Đang phát: Chương 360
Klein trầm ngâm, trong đầu xâu chuỗi vô vàn suy đoán, nhưng thông tin ít ỏi khiến hắn đành tạm quy kết nguyên nhân cho sự khác biệt về tốc độ thời gian giữa Địa Cầu và thế giới này.
“Ta và Rosaire cách nhau chưa đến một năm xuyên qua, ở đây lại kéo dài thành gần hai trăm năm…Vậy nghĩa là, dù ta mất hai trăm năm tìm cách trở về, cũng không lo cha mẹ phải chờ đợi, cùng lắm chỉ như mất tích một năm thôi…” Klein suy luận ngược, lòng chợt nhẹ nhõm, thậm chí thoáng có cảm giác đắc ý.
Dĩ nhiên, hắn thừa biết suy luận này thiếu căn cứ, vì khởi điểm chỉ có một dữ kiện, mà hiện tại chưa thể xác minh.
“Nhỡ đâu Rosaire xuyên qua sau mình thì sao? Khi đó e rằng sẽ vướng vào cái gọi là loạn lưu thời không, đến lúc đó, khó mà đảm bảo ta có thể trở về đúng thời điểm…” Klein tự dội một gáo nước lạnh vào cảm xúc đang trỗi dậy.
Nhật ký của Rosaire ngày đầu tiên là kết quả của sự nhẫn nhịn lâu dài, chiếm trọn hai trang giấy.Klein lật đến cuối, đọc nốt hai mẩu còn lại:
“Ngày 25 tháng 2, thế giới chán ngắt, đến báo chí cũng không có, tiểu thuyết thì ít ỏi thảm thương! Ta nghĩ, ta cần phải giúp đỡ văn hóa ở đây, nhưng trước hết phải kiếm được một khoản, phải nhớ lại cách cải tiến kỹ thuật làm giấy, in ấn đã!”
“Là một người xuyên việt, hiện tại ta chỉ biết ngửa tay xin tiền tiêu vặt của lão già và bà già tiện nghi để sống qua ngày, thỉnh thoảng mới thấy chút tiền vàng sáng loáng…Đúng là một câu chuyện bi thương.”
“Mà thôi, đi săn cũng thú vị đấy chứ.”
“Ngày 28 tháng 2, thế giới này có lẽ hơi khác so với những gì ta biết.”
“Hôm nay đi săn, lạc trong rừng, kết quả chứng kiến một trận chiến vượt quá sức tưởng tượng.”
“Trong đó, gã đàn ông bị vây khốn, trên mặt mọc ra đến bốn con mắt! Còn bắn ra ánh sáng xanh đậm! Cái quái gì thế này! Phi khoa học! Quái vật hình người?”
“Đây hóa ra là thế giới kỳ ảo à?”
“Đối thủ của quái vật kia còn lợi hại hơn, triệu hồi ra cột sáng vàng rực lửa, ừm, chắc là triệu hồi…”
“May là bọn chúng không phát hiện ta, sau khi xử lý xong quái vật kia thì mang xác đi mất.”
“Ta, Hoàng Đào, quả nhiên là nhân vật chính, vừa xuyên qua mấy ngày đã phát hiện ra chân tướng thế giới!”
“Có lẽ bọn chúng biết những ký hiệu và hoa văn bí ẩn trên đồng bạc kia có nghĩa gì…Dĩ nhiên, ta sẽ không đi hỏi, ta muốn trở thành người như bọn chúng, tự mình giải mã!”
“Nói vậy, còn một lý do quan trọng nữa, ta chẳng nhớ nổi cái hình dạng chữ như gà bới kia ra sao, chỉ mường tượng được đại khái thôi.”
“Quả nhiên là nhân vật chính à? Đại Đế, ngươi dồn hết cả tâm hồn trung nhị vào nhật ký đấy hả?” Klein không nhịn được chửi thầm.
Hắn tò mò về chiếc đồng bạc – nguyên nhân xuyên qua khả nghi của Rosaire, vô cùng muốn biết ký hiệu và hoa văn trên đó ra sao.
“Nếu có thể dùng tri thức thần bí học của thế giới này để giải mã, vậy việc xuyên qua có lẽ không phải chuyện ngẫu nhiên…” Klein khép nhật ký, gõ ngón tay xuống bàn, giải trừ biện pháp che giấu cho “Người Treo Ngược” và “Ảo Thuật Gia”.
“Các ngươi tự động giao dịch đi.” Klein tựa lưng vào ghế, mỉm cười.
