Đang phát: Chương 359
Lâm Hinh mừng rỡ khi Tĩnh Như quay lại công ty, trong lòng luôn áy náy thay cho gã anh trai vô tâm.Tĩnh Như gắn bó với công ty đã lâu, mà anh trai nàng lại chẳng đoái hoài, không thích thì cứ nói một lời, lẽ nào lại để con gái chủ động bày tỏ?
“Chị Tĩnh Như, sau này chị đến nhà em ở nhé!” Lâm Hinh biết Tĩnh Như cô đơn nơi đất khách, vả lại chị dâu và Nhược Sương đều vắng nhà, có thêm người bầu bạn cũng tốt.
“Ừ, cảm ơn em,” Tĩnh Như không từ chối.Dù sao Lâm Hinh cũng biết tâm ý của nàng với Lâm Vân, chẳng cần che giấu.Nếu Lâm Vân trở về mà cự tuyệt, nàng sẽ lập tức rời đi, còn chưa hỏi rõ ràng, nàng thật sự không cam lòng.Cho dù Lâm Vân vô tình, nàng vẫn có thể sống một mình cả đời, hà tất phải lập gia đình?
“Chị Tĩnh Như, chị muốn quản lý Vân Môn phục sức, hay là lĩnh vực nào khác?” Chị Văn và chị dâu ra đi, Nhược Sương cũng vắng mặt, khiến Lâm Hinh thấy công ty trống trải, may mà còn có Diệp Điềm, nay Tĩnh Như trở lại, nàng vô cùng phấn khởi.
“Chị làm ở công ty phục sức cũng được, nhưng chị muốn hỏi em một chuyện,” Tĩnh Như lên tiếng.
“Chuyện gì vậy chị?” Lâm Hinh hơi khó hiểu, có gì nên hỏi anh trai mới phải, hỏi nàng có ích gì?
Tiếng thư ký vang lên từ điện thoại: “Tổng giám đốc Lâm, có người xưng là Ảnh Vương Miễn Biên gọi đến tìm chủ tịch, nói công việc chủ tịch giao rất thuận lợi, nhưng có chuyện muốn đích thân thưa chuyện.Tổng giám đốc có tiếp cuộc gọi này không?”
Ảnh Vương Miễn Biên? Lâm Hinh ngẩn người, cái tên này lạ hoắc.
“Chuyển máy cho tôi.” Lâm Hinh nghĩ, biết đến bao giờ anh trai mới về, nếu việc gấp, trì hoãn thì không hay.”Xin hỏi ai đấy ạ?” Nàng cầm điện thoại lên hỏi.
“Ta là Ảnh Vương, cô là ai? Ta cần tìm Lâm Vân tiền bối, sao cô lại nghe máy?” Dù Ảnh Vương sợ Lâm Vân, nhưng quen thói ngạo mạn với người khác.
“Lâm Vân là anh trai tôi, hiện tại anh ấy không có ở đây, có chuyện gì cứ nói với tôi.” Nghe giọng nam xa lạ, Lâm Hinh tưởng đối tác của anh trai.
Nghe là em gái Lâm Vân, Ảnh Vương thở phào nhẹ nhõm, việc anh trai cần, chắc em gái phải biết, không biết thì nói cho cô ta hay cũng được, để khi anh trai cô ta về còn có cái mà thông báo, dù sao cũng chẳng phải chuyện bí mật gì, chỉ là tìm kiếm đá Bạch Hà.”À, đá Bạch Hà mà Lâm tiền bối muốn tôi tìm, tôi đã tìm được năm viên rồi.Hiện tại tôi tới Yên Kinh đưa tận tay, hay là thế nào? Nếu đưa tận tay, ngày mai tôi sẽ tự mình tới Yên Kinh một chuyến.Tuy nhiên, cái hang động mà tôi và Lâm tiền bối nói lúc trước, đã có chút biến hóa, tôi nghĩ nếu Lâm tiền bối có thời gian, thì ngài ấy vẫn nên tự mình tới đó xem cho chính xác.” Ảnh Vương vẫn rất sợ Lâm Vân, nhưng với Lâm Hinh thì chẳng có gì phải nể nang.
