Chương 361 Đường Hàm Phái ra tay

🎧 Đang phát: Chương 361

– Đường Hàm Phái! Ngươi to gan!
Mạt Phu Sát Khoa giật mình đứng phắt dậy, quát lớn.Trước bao nhiêu người thế này, lại dám ra tay giết chết một vị trong hội đồng quản trị, chuyện này chưa từng có tiền lệ trong lịch sử học viện liên bang tổng hợp.Mà hung thủ lại là học trò cưng của hắn, bảo sao hắn không kinh sợ và tức giận cho được?
– Thưa sư phụ!
Đường Hàm Phái khẽ cúi người với Mạt Phu Sát Khoa.
Các thành viên hội đồng quản trị ai nấy đều giận tím mặt, một người trong số họ không kìm được đứng lên:
– Người đâu, áp giải Đường Hàm Phái!
Nhưng bên ngoài phòng họp hoàn toàn tĩnh lặng, không một tiếng động.
Đường Hàm Phái không thèm liếc người vừa rồi, thản nhiên ngồi xuống, trên môi vẫn giữ nụ cười ôn hòa, lạnh nhạt.Nhưng nụ cười tựa gió xuân này lại khiến các thành viên hội đồng quản trị cảm thấy bất an.
Mạt Phu Sát Khoa bỗng trầm mặt, hắn hiểu rất rõ đồ đệ của mình.Đường Hàm Phái làm việc luôn suy tính kỹ càng trước khi hành động, lần này hắn dám ra tay, chắc chắn có chỗ dựa, rốt cuộc hắn muốn làm gì?
Nghi ngờ của Mạt Phu Sát Khoa cũng là của tất cả những người còn lại, những kẻ có thể ngồi vào vị trí này đâu phải hạng ngốc nghếch.Ai nấy đều giữ vẻ mặt bình tĩnh, chờ đợi Đường Hàm Phái đưa ra câu trả lời.
– Người đâu? Vệ binh!
Một thành viên hội đồng quản trị tức giận hét lớn về phía cửa phòng họp.Những người khác nhìn hắn như nhìn một kẻ ngốc, chẳng lẽ hắn không nhận ra tình hình hiện tại sao?
Nụ cười trên mặt Đường Hàm Phái càng thêm rạng rỡ.Như thể nghe thấy tiếng ồn ào trong phòng, mấy người tạp dịch bước vào.
Vị thành viên kia mừng rỡ, chỉ tay vào Đường Hàm Phái, lớn tiếng ra lệnh:
– Bắt hắn lại! Dám tập kích thành viên hội đồng quản trị, ngang nhiên mưu sát, tội không thể tha thứ! Mau áp giải hắn đi!
Mấy người tạp dịch mặt không đổi sắc, đứng im như tượng gỗ.
– Ông ồn ào quá đấy.
Đường Hàm Phái cười nhã nhặn.
“Phanh!” Một lỗ máu xuất hiện trên trán vị thành viên kia, hắn trợn tròn mắt, không thể tin vào những gì vừa xảy ra.Chính một trong số những tạp dịch vừa ra tay.Hai người còn lại im lặng lôi xác hắn ra khỏi phòng họp.
Tất cả mọi người đều kinh hãi, nhìn nhau đầy hoảng sợ, ai nấy đều lộ vẻ giận dữ.”Thỏ chết cáo thương”, vừa rồi người chết là một thành viên trong số họ, ai biết người tiếp theo có thể là mình?
– Đường Hàm Phái, ngươi có ý gì?
Người lên tiếng là Địch Ôn La Đặc.Vị thành viên hội đồng quản trị bảy mươi tuổi này là người lớn tuổi nhất, thậm chí còn hơn cả Mạt Phu Sát Khoa, ông cũng là đại diện cho phái trung lập trong hội đồng.
Đối với vị lão thành viên tóc bạc phơ này, Đường Hàm Phái cung kính hỏi ngược lại:
– Thưa ngài Địch Ôn La Đặc, ngài có nhận xét gì về tình hình hiện tại của học viện liên bang tổng hợp?
