Đang phát: Chương 36
Ngày mới, doanh trại lại rộn rã tiếng cười nói.Mấy cô cậu thiếu niên hào hứng kể nhau nghe chuyện chiến đấu với linh thú, khoe khoang chiến lợi phẩm thu được, linh phách lấp lánh.Tiếng cười giòn tan, giọng nói đầy tự hào vang vọng khắp doanh trại, tràn trề sức sống.
Sáng sớm, Liễu Minh đã dẫn người Liễu Vực lên đường truy dấu Huyết Đồ.Thiếu vắng đám sát thủ kia, không khí doanh trại dễ thở hơn hẳn.Bọn học trò vẫn còn e dè trước sát khí nồng đậm của những kẻ lạ mặt này.
Mạc sư và Tịch sư cũng không vì sự xuất hiện của Huyết Đồ mà hủy bỏ chuyến tu luyện, chỉ dặn dò đệ tử không được đi quá sâu, tránh xa nhau, để còn kịp thời tương trợ.
“Đi thôi!”
Mục Trần vẫy tay gọi Đường Thiên Nhi.Nàng e lệ bước tới, dáng vẻ yểu điệu thu hút không ít ánh mắt ngưỡng mộ, cũng khiến không ít kẻ ghen tị với Mục Trần.
“Mục ca, xuất phát rồi à? Ha ha, đừng để thua bọn ta đấy nhé!”
Khương Lập và Đằng Dũng thấy vậy, cười lớn chào hỏi.
“Mơ đi cưng!”
Đường Thiên Nhi hếch mặt đáp trả.
“Ha ha, Mục ca cứ gọi bọn ta một tiếng nếu cần.Kẻ nào dám gây sự, bọn ta không ngại đâu.”
Khương Lập cười nói, Mặc Lĩnh và đám thiếu niên từng cùng Mục Trần đoạt Ngọc Linh Quả cũng gật đầu đồng tình.
Mục Trần cười đáp lại, khoát tay.Không nói thêm lời nào, hắn dẫn Đường Thiên Nhi rời doanh trại, tiến thẳng vào Bắc Linh Nguyên.
Trong doanh trại, Liễu Mộ Bạch dõi theo bóng lưng hai người, ánh mắt lóe lên vẻ âm độc khó ai nhận ra.
“Ầm!”
Giữa rừng sâu, Mục Trần lướt đi như gió.Hắn tung một chưởng, linh lực hắc ám tuôn trào từ lòng bàn tay, đánh bay một con linh thú sơ cấp Linh Động cảnh trung kỳ văng xa hơn chục mét, nằm rên rỉ trên đất.
Đường Thiên Nhi đứng sau há hốc mồm.Hôm qua, hắn cũng từng một kích hạ sát linh thú tương tự, nhưng đều là đánh lén vào yếu điểm.Hôm nay, hắn trực tiếp dùng sức mạnh nghiền ép, quả là khác biệt một trời một vực.
“Thực lực của ngươi…?”
Đường Thiên Nhi nghi hoặc hỏi.
“Tối qua ăn Ngọc Linh Quả, vừa hay đột phá Linh Động cảnh hậu kỳ.”
Mục Trần cúi xuống lấy tinh phách linh thú, cười nhẹ giải thích.
“Quái thai!”
Đường Thiên Nhi nghe hắn nói nhẹ bẫng như không, không khỏi thốt lên.Rồi nàng cười xòa, vênh mặt:
“Trong vòng năm ngày nữa, ta cũng sẽ đạt tới Linh Động cảnh hậu kỳ!”
“Ghê nha!”
Mục Trần cười khen ngợi, tiếp tục tiến sâu vào rừng:
“Đi thôi.Tiếp theo đến lượt ngươi ra tay đấy, đừng có mà nhàn nhã đi theo ta.Như vậy không tốt cho việc tu luyện đâu.”
“Biết rồi!”
Đường Thiên Nhi nũng nịu đáp lời, khúc khích cười đuổi theo hắn.
Phía tây Bắc Linh Nguyên, hơn mười bóng người đang cảnh giác dò xét.Trong đám người đó, Liễu Mộ Bạch là gương mặt quen thuộc.Với thực lực và danh tiếng của mình, hắn nghiễm nhiên có được uy tín cao.
