Đang phát: Chương 3594
Lý Vân Tiêu hỏi:
– Rồi sao nữa?
Nguyệt lau nước mắt, cố gắng lấy lại bình tĩnh, chỉnh tề lại trang phục để ra dáng một người đứng đầu bộ tộc.
Nguyệt nói:
– Vì ta cần Tử Lôi giúp đỡ, nên khi biết ngươi có khả năng điều khiển nó, ta đã hy vọng ngươi có thể giúp ta.Vì vậy, ta mới nói là nguyện ý giúp các ngươi.
Lý Vân Tiêu chỉnh lại:
– Cái này không gọi là giúp đỡ, mà là trao đổi điều kiện.
Nguyệt cắn môi:
– Được rồi, thì cứ gọi là trao đổi điều kiện.Ta hy vọng các ngươi sẽ trao đổi điều kiện với ta.Ta đã nói về những cường giả bên ngoài rồi, vì sợ các ngươi nảy sinh ý đồ xấu nên ta phải đề phòng trước.Dù sao, ngươi cũng là người có thể một mình đánh bại Phá Giáp Thiết Tích.
Lý Vân Tiêu chống cằm, trầm ngâm:
– Nghe cũng có lý đấy, nhưng ngươi có gì để trao đổi để ta dùng Tử Lôi giúp đỡ?
Nguyệt lắc đầu:
– Ta không biết.Nếu các ngươi muốn đến Băng Vực Nguyên Quận, ta có thể tìm bản đồ tọa độ cho các ngươi.
Lý Vân Tiêu cười nhạt:
– Chỉ là một tấm bản đồ thôi mà, chắc là có thể dễ dàng tìm được trong đại hội giao lưu vật tư, đúng không?
Nguyệt cau mày, vội nói:
– Vậy các ngươi có chuyện gì muốn làm ở Ma giới không? Ta sẽ cố gắng giúp đỡ.
Lý Vân Tiêu cười:
– Chuyện chúng ta muốn làm, ngươi không giúp được đâu.
Mặt Nguyệt lộ vẻ thất vọng, thậm chí là oán giận.
Lý Vân Tiêu trầm ngâm:
– Nhưng ta rất tò mò, ngươi cần Tử Lôi để làm gì? Ngươi cũng biết thứ này không phải là vật của Ma giới, chắc là không có tác dụng gì đặc biệt đâu.
Nguyệt thấy Lý Vân Tiêu có vẻ hứng thú thì mừng thầm, nhưng vẫn cố chấp nói:
– Ngươi phải hứa giúp ta thì ta mới nói cho ngươi biết.
– Xì, chán quá! Vân Tiêu ca ca, chúng ta đi thôi!
Tiểu Hồng chế nhạo:
– Cứ như thể chúng ta đang cầu xin cô vậy.Tưởng thuật luyện sư thì ghê gớm lắm chắc? E là không bằng một phần mười trình độ của Vân Tiêu ca ca.Thật là ếch ngồi đáy giếng, tự cao tự đại.
Lý Vân Tiêu chẳng buồn để ý đến Nguyệt, thu lại toàn bộ khí tức, xoay người định cùng Tiểu Hồng rời đi.
Nguyệt bật khóc:
– Đừng đi!
Nguyệt chạy đến chắn trước mặt Lý Vân Tiêu, còn quỳ xuống.
Nguyệt khóc lóc:
– Lý đại nhân, xin người đừng đi! Có lẽ chỉ có đại nhân mới cứu được Nguyệt tộc chúng ta!
Lý Vân Tiêu chậm rãi nói:
– Ngươi đứng lên rồi nói.Muốn chúng ta giúp đỡ cũng không phải là không được, chỉ cần mọi người nói chuyện bình tĩnh thôi.Nếu còn tự phụ như trước thì miễn bàn.
Nguyệt vội nói:
– Sẽ không, nhất định sẽ không!
Lý Vân Tiêu liếc Tiểu Hồng, tuy nàng không muốn ở lại nhưng vẫn nghe theo ý hắn, nàng gật đầu đồng ý.
Hai người ngồi trở lại.
Nguyệt không giấu diếm nữa, lòng nặng trĩu ưu tư nói:
– Ta không dám giấu hai vị nữa, Nguyệt bộ ta đã đến bờ vực diệt vong rồi.
Lý Vân Tiêu khó hiểu hỏi:
– Chẳng phải quý bộ là một trong những chi mạnh nhất của Tranh bộ sao? Tại sao lại đến mức sinh tử tồn vong? Nếu thật sự có vấn đề, với địa vị của ngươi trong Ma giới, nếu cầu viện Tranh, chắc sẽ không bị bỏ mặc chứ?
Vẻ mặt Nguyệt buồn bã:
– Chỉ e là Tranh chủ đứng sau mọi chuyện.Nếu không, với khả năng hiệu triệu của ta, chỉ cần truyền tin ra là có thể tập hợp được vô số cường giả.Nhưng hôm nay, ta đã phát tín hiệu cầu cứu từ lâu, hứa trả thù lao rất cao mà vẫn không thấy ai đến.
Lý Vân Tiêu hỏi:
– Vậy rốt cuộc quý bộ đang đối mặt với nguy hiểm gì? Nếu là Tranh muốn đối phó các ngươi, thì dù hai ta hợp sức cũng khó lòng xoay chuyển.Hơn nữa, việc ta khống chế Tử Lôi thì liên quan gì đến chuyện này?
