Chương 357 Tam Cá Yếu Cầu

🎧 Đang phát: Chương 357

Huyết Y dù sao cũng là ma đế, lại còn là một ma đế cao ngạo, bắt hắn phải xin lỗi một cô bé mới chỉ là tam cấp thiên tiên trước mặt bao nhiêu người thế này, đúng là làm khó hắn.
“Thôi bỏ đi ông.” Lâm Lâm thấy Huyết Y như vậy thì mềm lòng nói.
“Huyết Y, còn không mau cảm ơn Lâm Lâm cô nương.” Tuyết Thiên Nhai thản nhiên nói.
Bề ngoài Tuyết Thiên Nhai không đổi sắc mặt, nhưng trong lòng thì giận tím gan.Huyết Ma Đế hắn tung hoành ngang dọc trong giới tiên ma yêu chưa từng chịu thiệt bao giờ, hôm nay gặp phải đám người Ngao Vô Danh, Ẩn Đế, Hắc Bạch song đế nên đành phải nuốt giận vào bụng.
Huyết Y nghiến răng ken két: “Cảm ơn…”
“Tuyết Thiên Nhai, chuyện này vốn là do đồ tôn ngươi muốn cưỡng ép tôn nữ ta làm bạn đời, ngươi nghĩ đồ tôn ngươi là cái thá gì? Dám bá đạo ở Ẩn Đế tinh này.Sau đó con trai ngươi còn muốn cháu gái ta bồi táng.Ngươi nghĩ chỉ một câu xin lỗi là xong sao?” Đôi mắt Lâm Ẩn loé lên.
Tuyết Thiên Nhai giật mình.
“Lâm Ẩn ta chỉ có một đứa cháu gái, ai dám bắt nạt cháu gái ta thì ta đều không tha.Chuyện hôm nay nếu ngươi không xử lý cho ra lẽ, ta tuyệt đối không bỏ qua.” Lâm Ẩn hùng hổ dọa nạt.
Tuyết Thiên Nhai nhất thời á khẩu không nói được gì.
Mấy người Ngao Vô Danh, Quân Lạc Vũ, Khương Nghiên, Tần Vũ thấy cảnh này đều kinh ngạc.
“Giỏi cho Ẩn Đế!” Tần Vũ thầm tán thưởng trong lòng.
Xem ra lời đồn đại không thể tin hoàn toàn, Ẩn Đế này tính tình cũng chẳng tốt đẹp gì cho cam, lúc giận dữ cũng khiến người ta hoảng sợ.Tần Vũ mừng rỡ đứng một bên xem trò hay.
“Lạc Vũ huynh đệ, Tần Vũ huynh đệ, nếu ta đoán không sai thì Ẩn Đế lần này muốn ra oai phủ đầu đây.” Tiếng cười trên nỗi đau của người khác của Ngao Vô Danh vang lên trong đầu Tần Vũ.
Tần Vũ nhìn Ngao Vô Danh.
“Các ngươi đừng nghi hoặc.Ẩn Đế không ham quyền lợi, cũng chẳng tranh đoạt địa bàn, nhưng đối với người thân của mình thì cực kỳ quan tâm.Năm đó sau khi con trai và con dâu bị người ta giết, Ẩn Đế nổi giận san bằng cả cái tinh cầu đó, bất kể là địch nhân hay người vô tội, cả cái tinh cầu đều hóa thành tro bụi.” Ngao Vô Danh nói đến đây cũng than thở.
“Cao thủ cấp tiên đế muốn hủy diệt một tinh cầu không phải là chuyện khó, nhưng dám san bằng hoàn toàn cả một tinh cầu thành tro bụi như Ẩn Đế thì cũng chẳng có mấy ai.” Ngao Vô Danh tán thưởng.
Tần Vũ cả kinh, không nhịn được nhìn về phía Lâm Ẩn.
Người trung niên trông có vẻ thân thiện này, khi nóng giận lại dám san bằng cả một tinh cầu!
“Ẩn Đế cũng không dễ chọc vào đâu.Lần này Huyết Ma Đế chắc chắn phải chịu thiệt lớn rồi.” Tần Vũ hiểu ra một chút vì sao Ẩn Đế lại làm như vậy.
