Đang phát: Chương 3572
Hạ Thiên xuất hiện khiến đám đông náo nhiệt hẳn lên.Ai mà không biết đến Hạ Thiên, đệ nhất thiên tài Tam giới, Nghĩa đế của Nhân giới? Sự có mặt của hắn chắc chắn sẽ làm mọi chuyện trở nên thú vị hơn.
Lão quái vật Hạ Càn Khôn cũng buông Như Ý Kim Cô Bổng, xem ra không còn chuyện của lão ở đây nữa.Mấy người Nhân tộc xung quanh cúi đầu, còn đám người nấp trong bóng tối thì đang bàn tính xem có nên ra mặt hay không.
Vương Bảo nhíu mày.Lần trước hắn tưởng đã xử lý xong Hạ Thiên rồi chứ, ai ngờ Hạ Thiên vẫn còn sờ sờ ở đây.Hắn cảm nhận được hai luồng khí tức kỳ lạ trên người Hạ Thiên, mắt sáng lên: “Phá, Sói nằm trong tay ngươi?”
“Thả người ra.” Hạ Thiên lạnh lùng nói.
“Trả lời ta trước.” Vương Bảo trợn mắt, giơ tay như muốn bóp cổ Vũ vương.
“Đúng!” Hạ Thiên đáp.
“Ha ha ha ha, tốt quá rồi, đúng là đi mòn gót sắt tìm không thấy, gặp được chẳng tốn chút công phu! Hạ Thiên, làm giao dịch đi, giao Phá, Sói cho ta, ta thả hắn.” Vương Bảo lôi Vũ vương ra làm con tin.
Mọi người đều cho rằng Vương Bảo thật ngớ ngẩn.Ai cũng biết đó là bảo vật, nhìn vẻ mặt hớn hở của Vương Bảo là hiểu.Với thân phận và thực lực của Vương Bảo hiện tại, đến Bán Tiên Khí hắn còn chẳng thèm để vào mắt, vậy mà hai chữ kia còn quý hơn Bán Tiên Khí.
Chẳng ai nghĩ Hạ Thiên sẽ đồng ý.
“Được!” Hạ Thiên lấy ra hai chữ kia.
Cả đám người ngớ người.Chẳng ai hiểu tại sao Hạ Thiên lại làm như vậy.Với tình trạng của Vũ vương hiện tại, thực lực khó mà hồi phục hoàn toàn, sống được bao lâu nữa ai mà biết.
“Không, Hạ Thiên, đừng!” Vũ vương vội la lên.
“Ta đồng ý!” Hạ Thiên nhắc lại.
“Ha ha ha ha!” Vương Bảo cười như điên dại.
“Không, Hạ Thiên, ta sống không được bao lâu nữa đâu, cứu ta cũng vô dụng.” Vũ vương gấp gáp.
“Dù ngươi chỉ còn sống được một ngày, một giờ, ta cũng sẽ cứu.Bảo vật chỉ là đồ vật chết, ta nhớ mười mấy năm trước ta nhặt được một kiện Linh khí, mừng lắm, coi nó như trân bảo.Nhưng nếu lúc đó phải dùng Linh khí đổi mạng bạn, ta cũng đổi.Dùng đồ chết đổi vật sống, lời quá rồi.” Hạ Thiên mỉm cười.
“Không, ta sắp thành đồ chết rồi.” Vũ vương nói.
“Dù ngươi chết ngay bây giờ, ta cũng sẽ đổi lấy di thể của ngươi.Ngươi sống ngạo nghễ Tam giới, làm nhiều việc cho Nhân giới, lại còn giúp ta rất nhiều.Ta Hạ Thiên không hiểu nhiều đạo lý, nhưng ai giúp ta, ta sẽ báo đáp bằng cả tính mạng.Dù chết, ta cũng phải để ngươi chết có tôn nghiêm.” Hạ Thiên nghiêm túc nói.
Đạo nghĩa! Đây chính là đạo nghĩa của Hạ Thiên.
Mọi người đều kính nể Hạ Thiên.Họ thấy được thế nào là đạo nghĩa thật sự.Nhiều người biết hai chữ này, nhưng lại chẳng mấy ai làm theo, chỉ biết nghĩ cho bản thân.Hạ Thiên đã cho họ thấy đạo nghĩa là gì.
