Đang phát: Chương 36
Gã kia dĩ nhiên biết chiếc nhẫn bất phàm, thứ từ thiên thạch mà ra, bình thường mới là lạ! Bởi vậy hắn mới nhanh tay diệt khẩu đồng đội, biết đâu đây là cơ duyên giúp hắn cường đại.Còn tên phế vật trước mặt, hắn vốn không định tha.
Tạ Tinh có chút bản lĩnh, nhưng vẫn chỉ là phàm nhân, không đáng để một gã tụ nguyên tầng bốn để vào mắt.Vừa vươn tay định đoạt chiếc nhẫn, Tạ Tinh đã âm thầm phóng ra tụ tiễn giấu trong tay áo.Tám mũi tên liên hoàn bắn ra, không một mũi nào trật, đều nhắm thẳng vào mặt và cổ họng gã kia.
Tên kia không ngờ, hắn đường đường là tụ nguyên tầng bốn, Tạ Tinh chỉ là một tên tiểu tốt, khoảng cách gần như vậy, hắn chỉ cần dùng chút lực là có thể xé xác đối phương, ai ngờ lại trúng ám khí!
Hắn chết không cam tâm!
“A…” Gã ôm chặt cổ họng, toàn thân vô lực.Tạ Tinh thấy hắn chưa chết hẳn, rút chủy thủ, không chút do dự đâm tới.
Gã biết mình sẽ chết dưới tay phàm nhân, điều này hắn không thể chấp nhận, nhưng sự thật đã bày ra trước mắt.Ánh mắt hằn lên sự phẫn nộ, gã dồn hết sức bình sinh, bổ nhào về phía Tạ Tinh.
Dù mọi thứ đã nằm trong tính toán của Tạ Tinh, nhưng cú phản kích cuối cùng của gã vẫn khiến cậu không kịp né tránh.
Cả hai ngã xuống cái hố nhỏ do vụ nổ trước đó tạo thành.
Vừa rơi xuống, cát xung quanh liền lấp lại, cả hai bị chôn vùi bên dưới.
Tạ Tinh kinh hãi, biết có biến.Nếu không nhanh chóng thoát ra, cậu sẽ chết ngạt mất! Tên kia đã chết, còn cậu, nếu không muốn bỏ mạng, buộc phải bò ra ngoài trong vòng vài khắc.
Nhanh chóng đeo chiếc nhẫn vào, cậu vội vàng tìm cách leo ra.Trong điều kiện bình thường, Tạ Tinh có thể nín thở khoảng mười phút, nhưng bị chôn vùi dưới đống cát này, cậu không biết mình có thể cầm cự được bao lâu.
Ấu Tình nghe lời Tạ Tinh, ngồi yên ở nơi xa.Đến khi nghe được đoạn đối thoại, cô mới từ từ tiến lại.Sau khi hai gã kia chết, Tạ Tinh cũng bị rơi xuống hố sâu, tất cả diễn ra quá nhanh, cô đột nhiên cảm thấy tim mình nhói đau.
Trong lòng cô chỉ có Tạ Tinh, không ai có thể thay thế.Theo bản năng, cô lao đến cái hố, hai bàn tay nhỏ bé không ngừng đào bới.
Dù cô không hiểu chuyện gì, nhưng thời gian càng trôi, Ấu Tình càng cảm thấy tim mình đau đớn.Suy nghĩ của cô rất đơn giản, không thể để Tạ Tinh bị chôn dưới đó, cô phải nhanh chóng cứu cậu lên.
Cát rất tơi, nhưng hai tay Ấu Tình đã bắt đầu rướm máu.
Cô không còn cảm thấy đau, máu trộn lẫn với cát, nhưng cô vẫn không dừng lại, trong đầu chỉ có một ý niệm: cứu Tạ Tinh!