Giọng của Ngao Vô Danh lại vang lên trong đầu Tần Vũ: “Tần Vũ, Lạc Vũ, việc Ẩn Đế có cháu gái là bí mật.Trước đây Ẩn Đế luôn giấu kín chuyện này.Ta cũng đến hôm nay mới biết đó.Ta nghĩ Ẩn Đế thấy hôm nay sự tồn tại của cháu gái bị lộ ra nên nhân cơ hội này lập uy, chấn nhiếp người khác.”
“Đáng thương cho Huyết Ma Đế.” Tần Vũ cười thầm.Ẩn Đế lập uy lại nhằm đúng vào Huyết Ma Đế.
Trên mặt Ngao Vô Danh, Quân Lạc Vũ đều nở nụ cười.
Mấy người bọn Tần Vũ nhìn thấu, Tuyết Thiên Nhai dĩ nhiên cũng đoán ra Lâm Ẩn muốn lập uy.
“Tuyết Thiên Nhai, ba huynh đệ bọn ta chỉ muốn hỏi ngươi, Lâm nhi phải chịu uất ức như vậy, không thể chỉ nói một hai câu xin lỗi là xong được.” Hắc tiên đế nói với vẻ mặt lạnh băng.
Đưa mắt nhìn khắp giới tiên ma yêu.
Ba huynh đệ Ẩn Đế thực sự không sợ ai, ngay cả ba người Vũ hoàng, Huyền đế, Thanh đế liên thủ, ba huynh đệ Ẩn Đế cũng chẳng ngán.
Khuôn mặt của Ẩn Đế, Hắc tiên đế, Bạch tiên đế đều lạnh lùng.
Hiển nhiên…nếu có lời nào không hợp ý, ba người bọn Ẩn Đế có thể sẽ không kiêng nể gì mà ra tay đối phó Tuyết Thiên Nhai, thậm chí còn không ngại cả ba người liên thủ, trực tiếp giết chết Huyết Ma Đế ‘Tuyết Thiên Nhai’ ngay tại chỗ.
“Ba tên điên khùng.” Trong lòng Tuyết Thiên Nhai bùng lên lửa giận.
Ngoài mặt Tuyết Thiên Nhai vẫn tươi cười nói rất chân thành: “Lâm huynh, Hắc huynh, Bạch huynh, lần này đúng là con trai ‘Huyết Y’ của ta sai, ta vừa rồi cũng đã bắt nó xin lỗi rồi.Nếu ba vị cho rằng chưa đủ, xin cứ nói ra phải xử trí tên nghiệt tử này như thế nào.Ta tuyệt không bao che!”
Tuyết Thiên Nhai nói một cách đanh thép.
Ẩn Đế trầm ngâm một lát, từ từ nói: “Tuyết Thiên Nhai ngươi cũng chỉ có một đứa con trai.Mặc dù lần này nó mạo phạm cháu gái ta, nhưng nể mặt Tuyết Thiên Nhai ngươi, ta cũng không lấy mạng hắn.”
Nghe câu nói này, Tuyết Thiên Nhai thầm thở phào.
Chỉ cần không giết con trai mình thì mọi chuyện dễ bàn hơn.
“Nhưng tội chết có thể tha, tội sống khó tha.Ta ở đây đưa ra ba yêu cầu, Tuyết Thiên Nhai ngươi phải đảm bảo là con ngươi hoàn thành, nếu không…Lâm Ẩn ta nói thẳng ở đây, nhất định giết con ngươi, đến lúc đó ta sẽ không nể nang thân phận Tuyết Thiên Nhai của ngươi đâu.”
Giọng của Lâm Ẩn tuy bình thản nhưng mang vẻ uy nghiêm không cho phép cãi lại.
“Xin Lâm huynh cứ nói.” Tuyết Thiên Nhai cười nói.
Tuy ngoài mặt Tuyết Thiên Nhai bình tĩnh như vậy, nhưng toàn thân con trai lão – ‘Huyết Y’ lại đang run rẩy, gân xanh nổi đầy hai tay và trên trán.
“Yêu cầu thứ nhất: Bắt đầu từ hôm nay trở đi, Huyết Y con trai ngươi không được bén mảng đến Lam Loan tinh vực.Đến là chết.” Lâm Ẩn bình thản nói.
Lam Loan tinh vực là nơi giao nhau giữa tiên giới và ma giới, là vị trí chiến lược vô cùng quan trọng.Các cao thủ thường hay tụ tập ở Lam Loan tinh vực.Bắt Huyết Y sau này không được đến Lam Loan tinh vực, đúng là trừng phạt nặng nề.
Tuyết Thiên Nhai ngập ngừng một lúc rồi nói: “Cũng được.”
