Đang phát: Chương 360
“Không ngờ nhanh như vậy đã có người phát động trận chiến phá ngục, thật khiến ta ngạc nhiên.” Thiên Lưu cười nói.
Người mặt lửa bĩu môi: “Cũng chỉ có ngươi mới hứng thú với mấy thứ cấp thấp này.Bất quá…” Khuôn mặt hắn lộ vẻ đắc ý: “Thủ đoạn của ta cũng không tệ chứ hả.”
“Thấp kém tới cực điểm.” Thiên Lưu không hề do dự đánh giá.
“Nhưng rất có hiệu quả.” Vẻ đắc ý trên mặt người mặt lửa không hề suy giảm.
Thiên Lưu cũng lười nói tiếp, nhìn chằm chằm vào ngục chiến trường.
Hòe Ca Nhi cảnh giác nhìn xung quanh.
Chấp sự của liên minh thiên tài được thiết lập theo từng cấp bậc, mỗi cấp bậc có một chấp sự.Hòe Ca Nhi năm nay mới hai mươi tuổi đã có thể trở thành chấp sự của liên minh thiên tài, thực lực và thiên phú đều không cần nghi ngờ.Tuy nhiên, Hòe Ca Nhi không ngờ mình lại phát động cuộc chiến phá ngục.Trong Bàn Cờ Hoang Thú có tám vị chấp sự, xét về thực lực, hắn chỉ ở mức trung bình.
Nhưng hắn nhanh chóng phản ứng lại, cực kỳ phấn chấn, đây quả là cơ hội tốt để được nhận thưởng!
Quy tắc trong liên minh thiên tài không nhiều, nhưng có công ắt có thưởng, điều đó vẫn được thực hiện nghiêm ngặt.Liên minh thiên tài từng xuất hiện chín vị thiên yêu, trong đó có năm vị từng để lại yêu thuật trong liên minh thiên tài.Thêm vào đó là các loại kỳ công dị thuật mà các đời minh chủ cất giấu, tất cả đều được cất giữ trong một gốc cây yêu thuật ở yêu cảnh trung tâm.Gốc cây này vượt xa bất cứ gốc cây yêu thuật nào của phủ yêu thuật.
Đó là nơi mà mọi yêu đều ao ước, Hòe Ca Nhi cũng không ngoại lệ.Hòe Ca Nhi xuất thân từ Ứng Phong Hòe Thị, một đại tộc hàng đầu ở địa phương, nhưng nếu nhìn rộng ra toàn bộ yêu cảnh thì chỉ có thể xếp vào hạng trung lưu.Thanh Bí Thứ Thuật của Ứng Phong Hòe Thị là một yêu thuật không tệ, nhưng Hòe Ca Nhi vẫn không thỏa mãn.
Hắn có thể trở thành chấp sự của liên minh thiên tài khi còn trẻ tuổi, chí hướng cực kỳ lớn.Trong lịch sử của gia tộc Hòe Thị, chưa ai tu luyện Thanh Bí Thứ Thuật mà đạt tới thiên yêu, sao hắn có thể thỏa mãn được? Gia tộc cũng dốc hết sức lực để bồi dưỡng hắn, dùng mọi thủ đoạn để sưu tầm các loại yêu thuật lợi hại cho hắn, nhưng mỗi bộ yêu thuật đỉnh cấp đều vô cùng trân quý, đã qua nhiều năm như vậy mà vẫn chưa có thu hoạch gì.
Trận chiến phá ngục, dù thế nào cũng phải thắng! Hòe Ca Nhi thầm hạ quyết tâm.
Công lao này hẳn có thể đổi lấy một bộ yêu thuật không tệ.
Đi thôi!
Ánh mắt Hòe Ca Nhi lóe sáng, ý chí chiến đấu sục sôi.
Đội thuyền nhanh chóng lướt đi trong sương mù, không gây ra tiếng động.
Năm chiếc thuyền vận nô, thuyền của Kim Ô doanh ở chính giữa, phù văn trên thân thuyền tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.Xích Sát đỉnh cuồn cuộn không ngừng chuyển hóa sương mù thành linh lực, truyền vào các phù trận khắc trên thân thuyền.
