói vậy là không tin Tranh đại nhân rồi, đã muốn đầu hàng thì phải đưa bản thể đến làm việc trước chứ, nếu không làm gì có chuyện tốt như vậy?
Tranh và Trụ gật gù đồng ý.
Trụ nói:
– Ngươi bảo bản thể mang ma đản đến đây trước, nếu ngươi thật sự là người tài có thể sử dụng thì chúng ta sẽ xem xét xử lý nhẹ tay.
Mặt Lỗ Thông Tử nhăn nhó, lão trừng mắt nhìn Lý Vân Tiêu.
Hiện tại Lỗ Thông Tử vẫn còn chút quyền chủ động, nếu bản thể mang ma đản đến thì lão sẽ hoàn toàn bị động.Quyền sinh tử nằm trong tay người khác, kẻ gian hùng như Lỗ Thông Tử khó mà chấp nhận được.
Hơn nữa, nếu bản thể đến đây, dù Tranh và Trụ muốn tha cho Lỗ Thông Tử thì Lý Vân Tiêu cũng sẽ tìm mọi cách giết chết lão.Đề nghị của Lý Vân Tiêu thật độc ác.
Trụ nhíu mày:
– Sao, không vui à?
– A, không…không có gì không vui cả…
Lỗ Thông Tử lau mồ hôi, ngượng ngùng nói:
– Thực ra, lúc trước khi tôi trộm ma đản đã giao đấu vài chiêu với hai vị đại nhân.Nhờ ơn hai vị nương tay nhưng tôi vẫn bị thương không nhẹ, hiện tại đang bế quan chữa thương trong một mật thất.Nếu bây giờ dừng lại giữa chừng thì e rằng sẽ gây ra tổn thương không thể bù đắp cho bản thể.
Trụ cau mày, không biết phải làm sao, gã nhìn Tranh và Lý Vân Tiêu.
Lý Vân Tiêu cười khẩy:
– Trộm ma đản, bị thương là đáng đời, giờ còn muốn hai vị đại nhân thông cảm cho sao? Ngươi quan trọng đến vậy à? Dời chỗ một chút là chết à? Vậy được thôi, ngươi nói chỗ đó đi, hai vị đại nhân sẽ phái người khiêng ngươi đến.Với thần thông và tu vi của hai vị đại nhân, chắc chắn sẽ bảo đảm ngươi bình an, cứ yên tâm đi.
Lỗ Thông Tử chóng mặt, Lý Vân Tiêu càng nói lão càng không dám để bản thể đến.
Đáy mắt Lỗ Thông Tử lóe lên tia độc ác:
– Hai vị đại nhân, bản thể của tôi đúng là bị thương rất nặng.Hay là thế này đi, cho tôi bảy ngày, sau bảy ngày tôi sẽ xuất quan, khi đó bản thể nhất định sẽ mang ma đản đến Diêu Quang điện tạ tội với hai vị.
Tranh và Trụ trầm ngâm:
– Bảy ngày sao…
– Không được!
Lý Vân Tiêu lập tức phản đối:
– Thành Xạ Tinh là trung tâm của Tranh bộ, cũng là thành phố chính của khu vực trung tâm Ma giới, phong tỏa thêm một ngày sẽ gây ra ảnh hưởng khó lường.Nếu Lỗ Thông Tử có lòng quy thuận thì có thể nói ra chỗ ẩn thân của bản thể trước, hai vị đại nhân xác nhận rồi sẽ giải trừ phong tỏa toàn thành, cho phép lưu thông tự do.Đồng thời, chúng ta có thể thu hồi ma đản trước, phái người bảo vệ Lỗ Thông Tử, tránh cho lúc bế quan xảy ra chuyện ngoài ý muốn, sơ sẩy tẩu hỏa nhập ma gì đó thì sẽ tổn thất một nhân tài lớn.
Lỗ Thông Tử tức giận:
– Ngươi…!
Lý Vân Tiêu nói vậy thì Lỗ Thông Tử còn tìm được lý do gì để kéo dài thời gian nữa?
