Đang phát: Chương 3610
Lý Vân Tiêu nhíu mày, nhìn bộ dạng túng thiếu của Ma Quân kia đang lật đi lật lại túi trữ vật rồi đứng ngây ra.
Đan là người đầu tiên gom đủ bảy ngàn hai trăm khối cực phẩm ma nguyên thạch, thấy Ma Quân kia ngẩn người thì hỏi:
– Tùy, sao vậy?
Ma Quân tên Tùy đỏ mặt ấp úng:
– Đan đại nhân, ta có thể dùng thứ khác đổi không?
Lý Vân Tiêu ngớ người, đường đường là Ma Quân mà không có mấy ngàn ma nguyên thạch, đúng là ở đâu cũng có cảnh một đồng tiền làm khó anh hùng.Giờ hắn mới biết Nguyệt cho mình một vạn phương cực phẩm ma nguyên thạch quý giá đến mức nào.
Đan nhíu mày:
– Đổi thì được thôi, nhưng ngươi có thứ gì đáng giá như vậy? Mà còn phải có người chịu mua nữa chứ.
Một Ma Quân khác lên tiếng:
– Tùy, chẳng lẽ ngươi không có tiền mà muốn kiếm chác? Nếu không lấy ra ma nguyên thạch tương đương thì cái truyền tống trận này không liên quan gì đến Tùy bộ của ngươi đâu, mỗi lần muốn dùng thì phải giao ma nguyên thạch cho chúng ta.
Tùy vừa tức vừa xấu hổ, hừ giọng:
– Dĩ nhiên ta có báu vật, vốn định tìm người biết hàng trong đại hội giao lưu vật tư để bán, nhưng đi dạo mấy ngày vẫn chưa thấy ai, đành đợi hội giao lưu ngầm mấy ngày cuối vậy.Mấy vị đại nhân nếu tin tưởng thì có thể ứng trước cho ta.
– Ứng trước cho ngươi á?
Sáu Ma Quân khác biến sắc, lắc đầu nguầy nguậy, có người còn quay đi làm như không nghe thấy.
Đan nói đầy ý vị:
– Tùy đại nhân có biết cách tốt nhất để cắt đứt quan hệ với một người là gì không?
Tùy ngạc nhiên, nhíu mày hỏi:
– Là gì?
Đan đáp:
– Là mượn tiền của người đó.
Tùy:
-…
Lý Vân Tiêu không biết nên nói gì, cứ tưởng Ma giới tràn ngập ma khí thì tài nguyên phải phong phú lắm, giờ xem ra cũng thiếu thốn chẳng kém ai.Hắn thầm ghi nhớ những gì đã thấy, sau này sẽ là tư liệu trực tiếp cho Thiên Vũ giới hiểu biết về Ma giới.
Mặt Tùy đỏ bừng vì xấu hổ:
– Không phải mượn, là các vị ứng trước giúp ta!
Đan xua tay:
– Tùy đại nhân cứ đi bán báu vật của mình trước đi, khi nào có tiền rồi chúng ta bàn lại, hoặc là xem Nguyệt đại nhân có chịu cho ngươi nợ không.
Nguyệt lập tức đáp:
– Không đời nào!
– Ha ha ha!
Sáu Ma Quân khác hùa nhau cười nhạo.Tùy xấu hổ quá hóa giận, mặt tím ngắt.
Lý Vân Tiêu thấy Tùy đáng thương nên cười hỏi:
– Ngươi có báu vật gì thì cứ lấy ra xem thử, nếu thật sự tốt thì ta sẽ mua.
Hắn muốn hiểu biết Ma giới một cách toàn diện, nên rất muốn xem thứ mà Ma Quân gọi là báu vật đó.
Tùy tức giận hừ một tiếng:
– Nếu gặp phải kẻ không biết hàng thì chẳng phải ta sẽ bị chê cười à?
Lý Vân Tiêu cười:
– Cứ nhấn mạnh “người biết hàng” mãi, xem ra ngươi cũng đụng phải nhiều vách tường rồi nhỉ.
Tùy xấu hổ và tức giận:
– Đương nhiên là do những người kia không có mắt nhìn!
Đan cười lạnh:
– Vậy cái gọi là chí bảo của ngươi là thứ không ai mua nổi à?
Tùy tức giận siết chặt hai tay, trán nổi đầy gân xanh.Gã cố kiềm nén cơn giận, phất tay áo định bỏ đi.
Lý Vân Tiêu gọi với theo:
– Ngươi thật sự không định cho ta xem sao? Những người ở đại hội giao lưu vật tư kia biết hàng hơn ta và Nguyệt đại nhân chắc?
Tùy khựng lại, gã tỉnh táo hơn hẳn, xoay người cắn răng nói:
– Được thôi, vậy ta sẽ cho các ngươi xem, để xem các ngươi có biết hàng thật không!
Chiếc nhẫn trên ngón tay Tùy rung lên, một luồng ánh sáng vàng bắn ra, hóa thành một con thuyền nhỏ màu vàng rực rỡ trước mặt mọi người.
Thuyền nhỏ chỉ cỡ hơn nửa mét, lơ lửng trên không trung, tỏa ánh sáng lấp lánh.Thân thuyền được điêu khắc vô cùng tỉ mỉ, tinh xảo đến mức khó tin, mọi chi tiết đều đầy đủ, trông rất hoa lệ.