Địch Ôn La Đặc ngẩn người.Ông không ngờ Đường Hàm Phái lại đột ngột hỏi vấn đề này, nhưng rồi ông lộ vẻ trầm tư:
– Ồ! Vậy ngươi thấy thế nào?
Đường Hàm Phái cười khẽ:
– Rõ ràng là chúng ta đã đến bước đường cùng.
Hắn nói như thể chuyện này chẳng liên quan gì đến mình.
– Chuyện này không đến lượt ngươi lên tiếng!
Một thành viên khác không nhịn được cười lạnh:
– Ta nhớ không nhầm.Ngươi vẫn đang chờ bị xử tội! Hừ, học viện liên bang tổng hợp suy bại đến tình trạng hôm nay, chẳng phải do ngươi gây ra sao?
Mọi người đều lộ vẻ tán đồng, nếu không phải Đường Hàm Phái điên cuồng hành động ở thành La Dữu lần trước, học viện liên bang tổng hợp đã không bị động như thế!
Đường Hàm Phái không hề tức giận, lớn tiếng nói:
– Chẳng lẽ đến lúc này, các vị vẫn cho rằng nếu chúng ta không tiếp xúc với Pháp Á, họ sẽ giữ thái độ hòa bình với chúng ta sao?
Địch Ôn La Đặc nhíu mày, không vui nói:
– Giờ nói nữa cũng vô ích, điều chúng ta cần thảo luận là phải làm gì bây giờ!
Nói xong, ông nhìn Đường Hàm Phái:
– Nếu ngươi đã đến đây, chắc hẳn đã có chủ ý, ta nghĩ ngươi nên nói ra đi.
Đường Hàm Phái mỉm cười:
– Ngài quả là người thông tuệ.
Nói xong, hắn đưa cho Địch Ôn La Đặc một văn kiện.
Địch Ôn La Đặc nhận lấy, đọc vài lần, sắc mặt trở nên vô cùng âm trầm, nhưng ông không nói gì, mà tiện tay chuyền cho người kế bên.
Văn kiện cuối cùng đến tay Mạt Phu Sát Khoa.Vừa liếc qua, sắc mặt hắn liền đại biến.Hóa ra đây là một tờ bổ nhiệm, nội dung rất đơn giản, hội đồng quản trị chỉ định Đường Hàm Phái giữ chức hiệu trưởng trong thời chiến, thống lĩnh toàn bộ nhân viên nhà trường, có toàn quyền quyết định mọi việc trong thời gian chiến tranh.
Nếu theo văn kiện này, toàn bộ quyền lực của học viện liên bang tổng hợp sẽ tập trung vào tay hắn.Hội đồng quản trị sẽ không còn quyền hạn gì nữa.
– Ha ha, ngươi dựa vào cái gì mà cho rằng chúng ta sẽ thông qua quyết định này?
Một thành viên cười lạnh nói.
– Bởi vì ta có thể đưa học viện liên bang tổng hợp thoát khỏi khốn cảnh.
Đường Hàm Phái cực kỳ bình thản trả lời.
– Ngươi cho rằng ngươi có thể? Ngươi có thể ư? Ha ha!
Vị thành viên kia như nghe được điều gì buồn cười nhất, phá lên cười lớn.
Đường Hàm Phái chậm rãi nhìn quanh, ánh mắt sắc bén tràn ngập cảm giác áp bức.Rất nhiều người không tự chủ được cúi đầu, tránh né ánh mắt của hắn!
– Bởi vì ta là Đường Hàm Phái!
Phòng họp im phăng phắc, những lời này mang theo sức mạnh vô song, áp đặt một cách tuyệt đối, lại phảng phất như có ma lực kỳ dị, khiến người khác hồi hộp, căng thẳng.
