Đang phát: Chương 3582
Lý Vân Tiêu hào sảng nói:
– Lúc trước đã phân chia mục tiêu rồi, nhưng Yết đại nhân đã nói vậy thì hai con Phệ Giới Ma tứ giai kia thuộc về chúng ta, chia cho đại nhân một ít cũng không sao.
Yết nghe vậy tức đến muốn hộc máu, mặt đầy giận dữ.Hai người này không giúp còn muốn cướp công, hai con Phệ Giới Ma kia đã bị thương nặng, không ra tay thì chắc chắn cũng không sống được bao lâu.Yết liếc nhìn Vi Thanh, hy vọng gã nhanh chóng thoát ra.
Vi Thanh nhìn Dục, trong lòng kinh hãi.Khí thế Ma tôn cường đại ập đến khiến da đầu gã tê dại.Vi Thanh đâu dám xông lên cứu viện, vội nói:
– Yết đại nhân, bản thân ta còn lo chưa xong, lực bất tòng tâm.
Nói xong, gã còn cố ý áp chế lực lượng, ra vẻ luống cuống để tăng thêm tính thuyết phục.
Yết trầm giọng hỏi:
– Vi Thanh, thực lực của ngươi ta biết rõ, đừng giả bộ! Chẳng lẽ các ngươi muốn ta chết? Đừng tưởng ta không biết, nếu ta bị thương nặng, có lẽ sẽ ngủ say mấy chục vạn năm, Hóa Lân ma cốt kia…ha ha.
Giọng nói của Yết đầy vẻ uy hiếp, lạnh lùng:
– Nếu ta chết, các ngươi không ai thoát khỏi sự truy sát của Phệ Giới Ma đâu!
Dục chớp mắt, chống cằm, tỏ vẻ vô tội:
– Này này này, đã bảo đừng gọi ta là Phệ Giới Ma, ta tên là Dục.Tiền bối, như vậy là không lễ phép đó.
Vi Thanh biết không thể đùa được nữa.Lúc Dục xuất hiện, một kích kia dù có vẻ đánh lén nhưng vô cùng mạnh mẽ, vượt xa Tạo Hóa cảnh của Thiên Vũ giới, e rằng chỉ có Hiên Viên Diệu nửa bước Giới Vương mới sánh được.Nhưng nếu ở Ma giới, Hiên Viên Diệu có lẽ cũng không đánh lại.
Nghĩ đến đây, Vi Thanh lộ sát khí.Gã đã sớm khống chế hai con Phệ Giới Ma, có thể ra tay bất cứ lúc nào.Lúc này, Vi Thanh lấy bảo bình ra, âm dương nhị khí hóa thành hai bàn tay, chụp xuống, bắt chặt hai con Phệ Giới Ma.
Hai con Phệ Giới Ma thê lương kêu to:
– Oa!
Mắt chúng xoay tròn, tràn đầy kinh hoàng, không ngừng vặn vẹo, người ứa ra chất dịch, nhưng bị âm dương nhị khí trừ sạch.
Vi Thanh cười lạnh, lắc mình xuất hiện bên cạnh chúng, hai tay đánh ra.
Bùm!
Bùm!
Hai chưởng trúng vào người Phệ Giới Ma, chúng phát ra tiếng kêu thảm thiết rồi bị âm dương nhị khí biến thành bàn tay to, bắt vào trong bình.
Dục im lặng đứng xem, đôi mắt lạnh băng, không hề có ý định cứu viện.
Lý Vân Tiêu và Tiểu Hồng hợp sức đánh chết con Phệ Giới Ma của Yết, rồi rút lui, đứng đối diện với Dục.
Dục đột nhiên cười nói:
– Trong tộc ta, giới lực Ma giới cực kỳ mạnh mẽ, ăn vào có thể nói là đại bổ, đối với các vị chỉ có lợi chứ không có hại, bảo sao quý giá như vậy, giết cũng không nỡ vứt đi.
Lời này khiến bốn người rợn tóc gáy.Bọn họ là chủng tộc khác, luyện Phệ Giới Ma thành đan hay ăn sống còn có lý do, nhưng Dục, người cùng tộc lại nói ra một cách nhẹ nhàng như vậy, còn tàn nhẫn hơn cả người khác.
Lạnh lùng, máu lạnh, vô tình đến mức nào mới có thể bỏ qua đồng tộc như vậy?
Bốn người tay chân lạnh lẽo, cảm thấy tam quan sụp đổ, nhận thức của họ về Dục hoàn toàn thay đổi, không biết nên nói gì.
Dục nhìn bốn người, cười hỏi:
– Ha ha, sao vậy? Ta nói sai à?
Lý Vân Tiêu vội lắc đầu:
– Không sai, đại nhân nói rất đúng.Không biết đại nhân có thể cho chúng ta “tiến bổ” không?
Vừa dứt lời, nhiệt độ không khí bỗng giảm xuống, nụ cười trên mặt Dục đóng băng.