Điều khiến người ta kinh ngạc là khí thế mà con thuyền nhỏ phát ra, dù nó nhỏ bé nhưng lại mang một uy thế rộng lớn vô biên, không có gió nhưng vẫn có cảm giác như nó sắp giương buồm ra khơi.
Tim Lý Vân Tiêu suýt nhảy ra khỏi lồng ngực.
Mắt hắn mở to hết cỡ, không thể tin vào mắt mình.Con thuyền nhỏ này, hắn không hề xa lạ, chính là Nặc Á chi chu của Diệp Nam Thiên!
Lý Vân Tiêu nuốt khan một ngụm nước bọt.Cố gắng kiềm chế cảm xúc đang dao động, trong phút chốc hàng ngàn suy nghĩ hiện lên trong đầu, vô số nghi vấn không ngừng nảy sinh.
Chẳng lẽ Diệp Nam Thiên đã chết rồi?
Suy đoán này khiến lòng Lý Vân Tiêu nặng trĩu, dựa vào những gì hắn đã thấy, khả năng này rất cao.Bởi vì đây là huyền khí bản mệnh của Diệp Nam Thiên, nếu không phải thân chết đạo tiêu thì tuyệt đối sẽ không bị mất.
Tiểu Hồng nheo mắt, dường như đoán được điều gì, liếc nhìn Lý Vân Tiêu.
Nàng kéo tay áo hắn:
– Vân Tiêu ca ca, huynh không sao chứ?
Nguyệt rời mắt khỏi Nặc Á chi chu, nàng nhận ra sự khác lạ của Lý Vân Tiêu, ân cần hỏi:
– Lý đại nhân, ngài sao vậy?
Lý Vân Tiêu khẽ lắc đầu, ra hiệu mình không sao, nhưng khuôn mặt tái nhợt của hắn không thể qua mắt được mọi người.
Các Ma Quân chỉ thấy lạ, chứ không suy nghĩ nhiều, ánh mắt vẫn tập trung vào Nặc Á chi chu, đánh giá kỹ càng.
Đan nhìn chăm chú vào Nặc Á chi chu một lúc rồi khen:
– Huyền khí thật tinh xảo, xem ra đúng là thứ ghê gớm.
Tùy đắc ý cười:
– Thế nào, ta đâu có lừa các vị.
Nguyệt là thuật luyện sư, tầm nhìn của nàng cao hơn đám người Đan nhiều, hơn nữa nàng còn luôn tham ngộ ba chí bảo mà Mục Trần để lại, trong lòng vô cùng kinh thán.
Cấu tạo và cách bố trí các quy tắc của huyền khí này dường như còn mạnh hơn cả ba món chí bảo của Mục Trần.
Lý Vân Tiêu ổn định tinh thần, hỏi:
– Ngươi lấy thứ này ở đâu ra?
Biểu cảm của hắn đã bình tĩnh hơn, nhưng trong đôi mắt lại ẩn chứa những cảm xúc hỗn tạp, đáy mắt không ngừng gợn sóng, sát khí bị kiềm nén đang cố gắng trào dâng.
Tùy không nhận ra vẻ mặt thật của Lý Vân Tiêu, chỉ cảm thấy người này hơi kỳ quái.
Gã cười khẩy:
– Liên quan gì đến ngươi? Cái này rốt cuộc có tốt hay không chắc các vị đã có đáp án rồi, không biết ai chịu mua đây?
Một Ma Quân suy nghĩ kỹ càng rồi lên tiếng:
– Thứ này chắc là huyền khí mô phỏng công kích? Vật quý giá như vậy ai mà chẳng giữ lại dùng, sao có thể dễ dàng đem bán chứ? Trừ phi là khó luyện hóa, vậy cho ta xem gần hơn được không?
Nói xong, Ma Quân kia liền chộp lấy Nặc Á chi chu, một luồng ma khí từ năm ngón tay của gã tràn ra, quấn lấy con thuyền nhỏ.
Tùy biến sắc, khẽ quát rồi vỗ chưởng vào Nặc Á chi chu, đánh tan luồng ma khí kia.
Gã phất tay áo, thu lại Nặc Á chi chu, hừ lạnh một tiếng:
– Không mua thì đừng có đụng lung tung.
Ma Quân kia tức giận nói:
– Sao ngươi biết ta không mua? Chưa nhìn rõ chi tiết thì làm sao mà mua được?
Tùy lạnh lùng:
– Xin lỗi, ta chỉ cho xem đến thế thôi, ta thấy ngươi không có vẻ gì là mua nổi cả.
Ma Quân kia mắng:
– Ngươi…Ngươi vốn dĩ không muốn bán!
Nói rồi, gã phất tay áo quay lưng bỏ đi.
Đan tròn mắt, cười hỏi:
– Tùy đại nhân làm vậy là không đúng rồi, thứ này chắc là có giá lắm chứ? Sao lại không cho người ta nhìn kỹ chứ?
Tùy lạnh lùng:
– Không phải ta không chịu cho các ngươi xem kỹ, chỉ là hắn ta không có vẻ gì là muốn mua cả.Muốn xem kỹ cũng được thôi, đưa tiền đặt cọc năm ngàn phương cực phẩm ma nguyên thạch trước đã, nếu xem hỏng thì ta biết tìm ai đền?