“Ảo Thuật Gia” Frost khe khẽ hít vào một hơi:
“Tôi muốn mua túi dạ dày Thực Linh Giả và 20ml huyết dịch cá súng biển sâu, trả bằng Bảng Vàng.”
“Mình còn 430 Bảng, mua được một món…” Cô âm thầm động viên.
Còn món tiền kia kiếm ở đâu ra thì cô chưa biết.
“Đây là một trong những nguyên nhân chính kìm hãm bước tiến của phi phàm giả…Con người ta, không nên tiêu xài quá khả năng, nếu không vì thoát khỏi hoàn toàn ảnh hưởng của trăng tròn, trở thành ‘Đại Ảo Thuật Gia’ với những thủ đoạn siêu phàm phong phú, mình đã không còn nghĩ đến chuyện thăng cấp, thậm chí không tiếp xúc với vòng này nữa, viết sách, tích cóp tiền, uống trà, cùng Hugh đi dạo phố, đợi cô ấy hoàn thành chuyện kia, sẽ cùng nhau du lịch khắp nơi, không sợ nguy hiểm và bất trắc, tận hưởng cuộc sống…” Frost bỗng xao nhãng.
Khi cô nghĩ không ai đáp lời thì “Người Treo Ngược” Alger trầm giọng nói:
“Lần trước dự hội nhóm hải tặc lớn, ta từng thấy huyết dịch cá súng biển sâu, nhưng tiếc là ngươi đã bỏ lỡ, ngươi nên nói sớm hơn, không, ta nói sai, khi đó ngươi còn chưa gia nhập Tarot Hội.”
“Vậy ông nói cái này làm gì? Khoe khoang tư lịch à?” Frost bĩu môi, nghiêm trang hỏi:
” ‘Người Treo Ngược’ tiên sinh, ông giúp tôi để ý thêm, giá 300 đến 400 Bảng đều chấp nhận.”
Alger đáp:
“Biển cả rộng lớn hơn lục địa nhiều, đám hải tặc có lẽ nửa năm chưa chắc đã gặp mặt một lần, dù ở những đảo quốc là nơi tiêu thụ tang vật của chúng, cũng không tụ tập tài liệu phi phàm.Chỉ có Baekeland, Trier, Thánh Mật Long, Ferney Baud… những đô thị lớn này mới có thể hút tụ đông đảo tài liệu.Nghe giọng ngươi, ngươi hẳn là người Baekeland, hoặc đã định cư ở Baekeland nhiều năm.”
“Ý ông là, vẫn phải dựa vào chính tôi?” Frost suýt ngửa cổ nhìn lên mái vòm cao ngất.
Lúc này, “Mặt Trời” Derrick lên tiếng:
“Tôi biết phạm vi hoạt động của vài con Thực Linh Giả.”
“Nhưng tôi không cần Bảng Vàng của các người.”
“…Vậy cậu muốn gì?” “Ảo Thuật Gia” Frost gượng cười hỏi.
“Công thức phối chế dược ‘Thái Dương Thần Quan’…” “Chính Nghĩa” Audrey đáp thay trong lòng.
Derrick suy nghĩ nghiêm túc:
“Công thức phối chế dược ‘Thái Dương Thần Quan’.”
“Đó là công thức cấp 7 đấy? Tôi nghe nói rồi, nhưng công thức đó ít nhất cũng phải 750 Bảng, gặp người cần gấp còn có thể bán trên 1000 Bảng, mà túi dạ dày Thực Linh Giả và huyết dịch cá súng biển sâu, mỗi món không quá 400 Bảng, phần lớn chỉ đáng giá 300 Bảng, cậu hiểu ý tôi chứ?” Frost cố gắng cho “Mặt Trời” hiểu rõ đây không phải giao dịch ngang giá.
Derrick không chút do dự đáp:
“Tôi có thể cho cô hai đến ba cái túi dạ dày Thực Linh Giả.”
Còn việc cung cấp huyết dịch cá súng biển sâu thì cậu không nghĩ đến, vì cậu còn chưa từng thấy biển là gì!
“Nhiều túi dạ dày Thực Linh Giả…Mình lấy về làm gì? Nướng hay xào? Bán thì không biết đến bao giờ mới bán được…Quan trọng nhất là, mình không mua nổi công thức ‘Thái Dương Thần Quan’…” Frost cười gượng:
“Tôi sẽ cố gắng thu thập.”
Cô nhớ đến gã đeo mặt nạ ở hội A, chuyên thanh tẩy tín đồ “Vĩnh Hằng Liệt Dương”, nhớ đến chiếc nhẫn “Quang Chi Hoàn”, cho rằng có thể tìm được manh mối về công thức dược “Thái Dương Thần Quan” ở đó.