Huyết Y ở bên cạnh nghe vậy cũng không để ý, đối với hắn mà nói Lam Loan tinh vực chẳng có gì đặc biệt, nhưng việc bị cấm đến Lam Loan tinh vực khiến Huyết Y cảm thấy bị sỉ nhục nặng nề.
Huyết Y vốn cao ngạo, trong lòng tràn đầy tức giận.
“Nhẫn.” Trong thâm tâm Huyết Y chỉ có một chữ này.
Lâm Ẩn khẽ gật đầu rồi bình thản nói: “Yêu cầu thứ hai, con trai ngươi phải chịu một chưởng của ta!”
“Cái gì!” Tuyết Thiên Nhai biến sắc.
“Xem ra mọi chuyện có biến rồi.” Tần Vũ cũng lập tức cẩn thận quan sát mọi việc trước mắt, bắt lục cấp ma đế ‘Huyết Y’ chịu một chưởng của Ẩn Đế ‘Lâm Ẩn’?
Lâm Ẩn là ai?
Cửu cấp tiên đế, siêu cấp cao thủ sắp độ thần kiếp, có thể gọi là đệ nhất nhân của tiên giới.
Một chưởng của Lâm Ẩn, nếu Lâm Ẩn muốn giết Huyết Y thì hắn tuyệt đối không sống sót nổi.
“Lâm huynh, yêu cầu này hơi quá đáng đó.Lâm huynh ngươi đường đường là Ẩn Đế, cửu cấp tiên đế, thực lực mạnh đến mức ta cũng tự nhận không bằng.Không ngờ huynh lại muốn đích thân ra tay đối phó con ta….” Nụ cười trên mặt Tuyết Thiên Nhai đã biến mất, chỉ còn lại vẻ âm trầm.
“Ta có thể lùi một bước, tự mình tiếp một chưởng của huynh, được không?” Tuyết Thiên Nhai nhìn Lâm Ẩn nói.
Tuyết Thiên Nhai dù sao cũng là một trong ba đại thủ lĩnh của ma giới.Thực lực chỉ thua Lâm Ẩn một bậc.Hơn nữa Tuyết Thiên Nhai còn có một số chiêu thức đặc biệt.Ngay cả Lâm Ẩn muốn giết Tuyết Thiên Nhai cũng rất khó.Chỉ một chưởng…nhiều nhất là làm Tuyết Thiên Nhai bị thương.Tuyết Thiên Nhai có thể phục hồi thương thế trong chớp mắt.
Lâm Ẩn lắc đầu: “Ta đã nói ba yêu cầu là ba yêu cầu, không thể sửa đổi.Yêu cầu thứ hai này ngươi chỉ có thể chọn đáp ứng hoặc từ chối.Nếu từ chối thì ngươi cũng biết hậu quả rồi đó.”
Trong mắt Tuyết Thiên Nhai tinh quang lóe lên.
“Phụ thân.” Huyết Y vốn cúi gằm mặt nay ngẩng đầu lên nhìn Tuyết Thiên Nhai.
“Phụ thân, động thủ đi, không cần sợ lão ta.” Tiếng Huyết Y truyền âm vào đầu Tuyết Thiên Nhai.
“Lão già này đang sỉ nhục người, sỉ nhục con.Không thể nhẫn nhịn thêm được nữa.” Khóe mắt Huyết Y nổi đầy tia máu.
“Đứng yên một bên, không được lỗ mãng.” Tuyết Thiên Nhai giận dữ truyền âm quát.
“Lâm huynh.” Tuyết Thiên Nhai nhìn Lâm Ẩn.”Vừa rồi chẳng phải huynh đã nói tha mạng cho con ta, giờ lại muốn con ta chịu một chưởng của huynh là sao?”
“Ta nói tha cho con ngươi một mạng thì tự nhiên là tha cho nó một mạng.” Lâm Ẩn lạnh nhạt nói.”Ngươi còn chưa cho ta biết, rốt cuộc ngươi có đồng ý hay không?”
Tuyết Thiên Nhai bật cười nhìn Lâm Ẩn chằm chằm nói: “Được, Lâm Ẩn, ta tin ngươi giữ lời.Huyết Y, ra đây chuẩn bị nhận một chưởng của Ẩn Đế tiền bối.Ẩn Đế tiền bối là bậc tiền bối, tuyệt đối sẽ không hạ sát thủ.”
Huyết Y hít một hơi dài, sau đó bước lên phía trước hai bước.