Đường Hàm Phái thu lại nụ cười, trầm giọng nói:
– Các vị trong lúc nguy cấp mà không rời khỏi kinh đô, đủ để thấy rõ tình cảm của các vị đối với học viện liên bang tổng hợp.Vậy mọi người cũng biết lúc này tình hình nguy cấp đến mức nào.Nếu chúng ta không đưa ra hành động đúng đắn, nghênh đón chúng ta chắc chắn là sự sụp đổ và diệt vong.Học viện xinh đẹp của chúng ta sẽ bị san bằng, tài sản sẽ bị cướp đoạt! Chúng ta không chỉ trắng tay mà còn trở thành tội đồ của lịch sử, bị toàn liên bang chế nhạo vì thất bại này!
Thanh âm Đường Hàm Phái vang vọng trong phòng họp, đầy tức giận.
Trầm mặc bao trùm, sắc mặt nhiều người biến đổi liên tục.
– Xin lỗi, Đường Hàm Phái, dù ngươi là một tạp tu tài năng, nhưng ngươi vẫn chưa chứng minh được ngươi có đủ năng lực trong lĩnh vực này.
Một thành viên khác tỉnh táo đáp lời.
Địch Ôn La Đặc không lên tiếng, ông như đang suy tư về điều gì.Ánh mắt Đường Hàm Phái vẫn bình thản, chỉ là trên mặt lộ ra một tia tiếc nuối:
– Các vị, thực tế, ta không đến đây để trưng cầu ý kiến của các vị.Bắt đầu từ hôm nay, hội đồng quản trị của học viện liên bang tổng hợp sẽ đi vào lịch sử.Còn các vị, sẽ chứng kiến một thời đại mới đã đến.
– Không thể nào, ngươi muốn ép chúng ta?
Vị thành viên vừa rồi lạnh lùng hỏi ngược lại.
– Ta nghĩ các vị xem sẽ biết.
Đường Hàm Phái mở thiết bị trên tay, một hình ảnh hiện ra.
Trên màn hình là một người đàn ông trung niên mặc quân phục.
– Vệ Nguyệt Thanh!
– Quân đoàn trưởng!
Các thành viên thất thanh kinh hô.Trên màn hình, rõ ràng là quân đoàn trưởng quân đoàn số một liên bang, người xuất thân từ học viện liên bang tổng hợp, Vệ Nguyệt Thanh.
– Chào các vị thành viên hội đồng quản trị.Tôi là Vệ Nguyệt Thanh.Tôi sẽ không nói nhiều, tôi đại diện cho quân đoàn số một ủng hộ Đường Hàm Phái đảm nhiệm chức hiệu trưởng trong thời chiến.
Giọng Vệ Nguyệt Thanh rõ ràng, gương mặt như tượng đá không lộ chút dao động.
Mặt ai nấy đều xám như tro tàn.
Lúc này họ mới bừng tỉnh, hóa ra trước đó Vệ Nguyệt Thanh vẫn giữ im lặng là vì vậy.
Sắc mặt Mạt Phu Sát Khoa tái nhợt.Trong khoảnh khắc này, hắn chợt hiểu ra.Tại sao Đường Hàm Phái lại làm ra những hành động quá khích ở thành La Dữu? Hắn chính là muốn đẩy học viện liên bang tổng hợp vào nguy cảnh! Tống Thành Ngạn từ chối đảm nhiệm chỉ huy tiền tuyến, lập tức được điều vào quân đoàn số một, chỉ sợ khi đó Đường Hàm Phái đã đạt được thỏa thuận với Vệ Nguyệt Thanh.
Từ lúc đó, hắn đã bày ra cục diện này! Không, có lẽ sớm hơn nữa hắn đã bắt đầu sắp đặt.
Nhưng, hắn dựa vào cái gì mà tự tin có thể đưa học viện liên bang tổng hợp thoát khỏi nguy cảnh chứ?
Điểm này Mạt Phu Sát Khoa vẫn chưa hiểu, nhưng hắn biết rõ đồ đệ của mình chắc chắn phải có chỗ dựa, chỉ là hắn không nghĩ ra thôi.Nhìn Đường Hàm Phái với nụ cười ôn hòa vô hại trên mặt, Mạt Phu Sát Khoa đột nhiên cảm thấy mình đã già, hóa ra mình vẫn chưa hiểu rõ đồ đệ này.