Nguyệt do dự một lúc, cuối cùng hạ quyết tâm, cắn răng nói:
– Bởi vì ta có một thứ có thể đối phó với nguy cơ trước mắt, dù phải đánh một trận với Tranh cũng chưa chắc sẽ thua.Nhưng báu vật đó do sư tôn của ta luyện chế, sư tôn đến từ Thiên Vũ giới.
Lý Vân Tiêu và Tiểu Hồng ngạc nhiên, không ngờ lại có mối quan hệ này.
Lý Vân Tiêu trầm ngâm một lát, hỏi:
– Không biết quý sư tên họ là gì? Còn sống không?
Trong các đời thuật luyện sư, cũng ít người có thể luyện chế ra vật phẩm đối phó lại được Ma tôn.Nếu có thì phần lớn Lý Vân Tiêu đều biết tên.
Nguyệt lắc đầu:
– Sư phụ ta đã sớm qua đời.Đáng tiếc, trước khi chết cũng không thể hoàn thành bước cuối cùng của báu vật đó.Người từng thở dài nói: “Nếu có giới lực của Thiên Vũ giới để rèn luyện báu vật này, thì có lẽ đã thành công rồi.”
Tiểu Hồng châm biếm:
– Nếu đến chết cũng không luyện thành, thì nói gì đến việc đối phó Ma tôn? Thực lực của Ma tôn mạnh mẽ vượt xa những gì các ngươi có thể tưởng tượng.
Bọn họ mới đến Ma giới đã gặp tộc Phệ Giới Ma, nếm trải sự lợi hại của Dục.Nếu Lý Vân Tiêu không có Ma Nguyên Tỏa, thì dù đánh lén cũng khó mà biết trước kết quả.
Nguyệt nói:
– Ta hiểu rõ sự lợi hại của Ma tôn, nhưng trình độ luyện khí của sư phụ ta đã vượt quá sự hiểu biết của người đời.Các ngươi có thể chửi rủa ta, nhưng tuyệt đối không được sỉ nhục sư phụ ta!
Trên mặt Nguyệt lộ vẻ khó chịu.
Bản thân Lý Vân Tiêu là thuật luyện sư, nên hiểu được tâm tình tôn sư trọng đạo:
– Được rồi, không cần biết có luyện chế thành công báu vật hay không, không cần biết nó có thể giúp Nguyệt đại nhân đối kháng Ma tôn hay không, ta đồng ý giúp.Vì ta rất muốn được tận mắt chứng kiến thứ đó.Sư tôn của Nguyệt đại nhân lấy đâu ra tự tin lớn đến mức có thể đối phó với Tạo Hóa cảnh Ma tôn?
Nguyệt gật đầu:
– Hai vị đi theo ta.
Thứ đó là bí mật lớn nhất của Nguyệt bộ, nhưng giờ đây đang ở thời điểm sinh tử tồn vong, không thể so đo quá nhiều.
Nguyệt lập tức đứng lên, đánh ra vài ấn quyết bay vào bệ đá, nơi có tấm da thú trải trên đó.
Bệ đá lóe lên trận quang đen kịt bắn ra tứ phía.
Vì lực lượng chủ yếu của Ma giới là ma khí, nên tất cả trận pháp đều lấy ma khí làm cơ sở.
Mặt đất trước mắt Lý Vân Tiêu và Tiểu Hồng hiện ra các loại đồ án, sau đó hóa thành hình dạng một cánh cửa từ từ mở ra.
Ầm ầm ầm!
Từ dưới lòng đất vọng lên những âm thanh cổ xưa, trống trải và xa xăm văng vẳng.
Lý Vân Tiêu biến sắc mặt, chăm chú nhìn vào cánh cửa đang mở rộng, phía dưới là một cái hố sâu đen ngòm.
Phực phực phực!
Một hành lang đá siêu dài thông xuống lòng đất, trong tầm mắt là những ngọn đèn cung đình trên hai bên vách tường tự cháy sáng.
Lòng Lý Vân Tiêu rung động mãnh liệt, không phải vì hang ngầm này lợi hại đến mức nào, mà vì nó ẩn ngay dưới chân nhưng hắn lại không hề phát hiện ra.
Vị thuật luyện sư này quả thật không hề đơn giản.
Tiểu Hồng nhận ra sắc mặt khác lạ của Lý Vân Tiêu, quan tâm hỏi han:
– Vân Tiêu ca ca, sao vậy?
Mặt Lý Vân Tiêu hơi tái đi, lắc đầu nói:
– Bây giờ ta rất muốn được thấy báu vật đó.
Nguyệt nói:
– Đi theo ta.
Nguyệt đi vào động ngầm trước, Lý Vân Tiêu và Tiểu Hồng theo sau, nơi họ đi qua những ngọn đèn lay động ánh sáng chiếu ra tứ phía.
Trên vách tường hành lang vẫn điêu khắc những hoa văn chim thú trông rất huyền bí.
Đi khoảng một chung trà thì đến một nơi rất rộng, nhưng trong tầm mắt không gian trống trải chẳng có gì cả.
Lý Vân Tiêu biết nơi này tuyệt đối không hề đơn giản, hắn đứng yên chờ đợi.