Huyết Y tuy cao ngạo nhưng không phải là kẻ ngu xuẩn, biết khi nào nên cao ngạo, khi nào cần nhẫn nhịn.
“Ta sẽ không giết ngươi.” Lâm Ẩn vung tay.
“Nhưng ta muốn ngươi vĩnh viễn không quên ngày hôm nay.” Trong mắt Lâm Ẩn lóe lên quang mang.
Giữa lúc vung tay chỉ nghe một tiếng ‘Phốc’, toàn thân ma đế ‘Huyết Y’ bị đánh bay lùi lại mấy chục bước, sau đó ma đế ‘Huyết Y’ quỵ xuống, máu tươi không ngừng trào ra khóe miệng.
Huyết Y khẽ ngẩng đầu, lạnh lùng nhìn Lâm Ẩn.
Trên mặt Tuyết Thiên Nhai thoáng lộ vẻ giận dữ, hắn đã biết một chưởng vừa rồi của Lâm Ẩn là có ý gì rồi.
Nhưng Tần Vũ lại không hiểu.
Chẳng phải chỉ là một chưởng thôi sao?
Chỉ cần không chết, muốn khôi phục thì rất dễ dàng mà, tại sao Tuyết Thiên Nhai lại giận dữ như vậy?
Trong số những người có mặt, chỉ có Hắc tiên đế, Bạch tiên đế, Tuyết Thiên Nhai và Ngao Vô Danh là hiểu được ý nghĩa của một chưởng vừa rồi.
“Tần Vũ, Lạc Vũ, một chưởng vừa rồi của Ẩn Đế không phải đánh tùy tiện đâu.Lúc đánh vào người Huyết Y, các ngươi có thấy vài tia khí lục sắc cực nhỏ bắn ra từ trong người Ẩn Đế, chui vào đầu Huyết Y không?” Tiếng Ngao Vô Danh truyền âm vào đầu Tần Vũ và Quân Lạc Vũ.
“Không nhìn rõ.” Tiếng Quân Lạc Vũ truyền âm vào đầu Tần Vũ và Ngao Vô Danh.
“Ta cũng không nhìn rõ, chỉ miễn cưỡng chú ý tới một loại năng lượng đặc thù.” Tần Vũ truyền âm nói.
“Đúng vậy, đó là một loại năng lượng của Lâm Ẩn, dù trên người Huyết Y có thần khí chiến y, nhưng Lâm Ẩn lại đưa năng lượng đó từ đầu Huyết Y xâm nhập vào trong cơ thể, hơn nữa còn chui vào nguyên anh của Huyết Y.” Ngao Vô Danh cảm thán nói.
“Chiêu này quả là tàn độc.” Tần Vũ nghe đến đây đã hoàn toàn hiểu rõ.
“Huyết Y này trừ phi tu luyện đến cảnh giới cửu cấp ma đế, nếu không vĩnh viễn không thể giải trừ được năng lượng này.”
“Thứ năng lượng này của ta cũng không nhiều.Huyết Y hiện tại mới chỉ ở cảnh giới lục cấp ma đế.Lúc bình thường phải dùng một nửa năng lượng nguyên anh để áp chế cấm chế của ta, nếu không cẩn thận cấm chế của ta sẽ trực tiếp làm nguyên anh của ngươi hỗn loạn rồi tự phát nổ.” Lâm Ẩn bình thản nói.
Ý tứ rất rõ ràng.
Lục cấp ma đế Huyết Y chỉ có thể phát huy một nửa thực lực.
Khi công lực tăng lên, sự ảnh hưởng của năng lượng dùng để áp chế cấm chế của Lâm Ẩn sẽ giảm bớt.
Tuyết Thiên Nhai trong lòng có chút giận dữ, với cấm chế do năng lượng của Lâm Ẩn tạo ra, trừ phi đạt đến cửu cấp ma đế, nếu không thì không thể phá giải.Hơn nữa, người trúng cấm chế chỉ có thể dựa vào thực lực và tài năng của bản thân để phá giải.Năng lượng của người ngoài không thể tùy tiện xâm nhập vào bên trong nguyên anh.
“Lâm huynh, yêu cầu thứ hai đã xong rồi, yêu cầu thứ ba đâu?” Tuyết Thiên Nhai lạnh lùng nói.
Tuyết Thiên Nhai giờ đây không còn giữ được vẻ tươi cười như vừa rồi.