So với khi mới được tạo ra, Xích Sát đỉnh lúc này đã nhỏ đi rất nhiều.Điều này là do nó vận chuyển ngày đêm không nghỉ.Xích Sát đỉnh là pháp bảo cấp năm, chuyển hóa linh lực không những liên tục mà phẩm chất cũng thượng thừa.Vận chuyển liên tục như vậy, những linh lực tinh thuần dư thừa như những ngọn lửa nhỏ không ngừng luyện hóa thân đỉnh.
Xích Sát đỉnh là sản phẩm do tập hợp toàn bộ lực lượng của Kim Ô doanh, có thể nói là một sáng tạo chưa từng có, nhưng nó bị giới hạn bởi tu vi của đám người Tôn Bảo Cát Vĩ.Có rất nhiều chỗ trên Xích Sát đỉnh không tránh khỏi sự hỗn tạp, nhưng việc được linh lực luyện hóa trong một thời gian dài khiến cho những tạp chất khiếm khuyết của Xích Sát đỉnh từ từ bị luyện hóa, phẩm chất tăng lên, và hình dáng bên ngoài lại thu nhỏ đi nhiều.
Tả Mạc đứng trên đầu thuyền vận nô, ánh mắt nhìn chằm chằm về phía trước.Phù trận trên thân thuyền lóe lên ánh sáng, chiếu rọi khuôn mặt căng thẳng của hắn.Bên cạnh hắn, A Quỷ nâng cằm, cũng bắt chước Tả Mạc nhìn ra xa.
Thương thế của A Quỷ rõ ràng đã chuyển biến tốt đẹp, khuôn mặt nàng đã dần lộ ra chút biểu tình, tuy rằng vẫn còn rất khô khan.
Vù vù vù.
Liên tục có những khổ vệ mặc giáp đen, thân hình như điện, đi tới đi lui ở khu vực bên ngoài để cảnh giới, thần sắc bọn họ đều rất cảnh giác, tất cả đều là khổ vệ đã hóa binh.A Văn đi ở phía trước nhất, ngọn mâu đen trong tay, dải thương đỏ tươi lay động như ngọn lửa.
Những Vệ doanh tinh nhuệ hoàn thành hóa binh này đi trong sương mù như cá gặp nước, bọn họ cũng trở thành lực lượng chiến đấu chủ yếu nhất.
Công Tôn Sai chỉ huy Chu Tước doanh, Thúc Long chỉ huy Vệ doanh, Tạ Sơn trấn giữ phía sau cùng một chiếc thuyền vận nô.Trên một chiếc thuyền vận nô còn lại, Ma Phàm ngồi xếp bằng trên đỉnh thuyền, đám người Thiên Phong rải rác khắp mọi nơi trên các con thuyền.Sau lần giác ngộ trước, kiếm ý của Ma Phàm đã tiến thêm một bước, đạt tới cảnh giới hóa hình, và cũng ít bị sương mù kiềm chế nhất.
Tất cả mọi người đều như đang đối mặt với kẻ địch lớn, thần sắc ngưng trọng, trong đội ngũ, một bầu không khí ớn lạnh, nặng nề bốc lên, tựa như một con quái vật khổng lồ chậm rãi tiến sát mặt đất.
Tuy rất nóng lòng tìm kiếm người trong sương mù, nhưng Tả Mạc cũng hiểu rằng trong sương mù nguy cơ tứ phía, không dám coi thường hay liều lĩnh.Ở nơi nguy hiểm như vậy, chỉ cần sơ ý một chút có thể khiến toàn quân bị tiêu diệt.
Tháp nhỏ và Tiểu Hỏa khẩn trương trốn vào trong lòng A Quỷ, Tiểu Hắc treo mình trên tóc A Quỷ.Chim ngốc vẫn thờ ơ, cục diện trước mắt như dây cung kéo căng cũng không khiến nó có chút phản ứng nào.Thập Phẩm lơ lửng trên râu đen của Song Tử điệp, khuôn mặt lạnh lùng nhỏ nhắn lộ vẻ nóng lòng muốn thử.