Hắn không rõ, Đường Hàm Phái rốt cuộc muốn gì? Nếu là vị trí hiệu trưởng học viện liên bang tổng hợp, thì chỉ mười năm nữa, chắc chắn nó sẽ thuộc về hắn.
Vệ Nguyệt Thanh ra mặt khiến tất cả đều hiểu, Đường Hàm Phái trở thành hiệu trưởng là chuyện đã được định đoạt.Có Vệ Nguyệt Thanh ủng hộ, quá đủ để hắn thông qua quyết định này.Không ai lúc này còn ngốc nghếch không thức thời, đem tính mạng ra đùa giỡn.
Nếu không phải trong thời chiến, nếu không phải số lượng thành viên hội đồng quản trị hiện tại chỉ còn lại một phần ba, nếu không phải tình thế nguy cấp như vậy, cho dù có Vệ Nguyệt Thanh ủng hộ, hội đồng vẫn có đủ sức chống lại.
Nhưng trên đời này không có “nếu như”.
Địch Ôn La Đặc là người đầu tiên ký tên vào quyết định.Sau đó, ông ngẩng đầu nói với Đường Hàm Phái:
– Hy vọng ngươi có thể thực hiện lời hứa của mình.
Đường Hàm Phái thu lại nụ cười, thần sắc nghiêm nghị cung kính trả lời:
– Xin ngài yên tâm, học viện liên bang tổng hợp chắc chắn sẽ càng thêm huy hoàng!
Tất cả các thành viên còn lại đều ký tên vào bổ nhiệm thư.
Nhận lấy bổ nhiệm thư, trên mặt Đường Hàm Phái không hề lộ vẻ vui mừng, sự thâm trầm này khiến mọi người đều cảm thấy lạnh sống lưng.
– Cảm ơn các vị đã ủng hộ, tin rằng không lâu sau, các vị sẽ thấy quyết định hôm nay sáng suốt đến nhường nào.
Đường Hàm Phái mặt không đổi sắc tiếp tục nói:
– Vậy thì, ta sẽ đưa ra vài mệnh lệnh.
– Thứ nhất, tất cả các thành viên hội đồng quản trị không có mặt hôm nay, hành động này là phản bội học viện liên bang tổng hợp, chối bỏ thân phận thành viên, từ bỏ toàn bộ tài sản và sản nghiệp.
Mạt Phu Sát Khoa giật mình.Quá tàn nhẫn! Đường Hàm Phái đây là trừ khử hậu họa cho mình, một khi những người này bị tước bỏ thân phận, vậy thì một phần ba thành viên còn lại, dù sau này tình hình ổn định, cũng không thể đối phó được với Đường Hàm Phái.
Thấy phần lớn mọi người không mấy để ý đến mệnh lệnh này, Mạt Phu Sát Khoa không khỏi thầm than, đúng là lũ ngốc!
– Thứ hai.Bổ nhiệm Tống Thành Ngạn làm tổng chỉ huy tiền tuyến.Thực tế thì chiến lực tiền tuyến đang thiếu hụt nghiêm trọng, hy vọng các vị có thể cống hiến lực lượng chiến đấu của gia tộc mình.Về phần ít nhiều, các vị tự quyết định, nhưng ta báo trước.Những gia tộc có thành viên bị trục xuất, ngoài tài sản cố định, còn lại đều chia cho nhân viên nhà trường.Mức độ phân chia dựa trên công lao mà tính.
“Oanh!”
Phòng họp lập tức sôi trào! Hai phần ba số thành viên hội đồng quản trị bị tước bỏ thân phận, đây chẳng khác nào một miếng mỡ béo bở! Rất nhiều người thầm tính toán xem mình có bao nhiêu tạp tu trong tay.
Nhìn những người đang phấn khởi vô cùng, Đường Hàm Phái vẫn mỉm cười như cũ.

☀️ 🌙