Thời gian chầm chậm trôi, Tạ Tinh ngày càng tuyệt vọng, động tác hai tay ngày càng chậm chạp.Cậu biết mình đã đến giới hạn, không khí không lưu thông, chứng tỏ cậu vẫn đang bị chôn vùi.
Ý thức Tạ Tinh bắt đầu hỗn loạn, tốc độ đào bới chậm dần, cho đến khi kiệt sức.Cuối cùng, cậu không thể cầm cự được nữa, buông xuôi: “Ấu Tình, xin lỗi, anh phải đi trước…”
Trong cơn mê man, Tạ Tinh không còn chút sức lực nào.
Ấu Tình đột nhiên cảm thấy tim mình đau nhói, nước mắt tuôn trào, tốc độ đào bới càng nhanh hơn, không hề để ý đến đôi tay đang rách toạc, lộ cả xương trắng.
Sắc mặt Ấu Tình trắng bệch, không cảm nhận được cơn đau nơi mười đầu ngón tay.
Đột nhiên, cô khựng lại, trong mắt lóe lên tia hy vọng.Cô đã chạm được vào bàn tay ấm áp của Tạ Tinh!
Cô dồn hết sức lực kéo cậu lên.Dù đất ở đây rất mềm, nhưng Ấu Tình vốn yếu ớt, ngón tay giờ đã đầy máu, nếu không có chấp niệm, với trọng lượng cơ thể của Tạ Tinh, cô sẽ không thể nào kéo cậu lên được.
Nhưng nỗi đau trong tim khiến cô không thể buông tay.Lúc này, cô chỉ nghĩ phải cứu Tạ Tinh!
Mượn sức mạnh từ chấp niệm, Ấu Tình cuối cùng cũng kéo được Tạ Tinh lên.
Khuôn mặt Tạ Tinh đã tím tái, không còn chút khí tức nào.Ấu Tình đau đớn tột cùng, cô không còn chút sức lực nào, gục xuống ngực cậu, nước mắt tuôn trào, vài giọt rơi vào miệng cậu.
Tạ Tinh đã mơ một giấc mơ rất dài.Cậu thấy mình lạc giữa sa mạc, không có nước, không có người, không có bất cứ thứ gì để sống sót.
Cậu cảm thấy ngột ngạt, không thể thở, khát khô cả cổ họng, nhưng không thể kêu cứu.
Cậu cảm thấy mình đang dần biến mất, chìm vào bóng tối vô tận.
Đúng lúc đó, cậu cảm thấy có thứ gì đó nặng trịch đè lên ngực, mang đến cho cậu một tia sáng, một chút không khí, nhưng vẫn khát khô cả họng.
Không biết qua bao lâu, Tạ Tinh mở mắt.Trời không tối lắm, vẫn còn chút ánh trăng.Cậu thấy Ấu Tình đang nằm trên người mình, dường như đã hôn mê.
“Ấu Tình…” Tạ Tinh khẽ gọi, chỉ cần nhìn là biết chuyện gì đã xảy ra.Cậu bị chôn dưới đất, ngoài Ấu Tình ra, không ai có thể cứu cậu.
Tạ Tinh nhanh chóng nhìn xuống đôi tay của cô, hai bàn tay đầy máu, không còn chút da thịt nào.
Tạ Tinh trước giờ chưa từng khóc, ngay cả khi giáo quan qua đời, cậu cũng kìm nén được.Nhưng bây giờ, cậu không thể nào ngăn được dòng nước mắt.Nước mắt cậu rơi xuống đôi tay đầy máu của Ấu Tình.
Trái tim Tạ Tinh quặn thắt.Ấu Tình vì cậu mà đôi tay trở nên như vậy.
“Ấu Tình…” Tạ Tinh luôn muốn bảo vệ cô, cậu ôm chặt cô vào lòng.
Sau này, cậu nhất định sẽ yêu thương cô gấp trăm ngàn lần, yêu thương người đã kéo cậu từ địa ngục trở về.