Vù vù!
Hai chữ bay ra khỏi tay Hạ Thiên.
Vương Bảo cũng không chậm trễ, ném Vũ vương về phía Hạ Thiên.
Hạ Thiên đỡ lấy Vũ vương, bắt đầu chữa thương cho ông.
“Đừng phí sức, ta không qua khỏi đâu.” Vũ vương nói, nằm mơ ông cũng không nghĩ đến có ngày mình trải qua chuyện này.Dù đã giúp nhiều người, nhưng chưa ai làm điều gì như Hạ Thiên đã làm.Ông không ngờ Hạ Thiên lại dùng bảo vật vô giá để đổi mạng cho mình.
“Ừm.” Hạ Thiên gật đầu.
“Ngươi đã giao cái gì cho hắn vậy?” Vũ vương hỏi.
Mọi người đều tò mò nhìn Hạ Thiên, chờ đợi câu trả lời.Đến giờ vẫn chưa ai biết Hạ Thiên đã đưa cái gì đi.
“Là hai chữ, Phá và Sói.Hai chữ này liên quan đến một bí mật lớn của Tam giới.Tổng cộng có ba chữ, Giết, Phá, Sói.Giờ ta giao hai chữ này cho hắn rồi, hắn chỉ còn thiếu chữ Giết thôi.” Hạ Thiên nói.Hắn chợt thấy hình xăm trên mặt Vương Bảo quen quen, nhưng các cao thủ Ma giới hắn gặp cũng không nói gì.
“Không, Hạ Thiên, ta có rồi! Sát Phá Lang hiện giờ nằm trong tay ta.Ngươi không hiểu ý nghĩa thật sự của Sát Phá Lang đâu.Ngươi cứ tưởng Sát Phá Lang giết Thất Sát quân, nhưng ngươi chỉ đúng một nửa thôi.Trong người Thất Sát quân chỉ có một nửa chữ Sát, nửa còn lại nằm trong người em trai ta, vì Thất Sát quân là cháu ruột của ta!” Vương Bảo cười lớn.
“Ngươi giết cả cháu ruột lẫn em trai, đúng là cầm thú.” Hạ Thiên chửi.
“Sao ta giết em trai ta được? Hắn là người thân nhất của ta.Chỉ là thằng cháu trời đánh kia quá nghịch tử, ta bảo nó dùng mạng cứu cha nó mà nó không chịu, cuối cùng ta phải tận mắt nhìn em trai ta chết trong vòng tay ta.Giờ thì tốt rồi, ta giết nó, báo thù cho em trai ta.” Vương Bảo cười nhạt.
Điên cuồng! Quá điên cuồng!
Vương Bảo chắc chắn đã có được bí thuật gì đó, dùng mạng Thất Sát quân để kéo dài mạng cho em trai hắn.Nhưng chuyện này chắc ngay cả em trai hắn cũng không đồng ý.Ai đời lại dùng mạng con trai để tăng tuổi thọ cho mình chứ.Sát Lam Tử không ngờ Vương Bảo lại giết con trai mình.
“Toàn bộ Trung Tam giới chỉ có ta biết sức mạnh cuối cùng của Sát Phá Lang, có thể chém giết người có Tiên Vương tinh hộ thể, giết rồi thì vĩnh viễn không thể phục sinh.” Vương Bảo hưng phấn nói.
“Cái gì!” Cả đám người ngây như phỗng.
Từ trước đến nay, mọi người đều cố gắng vì Tiên Vương tinh.Vậy mà giờ Vương Bảo lại nói hắn có thể giết người có Tiên Vương tinh hộ thể.
Hô!
Hạ Thiên thở dài.
“Thôn Thiên tiên sinh, giúp ta trông nom Vũ vương.” Hạ Thiên giao Vũ vương cho Thôn Thiên Yêu Thánh.
“Ừm!” Thôn Thiên Yêu Thánh gật đầu.
Hạ Thiên quay lại, nhìn Vương Bảo và đám người Ma tộc đối diện: “Nhân Ma đã khai chiến rồi, vậy ở đây phân thắng bại luôn đi.Bọn tạp nham Ma giới!”
Hạ Thiên dừng một chút rồi hô lớn: “Lên hết đi!”