Liễu Minh đã tiết lộ cho hắn biết món đồ mà Huyết Đồ cướp đi quan trọng với Liễu Vực đến mức nào.Liễu Vực đã phải trả một cái giá quá đắt để có được nó, vì vậy, bằng mọi giá phải bắt được Huyết Đồ, đoạt lại vật ấy.
“Thiếu chủ, chúng ta đã phát hiện tung tích Huyết Đồ phía trước, nhưng hắn quá xảo quyệt, đã trốn thoát khỏi đội truy tìm của chúng ta.”
Một cao thủ Liễu Vực báo cáo.
“Tiếp tục tìm kiếm!”
“Vâng!”
Một cao thủ khác dẫn một đội nhỏ tách ra, mở rộng phạm vi tìm kiếm.
Sau nửa canh giờ truy lùng, khi Liễu Mộ Bạch bắt đầu mất kiên nhẫn, một tiếng xé gió vang lên.Đó là tín hiệu đặc biệt của Liễu Vực.
“Tìm thấy rồi! Đi mau!”
Mắt Liễu Mộ Bạch sáng rực, vung tay dẫn đầu xông lên, thân hình lướt nhanh qua những hàng cây.Phía trước, một bóng người đầy máu me đang chật vật chạy tới.Nhìn kỹ, đó là một cao thủ Liễu Vực.
“Huyết Đồ đâu?”
Liễu Mộ Bạch vội hỏi.
“Thiếu chủ, Huyết Đồ chạy về hướng bắc.Có nên báo cho tam gia ngay không?”
Gã cao thủ vội vàng nói.
“Phía bắc?”
Nghe vậy, mắt Liễu Mộ Bạch hơi lóe lên.Hắn phất tay:
“Khoan đã!”
“Đại ca? Còn chờ gì nữa?”
Liễu Dương bên cạnh nghi hoặc hỏi, nếu chần chừ, Huyết Đồ sẽ trốn thoát mất.
“Trốn không thoát đâu.Huyết Đồ đã bị chúng ta dồn vào đường cùng rồi.”
Liễu Mộ Bạch cười nhạt:
“Hắn chỉ là con thú mắc kẹt trong lồng, sớm muộn gì cũng chết thôi.Nhưng trước khi chết, chúng ta nên cho hắn cơ hội vùng vẫy một chút.”
“Đại ca có ý gì?”
Liễu Dương ngơ ngác.
“Mục Trần đang ở khu vực đó.”
Liễu Mộ Bạch cười khẩy.
“Hả?”
Nghe vậy, mắt Liễu Dương sáng lên, rồi lại nhíu mày:
“Nhưng làm sao chắc chắn Huyết Đồ sẽ ra tay với Mục Trần?”
“Huyết Đồ háo sắc.Bên cạnh Mục Trần chẳng phải có tiểu mỹ nhân Đường Thiên Nhi sao? Hắn có nhịn được không? Mà với tính cách của Mục Trần, sao có thể bỏ mặc Đường Thiên Nhi chạy trốn một mình? Vậy nên…”
Liễu Mộ Bạch cười nham hiểm, nụ cười ẩn chứa đầy xảo trá.
“Ha ha, đại ca vẫn là cao minh nhất! Mục Trần chết dưới tay Huyết Đồ, chẳng ai nói được gì, chỉ có thể trách hắn xui xẻo!”
Liễu Dương mừng rỡ ra mặt.Hắn đã nghe về sự tàn bạo của Huyết Đồ.Nếu Mục Trần gặp phải tên kia, chắc chắn sống không bằng chết.
Liễu Mộ Bạch chỉ mỉm cười, nhìn về phía bắc, lẩm bẩm:
“Vốn định tự mình ra tay, tiếc là ngươi không có cái phúc ấy.”
….
“Này, Mục Trần, mau ra tay đi! Con quái này mạnh quá, ta đánh không lại!”
Đường Thiên Nhi vừa né tránh vừa la hét thất thanh khi bị một con linh thú hung hãn Linh Động cảnh hậu kỳ truy đuổi.Mái tóc đen của nàng bay lất phất trong gió.