Lâm Hinh nghe anh trai muốn tìm đá Bạch Hà, không biết đó là thứ gì, đành bảo Ảnh Vương lát nữa sẽ gọi lại.
“Sao vậy, Lâm Hinh?” Tĩnh Như thấy Lâm Hinh cúp máy mà cau mày, liền vội hỏi, nàng nghe láng máng có liên quan đến Lâm Vân, nên hơi khẩn trương.
“À, không có gì đâu.Có một người tên là Ảnh Vương gì đó, nói rằng muốn tìm anh trai em, ông ta còn nói anh trai em nhờ ông ta tìm đá Bạch Hà, ông ta đã làm tốt, rồi hỏi xem có cần đưa tới tận nơi hay không, còn có một hang đá ở đó bị thay đổi, muốn anh trai em đích thân tới đó kiểm tra.” Lâm Hinh không giấu giếm Tĩnh Như.
“Vậy thì em gọi điện thoại cho Lâm Vân luôn đi!” Tĩnh Như thúc giục, dù biết Lâm Hinh hiểu ý, nhưng nàng không dám chủ động gọi cho Lâm Vân, huống hồ đến giờ nàng còn chưa biết số điện thoại của hắn.
Lâm Hinh cười khổ: “Chị Tĩnh Như, mấu chốt là em không thể liên lạc được với anh ấy, em thử nhiều lần rồi.”
“Chẳng lẽ Lâm Vân đã xảy ra chuyện gì?” Tĩnh Như chợt lo lắng.
“Ha ha, chị không cần phải lo cho anh ấy, anh của em vắng nhà thường xuyên ấy mà, lần trước không phải anh ấy đã biệt tăm biệt tích ba năm đấy thôi, anh ấy không sao đâu!” Lâm Hinh biết vài chuyện của anh trai, nàng biết anh trai mình không phải người bình thường, nên không quá lo lắng.
“Lâm Hinh, chị có một yêu cầu.” Tĩnh Như suy nghĩ hồi lâu mới ấp úng nói.
“Có chuyện gì cứ nói đi, đâu cần phải ngại, bình thường chị đâu có khách sáo như vậy.” Lâm Hinh biết chỉ riêng những việc liên quan đến Lâm Vân là Tĩnh Như còn e dè, chứ những việc khác chị ấy luôn quyết đoán.
“Chị muốn tới Miễn Biên lấy đồ vật đó giúp anh trai em, rồi xem luôn cái hang ở đó có thay đổi gì hay không, như vậy khi anh Lâm Vân trở về, anh ấy không phải mất công tới đó một chuyến nữa.” Tĩnh Như nói xong, hơi lo lắng nhìn Lâm Hinh.
Lâm Hinh âm thầm thở dài, là con gái với nhau, nàng làm sao không hiểu tâm tư của Tĩnh Như, chị ấy muốn giúp anh trai vài việc, để chứng tỏ cho anh trai biết, chị ấy không phải là người vô dụng.Lúc Tĩnh Như tới tập đoàn Vân Môn làm việc, chị ấy đã có tâm tư này rồi.
Tô Tĩnh Như xác thực là nghĩ như vậy.Mỗi lần Lâm Vân trở về, hắn lại dẫn Vũ Tích rời đi, mà nàng thì không thể chủ động tới tìm hắn, nhưng nếu mình trợ giúp hắn làm việc gì đó, thậm chí nếu giúp hắn nhìn ra vì sao cái hang kia thay đổi, có lẽ Lâm Vân sẽ bớt chút thời gian tới hỏi han tình hình.Như vậy thời gian nàng ở bên cạnh Lâm Vân sẽ nhiều hơn.
