Chương 3622 Chương 3664: Chỉ còn một cách 2

🎧 Đang phát: Chương 3622

Lỗ Thông Tử cười khẩy, ánh mắt lộ vẻ giảo hoạt:
– Đơn giản thôi, đưa Nặc Á Chi Chu cho ta, ta sẽ thả bọn họ đi.
Lý Vân Tiêu lạnh giọng:
– Giao dịch thế nào?
Lỗ Thông Tử đáp:
– Ngươi giao Nặc Á Chi Chu cho ta trước, ta sẽ chỉ chỗ cho ngươi đến gặp người ngươi muốn gặp.
Lý Vân Tiêu bật cười:
– Lâu ngày không gặp, đầu óc ngươi có vấn đề à? Ngươi nghĩ ta sẽ tin sao?
Lỗ Thông Tử thở dài:
– Nhưng đây là cách tốt nhất rồi.
Lý Vân Tiêu nói:
– Vẫn còn cách khác, nhưng ta muốn hỏi, ngươi cần Nặc Á Chi Chu để làm gì?
Lỗ Thông Tử cười:
– Ta không định nói cho ngươi biết.Ta đã mượn được ma đản của Thái Cổ Ma Viên rồi, nhưng nó quá lớn, khó mà đưa ra khỏi thành.Hơn nữa, bên trong còn có Ma Viên con, không thể dùng đồ chứa thông thường được.
Lý Vân Tiêu ngạc nhiên, không ngờ Lỗ Thông Tử lại dám trộm ma đản, giờ thì hắn đã hiểu vì sao lão lại cần Nặc Á Chi Chu đến vậy.
Lý Vân Tiêu trầm ngâm:
– Ta còn một cách, dùng Giới Thần Bi đưa các ngươi và ma đản ra ngoài.
– Ha ha ha!
Lỗ Thông Tử cười lớn:
– Vào Giới Thần Bi rồi, ma đản còn thuộc về ta sao? Ta còn sống nổi không?
Lý Vân Tiêu gật đầu:
– Ngươi lo cũng phải, vậy xem ra chỉ còn một cách.
Lỗ Thông Tử hỏi:
– Cách gì?
Ánh mắt Lý Vân Tiêu lóe lên sát khí, lạnh lùng nói:
– Giết người đoạt bảo!
Vừa dứt lời, sát khí bùng nổ, Lý Vân Tiêu lao thẳng về phía Lỗ Thông Tử.
Lỗ Thông Tử tức giận mắng:
– Thằng điên!
Lỗ Thông Tử không dám đối đầu trực diện với Lý Vân Tiêu, vội vàng lùi lại, thân hình mờ dần, chuẩn bị biến mất vào hư không.
– Hừ! Ngươi muốn đi đâu cũng phải hỏi ý ta!
Lý Vân Tiêu lộ vẻ dữ tợn, năm ngón tay siết lại, một con lôi long màu tím xé gió lao vào hư không, quấn chặt lấy Lỗ Thông Tử.
Lỗ Thông Tử bấm tay niệm chú:
– Nổ!
Ầm ầm ầm!
Ánh sáng tím bùng nổ, phá tan không gian, vô số tia lôi quang vỡ vụn, chớp nhá liên hồi.
Lý Vân Tiêu biến sắc, trong lưới điện, cơ thể Lỗ Thông Tử phình to, hai tay bắt ấn, khoác lên mình bộ giáp đen kịt, chống lại sức mạnh của sấm sét.
Mặt Lỗ Thông Tử đỏ bừng, hét lớn:
– Grao!
Lỗ Thông Tử vung tay phải, đánh ra một luồng sáng vàng.
Kim Giản Đế Đồ gầm lên, đánh tan lôi khu.
Trong Ma Giới, sức mạnh của Tử Lôi yếu hơn nhiều so với ở Thiên Vũ Giới.
Mắt Lỗ Thông Tử lóe lên vẻ vui mừng, lão chui qua khe hở sấm sét, lao ra ngoài, một bước đạp không, quay về mật thất.
Lỗ Thông Tử chưa kịp thở thì thấy trước mắt tối sầm.
Lý Vân Tiêu vung búa, chém thẳng xuống đầu Lỗ Thông Tử.
– Á!
Lỗ Thông Tử kinh hãi, đó là Lục Đạo Ma Binh A Lại Huyền Việt, ai đỡ được thì chỉ có chết.
Ầm ầm ầm!
Rìu chiến màu đồng xanh chém xuống như bẻ tre, lưỡi rìu sắc bén bổ thẳng vào đầu Lỗ Thông Tử, chém lão thành hai nửa.
Bùm!
Cơ thể Lỗ Thông Tử nổ tung, hóa thành hai đoàn ma ảnh bay ra hai bên.
Lý Vân Tiêu giật mình:
– Lại là phân thân?
Mặt Lý Vân Tiêu sa sầm, nhát búa vừa rồi không dính chút máu nào.
Mật thất trở nên tĩnh lặng đến kỳ dị.
Lỗ Thông Tử bị chém làm đôi, hai đoàn ma khí di chuyển liên tục trong góc, dường như đang phục hồi sức lực.
Lý Vân Tiêu cau mày, mắt lóe sáng, câu ngọc ba màu vàng, đỏ, đen hiện ra trong mắt.
Lý Vân Tiêu kinh ngạc:
– Đây là…
Hai ma khí trong góc chậm rãi đứng lên, xoay người, mặt âm trầm nhìn Lý Vân Tiêu chằm chằm.
Hai đoàn ma khí ngưng tụ thành hai Lỗ Thông Tử, dáng vẻ, khí chất y hệt nhau.Một người cầm Kim Giản Đế Đồ, một người cầm Ngân Giản Di Thế.
– Chuyện gì xảy ra!?
Lý Vân Tiêu vung rìu chiến ra sau lưng, lạnh lùng nhìn hai người:
– Tà thuật gì đây? Bản thể Lỗ Thông Tử đâu?
Lỗ Thông Tử cầm kim giản bên phải lạnh lùng nói:
– Lão phu là bản tôn Lỗ Thông Tử, hắn cũng là bản tôn, chúng ta chỉ là ma thân biến ra.
Mặt Lý Vân Tiêu lộ vẻ tức giận:
– Ma thân? Ngươi lại giở trò quỷ gì? Bản thể đâu? Mau ra đây chịu chết!
Rìu chiến chỉ vào một Lỗ Thông Tử, Lý Vân Tiêu sát khí đằng đằng xông tới.
Lỗ Thông Tử nhe răng cười:
– Dù ngươi giết ta, không giết được bản thể thì có ích gì? Hay là ngồi xuống nói chuyện, cả hai cùng có lợi.
Chưa dứt lời, Lý Vân Tiêu đã chém một búa xuống.
Lỗ Thông Tử kinh hãi vội giơ kim giản lên đỡ.
Bùm!
Lỗ Thông Tử bị đánh bay, ma thân lại lần nữa bị chém làm hai khúc.
Một ma thân khác rống to:
– Chết tiệt!
Lỗ Thông Tử này gầm lên, ném vô số ma phù vào ngân giản, biến nó thành cự giản to cả trượng, bay tới.
– Hừ!
Lý Vân Tiêu giơ tay lên, ấn quyết nổi lên, ngưng tụ thành mây đen trên tay trái, biến thành một tấm thuẫn.
Thuẫn đen vừa xuất hiện đã đón gió lớn lên, chốc lát đã to bằng nửa mật thất, bao bọc Lý Vân Tiêu vào trong.
Ầm ầm!
Ngân Giản Di Thế đánh vào thuẫn đen, khí lạnh chấn động, chỗ tiếp xúc bắn ra vô số tia sáng bạc, ma khí ngập trời nuốt chửng ngân giản.
Lỗ Thông Tử hoảng hốt, nhìn kỹ thì thấy trên tấm thuẫn có một con mãnh thú dữ tợn đang khoanh người, mắt bắn ra tia sáng nhìn lão chằm chằm.Ánh mắt kia tàn nhẫn như muốn đâm xuyên tim Lỗ Thông Tử.
Ngân Giản Di Thế bị mãnh thú ngậm trong miệng, nuốt ừng ực.
– Á!
Ma thân Lỗ Thông Tử mặt trắng bệch, không còn lo giữ binh khí nữa, vội vã vung chưởng, đánh nát đá, xé tan mật thất, trốn ra ngoài.
Lý Vân Tiêu cười lạnh:
– Thoát được sao?
Lý Vân Tiêu thu Lục Đạo Ma Binh về, không đuổi theo, khoanh tay đứng nhìn.
Ầm ầm!
Ngoài mật thất vang lên tiếng nổ kinh thiên động địa, Lỗ Thông Tử bị bắn ngược trở lại.
Từ khe hở, gió lạnh thổi vào, hóa thành một con quái vật cá sấu đứng thẳng, mình đầy sát khí, mắt bắn ra tia tàn nhẫn như thần thủ hộ.
Ma thân Lỗ Thông Tử bị đánh cho lăn lóc dưới đất, lộn nhào đến dưới chân Lý Vân Tiêu.Lỗ Thông Tử hoảng sợ bật dậy, lùi lại vài bước.
Mật thất im lặng, hai người bốn mắt nhìn nhau, không nói nên lời.
Tiếng đánh nhau kịch liệt kinh động đến mọi người trong Nguyệt Bộ, Nguyệt và Tiểu Hồng nhanh chóng chạy đến mật thất, nhìn chằm chằm Lỗ Thông Tử.
Tiểu Hồng biến sắc, nhận ra Lỗ Thông Tử ngay lập tức.Vẻ mặt Nguyệt đầy nghi ngờ và lạnh lùng.
Lý Vân Tiêu mở miệng:
– Ngươi ngoan ngoãn khai báo, hay để ta sưu hồn?
– Ha ha ha!
Lỗ Thông Tử thấy đường cùng thì cười lạnh:
– Ta chỉ là một ma thân, làm gì có hồn phách cho ngươi sưu? Nếu bản thể ở đây, cho ngươi cũng không dám.
– Ma thân? Chẳng lẽ…
Nguyệt biến sắc, kinh ngạc đánh giá Lỗ Thông Tử:
– Ngươi tu luyện tà thuật?
Lỗ Thông Tử khinh thường cười khẩy:
– Đại đạo ba ngàn đều là pháp môn, có gì khác biệt?

☀️ 🌙