Thật kỳ lạ, trên cọng râu trắng của Song Tử điệp vẫn luôn có một màn sương trắng nhàn nhạt, không hề có dấu hiệu ngưng tụ thành thực thể.
Thập Phẩm được sinh ra từ việc Song Tử điệp hấp thu huyền sát khí, không những không kinh sợ đối với sương mù mà ngược lại còn cảm thấy vô cùng thân cận.Chẳng qua, trực giác của nó đối với nguy hiểm cũng nhạy bén hơn so với tu giả bình thường, chỗ sâu trong sương mù mang tới cảm giác vô cùng nguy hiểm, khiến nó không dám tiến vào.Tuy rằng nó có ngạo khí nhưng không ngốc, mấy ngày nay lại theo Tả Mạc và Công Tôn Sai “câu cá”, Thập Phẩm lại càng có lý giải trực quan đối với nguy hiểm trong sương mù.
Đương nhiên, quan trọng nhất là con chim hung ác, dã man, không nói lý ở bên cạnh…
Khóe mắt Thập Phẩm khẽ liếc sang chim ngốc đang nghỉ ngơi, vô thức rụt cổ lại.
“Ở cái nơi chim không thèm ỉa này mà cũng có người sao?” Lôi Bằng nói, có phần không hiểu nổi.
“Có lẽ là hậu duệ do thượng cổ tu giả để lại.” Niên Lục chỉnh lại mái tóc, phát huy sức tưởng tượng của mình.
“Hậu duệ của thượng cổ tu giả…”
Đám người xung quanh đều cạn lời, tên này chắc là xem quá nhiều các ghi chép về kỳ văn dị sự rồi.
Ánh mắt Lôi Bằng chuyển sang đám khổ vệ có thân hình nhanh thoăn thoắt, lộ vẻ ước ao: “Nơi chết tiệt này thật đúng là muốn đè chết chúng ta, ngược lại, Vệ Doanh thật quá dễ chịu! Thực khiến ta muốn đi tu luyện Khổ Vệ!”
Bọn họ dù có tu luyện Sát Linh, nhưng thời gian quá ngắn, khó khăn lắm mới đủ để có thể ngăn sương mù ăn mòn.Đối với sương mù đầy nguy hiểm này, Vệ Doanh không những không chịu ảnh hưởng mà ngược lại còn có lợi.Điều này sao không khiến đám người đã quen xung kích phía trước cảm thấy đỏ mắt.
“Không cần hâm mộ người ta.” Niên Lục chỉnh lại quần áo, nói: “Ngươi có thể học đội trưởng mà, chỉ cần kiếm ý tu tới cảnh giới hóa hình, vạn tà bất xâm, cho dù là sương mù cũng không thành vấn đề.”
Lôi Bằng im bặt.
Xung quanh người Ma Phàm như có một bức tường vô hình, sương mù màu đỏ đen từ đầu đến cuối không cách nào tiến tới gần hắn.Mọi người không cảm nhận được chút dao động nào của linh lực, điều này cũng nói lên rằng đội trưởng không hề sử dụng linh lực, đây chỉ là kết quả hình thành do kiếm ý hóa hình.
Nhưng so với việc chuyển sang tu luyện Khổ Vệ, tu luyện kiếm ý tới cảnh giới hóa hình còn khó hơn nhiều.Trừ phi bọn họ tu luyện tới Kim Đan kỳ, còn ở Ngưng Mạch kỳ đã có kiếm ý hóa hình, đây không phải là chuyện bình thường nữa rồi.Cho dù là từ Ngưng Mạch lên Kim Đan, độ khó trong đó cũng…
“Con bà nó!” Lôi Bằng chửi một câu.
Tuy mọi người cảm thấy có chút ấm ức vì không thể xung phong trước nhất, nhưng vẫn có phần chờ mong.Nếu trong sương mù thực sự có tu giả, vậy cũng có nghĩa là bọn họ có thể phát huy toàn bộ thực lực trong sương mù.