Nghĩ đến đây, khuôn mặt Tô Tĩnh Như ửng đỏ, nàng xấu hổ vì đã dùng chút tâm cơ để có thể ở chung với Lâm Vân.Nếu đá Bạch Hà kia quan trọng với Lâm Vân, có lẽ nàng cũng có thể tới đó tìm kiếm giúp hắn, không biết khi mình tìm ra được nhiều đá Bạch Hà, Lâm Vân sẽ cảm thấy thế nào, hắn có cảm động không?
“Chị Tĩnh Như, chị đi một mình tới Miễn Biên có vẻ nguy hiểm, em nghe nói nơi đó có rất nhiều bang phái xã hội đen, thậm chí còn có tội phạm quốc tế truy nã trốn sang đó nữa, để chị đi tới đó, em không an tâm lắm, em nghĩ vẫn là để cho người tên Ảnh Vương kia tự mình mang đồ vật tới là được, nghe khẩu khí của ông ta, có vẻ như ông ta rất tôn kính anh trai của em.” Dù Lâm Hinh biết Tĩnh Như nghĩ gì, nhưng nàng không yên lòng khi để chị ấy một thân một mình đến Miễn Biên, một cô gái yếu đuối đến nơi xa xôi hoang vu như vậy, ai mà yên tâm được?
“Lâm Hinh, em cứ để chị đi đi, em biết chị nghĩ gì mà, chị thật sự rất muốn đi!” Tĩnh Như gần như van nài, đây là cơ hội tốt để tiếp cận Lâm Vân, nàng không muốn bỏ lỡ, hiện tại nếu đối mặt với Lâm Vân, nàng sẽ không rụt rè mà nói thẳng ra, dù thành công hay không, nàng cũng phải thử xem, nàng không muốn tiếp tục chờ đợi nữa, nàng đã đợi quá lâu rồi.
“Chị Tĩnh Như…” Lâm Vân nhìn vẻ mặt mong chờ và quyết tâm của Tĩnh Như, trong lòng mềm nhũn, cả đời có thể gặp được mấy người thật lòng yêu mến chứ, nhưng trong chuyện tình cảm, nàng không thể giúp gì cho chị ấy.
Tĩnh Như không nói gì, chỉ kiên định nhìn Lâm Hinh.
“Thôi được rồi, em gọi điện thoại cho Ảnh Vương báo trước vậy, nhưng phải để anh Thiết đi cùng chị đấy.” Lâm Hinh buông lời khuyên nhủ.
“Không cần đâu, nếu cần người khác đi cùng chị, còn không bằng bảo Du Thiết đi tới đó một mình là được.Lâm Hinh, chị nghĩ, chị nghĩ em hiểu rõ suy nghĩ của chị phải không, chị…” Tĩnh Như nghẹn ngào.Lúc này phải cố gắng, mình đã bỏ lỡ một cơ hội, lần này vô luận thế nào cũng phải đi thử xem, mặc kệ thành công hay không, chỉ cần mình làm là được, ít nhất mình không phải hối hận.
Lâm Hinh nhìn Tĩnh Như một hồi, rồi thở dài, đưa một chiếc vòng cổ cho Tĩnh Như: “Chiếc vòng này là anh Lâm Vân bảo em tặng cho chị, chỉ là em chưa có dịp đưa.” Lâm Hinh không nói đây là chiếc vòng tặng khi Tĩnh Như kết hôn với người khác, nàng không đồng ý với suy nghĩ của anh trai, nên lấy ra tặng trước.
“Tưởng Niệm?” Tĩnh Như cầm chiếc vòng, ngây dại, đã rất nhiều lần nàng muốn có chiếc vòng cổ như vậy, hiện tại rốt cuộc đã có.Dù biết đây không phải là chiếc vòng cổ của Vũ Tích, nhưng chỉ cần do Lâm Vân làm, thì đó đều là Tưởng Niệm.
“Chị Tĩnh Như, sao chị lại khóc?” Lâm Hinh nhìn Tĩnh Như không ngừng rơi lệ, chợt cảm thấy mình nên đưa chiếc vòng cho chị ấy sớm hơn.