Lâm Ẩn bình thản nói: “Yêu cầu thứ ba rất đơn giản, Quân Lạc Vũ và con ngươi có ân oán, chém giết nhau cũng được.Nhưng vị tiểu huynh đệ tên là Tần Vũ này…” Lâm Ẩn nói rồi chỉ tay về phía Tần Vũ.
Tần Vũ hơi ngạc nhiên: “Sao lại nhắc đến mình nhỉ?”
Lâm Ẩn nói tiếp: “Tần Vũ tiểu huynh đệ trước đây vốn không quen biết con trai ngươi, lần này vì cứu cháu gái ta mới ra tay giết đồ tôn của ngươi.Đồ tôn ngươi lần này quá ngạo mạn, dám vọng tưởng cưỡng đoạt cháu gái ta, Tần Vũ tiểu huynh đệ ra tay là không sai, thậm chí còn rất đúng.”
Tần Vũ nghe vậy bất giác lắc đầu cười.
Đúng? Sai?
Việc mình làm đúng hay sai đâu cần người khác đánh giá, lần này hắn ra tay là vì ‘Lâm Lâm’ này là cô gái mà đồ đệ đã chết của hắn yêu.
“Tần Vũ tiểu huynh đệ không có gì sai, nhưng con trai ngươi làm trọng thương hắn, cũng nên xin lỗi.Đó chính là yêu cầu thứ ba của ta!” Lâm Ẩn lạnh nhạt nói.
Ánh mắt của Tuyết Thiên Nhai hướng về phía Tần Vũ.
“Huyết Y, xin lỗi đi.” Giọng của Tuyết Thiên Nhai không hề có chút tôn trọng nào.
Ma đế Huyết Y ở bên cạnh sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, lúc này hắn đang không ngừng dùng năng lượng trong cơ thể để áp chế cấm chế trong nguyên anh, sự tồn tại của cấm chế khiến hắn sau này không thể sử dụng toàn bộ năng lượng của bản thân.
Ma đế Huyết Y nghiến răng bước lên phía trước hai bước, trừng mắt nhìn Tần Vũ như rắn độc nhìn con mồi, nói với giọng điệu lạnh băng: “Tần Vũ, lần này là ta sai, xin lỗi.”
“Không cần đâu.” Tần Vũ đột nhiên đưa tay ngăn lại nói.
“Ta hiểu, bây giờ ngươi rất không phục, bị người khác ép xin lỗi ta như vậy, ngươi nói một cách miễn cưỡng thế này khiến ta cũng không thoải mái mà chấp nhận.Ta biết ta đã giết đồ đệ ngươi, ngươi cũng không dễ dàng bỏ qua mối thù này.”
“Huyết Y, ta luôn hoan nghênh ngươi tìm ta báo thù, đương nhiên…đến lúc đó ai giết ai còn chưa biết.” Tần Vũ nói xong liền quay đi.
“Bây giờ ngươi đừng có ra tay, vừa rồi ngươi còn không giết được ta, bây giờ ngươi chỉ còn một nửa thực lực thôi.” Loại xin lỗi này, Tần Vũ căn bản không chấp nhận được.
Tần Vũ nói xong nhìn Lâm Lâm mỉm cười nói: “Lâm Lâm cô nương, cô có gia gia là Ẩn Đế tiền bối ở đây rồi, một nhân vật nhỏ bé như ta có nhúng tay vào cũng vô dụng.”
“Tần Vũ tiên sinh.” Lâm Lâm vội vàng nói.
Tần Vũ cười nói: “Lâm Lâm cô nương không cần nói nhiều, ta hiểu rõ thực lực của bản thân.Nhưng có một câu ta muốn nói, lúc trước ta đã hứa, sau này bất kể có chuyện gì cần đến ta, ta nhất định sẽ toàn lực giúp cô giải quyết.Hiện tại nghe thì buồn cười, nhưng chỉ cần Lâm Lâm cô nương nhớ kỹ lời này trong lòng, nếu có ngày cần đến ta mà không ngại thực lực của ta thấp kém thì cứ báo cho ta biết.”
Tần Vũ nói rồi nhìn về phía Ngao Vô Danh, Quân Lạc Vũ, Khương Nghiên: “Vô Danh đại ca, ở đây không còn chuyện gì nữa, đệ về trước đây.Ẩn Đế, Hắc tiên đế, Bạch tiên đế, ba vị tiền bối, vãn bối xin cáo từ.”

☀️ 🌙