Mục Trần đang đứng trên một cành cây quan sát dáng vẻ xinh đẹp của nàng khi bị linh thú đuổi theo.Hắn cười khẽ, mũi chân chạm nhẹ cành cây, như chim nhạn vồ mồi lao xuống.Tay phải hắn nắm chặt, linh lực hắc ám ngưng tụ thành một hắc ấn.
“Súc sinh, đừng hòng làm càn!”
Mục Trần lao tới, cười khẽ, hắc ấn mang theo dao động kinh người oanh kích con linh thú.
“Ầm!”
Con linh thú gầm lên giận dữ, móng vuốt cuồn cuộn linh lực vồ tới nghênh chiến với quyền ấn của Mục Trần.
Linh lực trùng kích cuốn phăng mọi thứ.Một tiếng gầm nhẹ của linh thú vang lên, nó đã bị Mục Trần đánh lui.
“Bộp!”
Ngay khi vừa lùi lại, Mục Trần xoay người lao tới, lật tay lấy ra trủy thủ.Linh lực quấn quanh lưỡi dao sắc bén, hắn tàn nhẫn đâm vào cổ họng linh thú.
“Phụt!”
Máu nóng bắn tung tóe.Linh thú ầm ầm ngã xuống đất, mặt đất rung lên.
Mục Trần đáp xuống đất, mỉm cười lau vết máu trên trủy thủ.Bóng dáng thiếu niên cao ngất đứng dưới ánh mặt trời xuyên qua tán lá, tạo nên một khung cảnh thật hùng vĩ.
“Tên đáng ghét, chẳng biết thương hoa tiếc ngọc gì cả.Hại ta bị nó đuổi theo lâu như vậy.”
Đường Thiên Nhi oán hận nói, tiến đến chỗ linh thú dùng đoản kiếm rạch đầu nó, lấy tinh phách linh thú bỏ vào túi, rồi tiếp tục quay lại mắng nhiếc tên đồng đội đáng ghét.
Mục Trần nhìn nàng, cười gian xảo.Hắn vừa định mở miệng nịnh nọt vài câu, đột nhiên đôi mắt đen láy biến sắc.Hắn lao tới ôm lấy Đường Thiên Nhi, cả hai ngã xuống đất.
Ngay lúc đó, một bàn tay đầy máu bất ngờ xuất hiện từ trong lùm cây, chộp hụt vào khoảng không mà Đường Thiên Nhi vừa đứng.Kẻ ra tay thất bại, khẽ kinh ngạc thốt lên.
Mục Trần ôm Đường Thiên Nhi lăn trên đất hai vòng, nhanh chóng đứng dậy, cảnh giác nhìn vào lùm cây phát ra tiếng kinh hô ban nãy.
Ngay cạnh xác linh thú, một bóng người đứng đó.Áo đỏ quần đỏ, gương mặt lông lá hung ác, đôi mắt hẹp dài có vẻ quỷ quyệt.
“Khà khà, tiểu tử thân thủ không tệ a.”
Kẻ kia nhìn chằm chằm Mục Trần, cười quái dị.Ánh mắt hắn liếc sang cô gái bên cạnh, thân thể thon thả mềm mại, bộ ngực tròn trịa, cái eo thon nhỏ, gương mặt thiếu nữ ngây thơ mà lại tràn ngập xuân sắc, thật là khó mà không thèm thuồng.
“Không ngờ trong rừng rú này lại có hàng cực phẩm…”
Kẻ kia cười dâm tà, ánh mắt nhìn Đường Thiên Nhi như muốn ăn tươi nuốt sống, khiến cô gái khẽ run rẩy, nấp sau lưng Mục Trần.
“Tiểu tử, giao nàng cho ta đi, ta sẽ thả ngươi.Bằng không nếm thủ đoạn của ta thì không dễ chịu đâu.”
Người áo đỏ cười gằn, ánh mắt như rắn độc nhìn Mục Trần.
Mục Trần không rời mắt khỏi kẻ áo đỏ, nắm chặt bàn tay mềm lạnh toát mồ hôi của Đường Thiên Nhi.Nếu hắn đoán không sai, kẻ trước mặt hẳn là đoàn trưởng Huyết Đồ đoàn, kẻ đang bị người của Liễu Vực truy lùng, Huyết Đồ.
Không ngờ lại chạm trán hung đồ đánh lén ở chỗ này, thật phiền phức!