Bọn họ vẫn đang kiên trì không ngừng tu luyện Sát Linh, nhưng cần phải luyện tới tầng thứ ba mới có thể trực tiếp hấp thu sương mù chuyển thành linh lực.
Mà trước lúc đó, tuy bọn họ cũng có thể hấp thu sương mù chuyển hóa thành linh lực, nhưng tốc độ cực kỳ chậm chạp, thời điểm tu luyện thì còn dễ dàng, nhưng nếu ở trong chiến đấu thì linh lực của họ căn bản không thể bổ sung.
Rất nhiều người trong số họ đã đặt hy vọng vào tu giả ở sâu trong sương mù.
Binh!
Một tiếng va chạm thanh thúy đột nhiên vang lên bên ngoài.
Mọi người đều biến sắc, có địch!
Đây là lần đầu tiên bọn họ gặp phải tập kích.Sắc mặt mọi người cũng không tốt lắm, bọn họ chỉ mới tiến sâu vào trong sương mù năm mươi dặm đã gặp phải hung vật không rõ tấn công, có thể thấy phía trước nguy hiểm đến mức nào.
Người gặp phải kẻ địch chính là A Văn.
A Văn nhìn chằm chằm vào hung vật không rõ trước mặt.Con hung vật này trông như hổ báo, thân hình thon dài đầy vẻ đẹp, toàn thân được bao phủ bởi lớp lân giáp cứng như sắt, tầng tầng lớp lớp, tỏa ra ánh sáng âm u lạnh lẽo.Bàn chân bám chặt xuống đất, móng vuốt sắc như móc, không cần cố sức cũng có thể in sâu vào trong bùn đất.
Hốc mắt sâu hoắm, khớp xương nổi lên, nhưng trong hốc mắt không có con ngươi, chỉ có một ánh đỏ.
Ánh mắt A Văn chạm vào ánh đỏ trong mắt hung vật, chỉ cảm thấy thân thể căng ra, trong lòng không khỏi run rẩy.
Tả Mạc nhìn xuống hung thú, nhớ tới lời Bồ yêu nói hôm qua, hỏi: “Đây là sát hồn thú?”
“Đúng.” Giọng Bồ yêu không còn vẻ coi thường như trước, mà vô cùng ngưng trọng: “Con sát hồn thú này thật lợi hại! Phiến sương mù này không biết đã trải qua bao nhiêu năm tháng, độ đậm đặc của huyền sát khí ta cũng chưa từng thấy qua, thậm chí chưa từng nghe nói.Con sát hồn thú này cũng vượt qua bất cứ con sát hồn thú nào ta từng biết.Ngươi phải cẩn thận.”
Tả Mạc kinh ngạc, giọng điệu thận trọng như vậy đối với Bồ yêu mà nói thật sự rất hiếm thấy.
Cảm giác vô cùng nguy hiểm dâng lên, nhưng Tả Mạc cố gắng kiềm chế lại, hắn tính toán trước hết cứ xem xem con sát hồn thú này rốt cuộc lợi hại đến mức nào.
A Văn là người sống sót trong đấu trường, trải qua vô số trận chiến tàn khốc.Sát hồn thú trước mắt tuy tạo thành áp lực rất lớn đối với hắn, nhưng vẫn không khiến bước chân hắn rối loạn.
Ngọn mâu đen truyền tới cảm giác lạnh lẽo, hắn bỗng nhiên dâng lên một lòng tin.Năm đó ở đấu trường, hắn chiến thắng rất nhiều đối thủ mạnh hơn hắn nhiều, mà giờ đây hắn còn cường đại hơn so với lúc trước!
Thần sắc trên khuôn mặt thanh tú yên lặng biến đổi, sát khí bốc lên, hai mắt nheo lại, một luồng khí đen nồng nặc từ nơi bàn tay đang nắm ngọn mâu của hắn tỏa ra, như một con rắn đen uốn lượn quấn lấy ngọn mâu đen.
Khí thế của hắn đột nhiên tăng mạnh, đôi mắt trợn lên, miệng khẽ quát một tiếng: “Giết!”
Ngọn mâu đen trong tay phóng ngang, không chút hoa mỹ đâm về phía trước.