Trụ nóng lòng muốn lấy lại ma đản, phụ họa theo:
– Ngươi nói có lý, ngươi hãy nói ra chỗ ở trước đi, chúng ta lấy ma đản về rồi phái người bảo vệ ngươi.
Lý Vân Tiêu cười lạnh:
– Tổng trưởng đại nhân cứ chần chừ không chịu nói ra chỗ ẩn thân thì rõ ràng là không có lòng đầu hàng, xem hai vị đại nhân là trò hề, muốn kéo dài thời gian!
Lỗ Thông Tử giận dữ hét lên:
– Ngươi đừng vu oan cho ta!
Lý Vân Tiêu liếc nhìn Lỗ Thông Tử, lạnh lùng nói:
– Có hay không thì mọi người đều thấy rõ, muốn chứng minh lòng thành của mình rất dễ dàng, nói thẳng đi, bản thể của ngươi ở đâu?
Trụ trợn mắt trừng Lỗ Thông Tử:
– Đúng vậy, bản thể của ngươi ở đâu? Nếu che giấu chuyện này thì còn nói gì đến đầu phục?
Lỗ Thông Tử hừ khẽ:
– Hừ!
Lỗ Thông Tử biết mình không ăn nói lại được Lý Vân Tiêu, khó mà giở trò quỷ kế gì, thế là lão dứt khoát nhắm mắt làm ngơ giả chết.
Trụ cau mày quát:
– Ta bảo ngươi nói chuyện!
Lỗ Thông Tử mặt dày mày dạn, coi như mình đã chết rồi, mặc kệ các ngươi muốn làm gì thì làm.
Dù sao kinh mạch đã bị phong bế, không thể tự sát hay trốn thoát, tay trắng đường cùng, Lỗ Thông Tử chỉ có thể nhắm mắt coi như mình đã chết.
Bốp!
Trụ tát vào mặt Lỗ Thông Tử khiến lão hoa mắt.
– Ta đang hỏi ngươi, nói chuyện!
Nhưng Lỗ Thông Tử vẫn ngậm miệng nhắm mắt, coi như mình chết thật, mặc kệ người khác muốn làm gì.
Lúc này, bên ngoài thành Xạ Tinh có một căn nhà đá màu xám, đơn sơ với hai cửa sổ và một cánh cửa, không khác gì những ngôi nhà khác trong khu vực.
Bên dưới căn nhà, lòng đất gần như đã bị đào rỗng, tạo thành một không gian rộng lớn, có ánh đèn mờ ảo ở bốn góc.
Xung quanh không gian, thỉnh thoảng có những ma văn màu đen xuất hiện rồi biến mất.
Chính giữa không gian là ma đản khổng lồ bị đánh cắp, lơ lửng trong một trận pháp.
Một đám khói đen hiện ra bên cạnh ma đản, bên trong lộ ra hình dạng Lỗ Thông Tử, mặt vặn vẹo, dữ tợn, mắt đằng đằng sát khí.
– Lý Vân Tiêu chết tiệt, dám tiêu diệt ma thân của ta!
Một luồng sáng đen vụt qua trước mặt Lỗ Thông Tử, chậm rãi biến thành một ma ảnh ngồi xếp bằng trong không khí, mở mắt nhìn lão:
– Vết thương của ngươi thế nào rồi?
Mặt Lỗ Thông Tử càng tối sầm lại, lạnh giọng nói:
– Vốn dĩ không bị gì nặng, nhưng bây giờ ta đã mất một ma thân, một ma thân khác cũng sắp chết.Phải mất ba, năm năm nữa mới lành vết thương được.
Mặt Lỗ Thông Tử tràn đầy oán hận, lão hận đến ngứa răng, hận không thể băm thây Lý Vân Tiêu ra.
Lỗ Thông Tử siết chặt nắm tay, đấm mạnh xuống đất:
– Sớm biết thế này đã không đi tìm Lý Vân Tiêu, bây giờ bị động không biết phải làm sao!
Khuôn mặt âm trầm thấp thoáng trong đống đất đá vỡ, Lỗ Thông Tử hận đến mức miệng mũi sắp chảy máu.

☀️ 🌙