“Nhưng không đủ tiền…” “Ảo Thuật Gia” Frost sờ mặt, nhìn quanh, thành khẩn hỏi:
“Mọi người, có ai có cách kiếm tiền nào hay không?”
Vừa dứt lời, cô nhận ra mọi người đồng loạt im lặng.
“Yên lặng là cung điện tĩnh mịch, là làn khói xám im lìm.”
“Xem ra ai cũng bế tắc với vấn đề này, mà ‘Gã Khờ’ tiên sinh thì không cần tiền…” Frost thức thời im miệng.
“Cách kiếm tiền tốt chẳng phải là có trang trại, mỏ quặng, ruộng nương, nhà máy, cổ phần các thứ sao…Ừm, hoặc có thể đi đảo quốc treo thưởng, tùy theo giá cả và khả năng mà hoàn thành từng nhiệm vụ…” Audrey biết mình không có kinh nghiệm kiếm tiền thực tế, chỉ có thể đùa trong lòng vài câu.
“Nghiên cứu dự án xe đạp xem sao…” Klein nén xúc động thao túng “Thế Giới” lên tiếng, việc này sẽ làm lộ thân phận thực tế của hắn.
Chờ vài giây, hắn duy trì tư thái cao thâm khó dò, để “Thế Giới” trầm khàn nói:
“Giúp ta để ý tuyến yên dị biến não bộ Thợ Săn Ngàn Mặt và huyết dịch, cùng đặc tính U Ảnh Da Người, tóc Naga Biển Sâu.”
Klein hiện chỉ còn 589 Bảng, nhưng hắn có nhiều đặc tính phi phàm Người Sói và bình độc tố sinh vật, đồng thời lo tìm cơ hội nắm cái trước chế tạo thành vật phẩm thần kỳ, rồi bán đi một món.
“Vậy là đủ tiền mua một món tài liệu phi phàm cấp 6!”
Vậy nên, hắn định nhờ các thành viên Tarot Hội để ý sớm, tránh bỏ lỡ.
“Được thôi.” “Mặt Trời” Derrick trả lời trước, nhưng không hứa hẹn.
So với Thực Linh Giả, U Ảnh Da Người và Thợ Săn Ngàn Mặt không phải quái vật dễ gặp.
“Thợ Săn Ngàn Mặt? Tôi hình như thấy hóa thạch của nó rồi.” “Chính Nghĩa” Audrey suy tư đáp, “Ừm, tôi về xác nhận lại đã.”
“Hóa thạch đó nằm trong kho báu của Công tước Nigan.”
“Nếu đã là hóa thạch, có lẽ đặc tính phi phàm đã bị người ta lấy đi rồi…” Klein thao túng “Thế Giới”, không ý kiến gật đầu.
Im lặng một hồi, “Người Treo Ngược” Alger nói:
“Các ngươi giúp ta để ý một người, liên quan đến vụ nô lệ thuộc địa mất tích đã đề cập trước đây.
Hắn tự xưng Barren, da màu nâu đỏ, có đặc điểm chủng tộc Nam Đại Lục rõ rệt, nhưng có người từng nghe hắn nói chuyện bằng giọng Baekeland.
Hắn thiếu chiếc răng thứ ba bên trái, nhưng có lẽ đã trám lại.
Ngoài ra, tướng mạo không có gì đặc biệt, chiều cao cũng tầm thường.
Nếu các ngươi phát hiện được tung tích của hắn, thù lao không thành vấn đề, ít nhất 100 Bảng, hoặc đổi vật phẩm tương đương.”
“Miêu tả thế này thì bói toán cũng khó, huống chi tìm người ngoài đời…” “Gã Khờ” Klein nhìn quanh nói:
“Tự do trao đổi đi.”
…
Kết thúc Tarot Hội, “Mặt Trời” Derrick trở về thế giới thực tại, lại đắm mình trong căn phòng chật hẹp tối tăm.
Cậu cẩn thận ngồi yên vài giây, không thấy bất cứ dị thường nào, mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhớ lời “Người Treo Ngược” dặn dò, cậu đến bức tường kim loại tương ứng, gõ ngón tay, soạt soạt.
“Soạt, soạt…”
Cậu hoàn thành ám hiệu, nhưng bên kia mãi không ai đáp lại.
“Ngủ quên rồi? Hay bị đưa đến Hội Đồng Sáu Người rồi?” Derrick nhìn bức tường kim loại tối tăm, nghi ngờ nghĩ.
Lúc này, từ vị trí giường chiếu sau lưng cậu, bỗng vang lên giọng nói già nua mà phiêu hốt:
“Ngươi tìm ta à…”