Tiểu Hồng lạnh lùng nói:
– Cái gọi là “vật thương kỳ loại, nhân thương kỳ tâm”.Người này thấy đồng loại bị giết mà vẫn thờ ơ, có thể thấy máu lạnh đến mức nào.
Dục cười phá lên:
– Ha ha ha!
Dục nhìn Tiểu Hồng, cười nhạo:
– Ngươi đang kể chuyện cười sao? Ma tộc chúng ta vốn dĩ ăn nuốt lẫn nhau để trưởng thành, nếu không ăn nhau thì làm sao có Ma tộc cao giai? Ta đoán ngươi chắc là hồng thạch hóa linh ra đúng không? Dù vậy, ngươi cũng đã nuốt không ít Ma tộc mới có được thành tựu như hôm nay, còn nói “vật thương kỳ loại”, thật nực cười.
Tiểu Hồng và Lý Vân Tiêu sững sờ.Bọn họ chợt nhận ra, Ma giới và Thiên Vũ giới khác nhau về bản chất.Ma tộc lấy thực lực làm ranh giới, miễn không đụng đến lợi ích của bản thân thì chẳng có đạo đức hay nguyên tắc gì.
Yết tỏ vẻ bình tĩnh, gã công nhận lời Dục.Dù cùng là Thánh Ma, trong lịch sử Ma giới, việc ăn thịt lẫn nhau không phải là hiếm, huống chi là những kẻ cấp thấp hơn Ma tôn và Ma Quân?
Lý Vân Tiêu chắp tay, tỏ vẻ cảm kích:
– Nếu vậy, Dục đại nhân hãy cho chúng ta thêm Phệ Giới Ma để ăn đi.
– Ha ha, tự tìm cái chết! Ta vốn định tán gẫu với các ngươi trước khi các ngươi chết, để các ngươi chết vui vẻ hơn một chút.Nhưng xem ra không cần thiết.
Dục lạnh lùng nhìn mấy người, ánh mắt dừng lại trên người Lý Vân Tiêu.Gã đánh giá Lý Vân Tiêu một hồi:
– Ngươi là thuật luyện sư phải không?
Lý Vân Tiêu hơi giật mình, đối phương dễ dàng đoán ra thân phận của hắn khiến hắn kinh ngạc.Ở Ma giới không có thuật luyện sư, càng không có danh xưng thuật luyện sư.Tuy một số đại ma có thể luyện hóa vật thể thông qua cảm ngộ thiên địa, có một phần tương đồng với thuật luyện sư, nhưng không cùng một nhánh.
Lý Vân Tiêu hỏi:
– Dục đại nhân cũng biết thuật luyện sư?
– Đã từng thấy qua.
Dục gật đầu, trong mắt thoáng hiện một tia mông lung như đang nhớ lại điều gì.
– Từng thấy?
Lý Vân Tiêu giật mình, đó là chuyện từ bao giờ?
Dục nhìn Lý Vân Tiêu, ánh mắt như xuyên qua hắn, nhìn về một nơi xa xăm nào đó.Một lúc sau, Dục mới nói:
– Ta không nhớ rõ là bao nhiêu năm tháng, chỉ nhớ khi đó ta mới chỉ là nhị giai, linh trí chưa mở mang hết.Vị thuật luyện sư kia dời núi lấp biển, bắt tất cả Phệ Giới Ma trong khu vực biển ta ở vào trong một cái đỉnh lớn, trực tiếp luyện hóa.
Ánh mắt Dục lóe lên vẻ sợ hãi, dù bây giờ đã đạt tới cảnh giới Ma tôn ngũ giai, gã vẫn khó quên cảnh tượng năm xưa, nó để lại một vết thương trong tâm hồn thơ ấu của gã.
Lý Vân Tiêu trầm giọng hỏi:
– Vậy bây giờ ngươi muốn tìm ta báo thù?
Dục lắc đầu:
– Không phải, ta muốn ban cho ngươi vinh diệu vô thượng, để ngươi trở thành ma phó của ta, ngươi sẽ suốt đời luyện chế cho ta.
Lý Vân Tiêu cười khẩy:
– Vinh diệu này quá lớn, hạnh phúc đến quá nhanh, ta không kịp phản ứng, ngươi hãy ban vinh diệu đó cho người khác đi.
Dục cười:
– Không được.Lúc trước năm Ma tôn liên hợp tiến vào khe nứt, ta không lộ mặt, nhưng mỗi người trong các ngươi đều vô cùng hấp dẫn ta.
Dục nheo mắt đánh giá đám người Lý Vân Tiêu như đang xem hàng hóa:
– Một người là hồng thạch hóa linh, là vật đại bổ.Một người có Âm Dương Nhị Khí bình, là chí bảo của thiên địa.Một người là Thánh Ma hàng giới.Người thứ tư lại là thuật luyện sư mà ta hằng mong ước.Không chỉ vậy, các ngươi còn có lục đạo ma binh, cũng là chí bảo của Ma giới.
