Đang phát: Chương 357
Nhưng Lý Vân Tiêu…nửa tháng…
Mọi người chỉ muốn đập đầu vào tường.
Tiêu Khinh Vương thì ỉu xìu.Nhờ có nguyên thạch, đan dược và linh khí đậm đặc hơn bên ngoài gấp trăm lần, hắn đã đột phá lên Vũ Tông nhị tinh.Vốn định khoe khoang một chút, nhưng so với tốc độ của Lý Vân Tiêu thì…không có cửa.
Tiêu Khinh Vương bực bội:
– Ngươi định để người khác sống thế nào đây? Còn chừa đường sống cho thiên tài không? Với tốc độ này, ai mà theo kịp!
Lý Trường Phong thì từ ngỡ ngàng chuyển sang cười lớn:
– Ha ha ha! Đúng là con ta! Quá tuyệt vời, không hổ là con ta!
Lý Thuần Dương cũng không giấu được vẻ đắc ý, cười toe toét.
Mấy cái đám thiên tài vớ vẩn ở Thiên Vũ đại lục tính là gì? So với cháu của lão thì chỉ là hạng xoàng, ha ha ha! Vui quá!
Ông ta vui vẻ hỏi:
– Vân Tiêu, cháu định bao lâu thì lên Cửu Thiên Vũ Đế?
Mọi người choáng váng.
Cửu Thiên Vũ Đế! Đừng nói là từ Thiên Thủy quốc, ngay cả các quốc gia ở Nam Vực cũng không ai dám mơ tới.
Tiêu Khinh Vương định mắng ông ta hão huyền, nhưng nhìn Lý Vân Tiêu, cảm nhận được sức mạnh Vũ Quân trên người hắn, đành im lặng.Với tốc độ này, đừng nói là lên Vũ Đế, một năm nữa thôi, có khi cũng nên.
Trời ạ, thế giới này bị sao vậy?
Đầu óc mọi người đình trệ.
Lý Thuần Dương hỏi khiến Lý Vân Tiêu giật mình, hắn cười khổ:
– Đâu dễ vậy.Lần này cháu gặp may nên mới vượt qua một cảnh giới lớn, sau này chắc không có chuyện tốt như vậy nữa đâu, phải từ từ thôi.
– Ồ, thì ra là do may mắn.
Mọi người thở phào, bình tĩnh lại đôi chút.Nhưng trong lòng vẫn khó chấp nhận.
Lý Vân Tiêu ngẫm nghĩ:
– Cứ cố gắng thôi, tu luyện không thể ép buộc, chỉ có thể kiên trì từng bước.Cố gắng trong hai ba năm tới sẽ thử đột phá Cửu Thiên cảnh.
Ầm!
Mọi người lại ngã lăn quay.
Tiêu Khinh Vương cảm thấy kiệt sức, bò tới góc tường, đập đầu vào đá.Những người khác cũng làm theo.
– Tổ cha nó!
Tiêu Khinh Vương rên rỉ:
– Sau này ai dám khoe mình là thiên tài trước mặt ta, ta sẽ nhét đầu kẻ đó vào cống!
Lý Vân Tiêu mặc kệ mọi người phát điên, hắn đi sâu vào trong hang động, giọng nói vọng ra:
– Ta đi xem Mộng Bạch, đừng làm phiền.
Lý Vân Tiêu cảm nhận được hơi thở của Mộng Bạch, đi thêm vài dặm, vào một hang động khác.
Hang động này bị ăn mòn rất nhiều, khắp nơi bốc lên mùi mục rữa nồng nặc, khiến người ta buồn nôn.
Mộng Bạch vẫn đang nằm bất tỉnh ở giữa hang, quanh người là một cái kén tơ trắng dày đặc.Gã cuộn tròn trong kén, tơ không quá dày, vẫn có thể nhìn rõ mặt.
Lý Vân Tiêu ngạc nhiên, đưa tay chạm nhẹ vào kén tơ.Một ngọn lửa xanh bùng lên, đốt tan những sợi tơ mỏng thành khói.
Hắn hít hà:
– Quả nhiên là kịch độc ngưng tụ thành kén, thiên địa độc thân, không tệ.
Lý Vân Tiêu kiểm tra trạng thái của Mộng Bạch, thấy không có gì bất thường thì cười gian:
– Ta giúp ngươi tăng tốc, không biết máu của Tử Văn Cửu Anh Giao này có thể khiến ngươi ngủ bao lâu.
Lý Vân Tiêu lấy hai cái bình lớn đựng đầy máu đổ hết vào kén.Rất nhanh, sợi tơ trắng bị nhuộm thành màu đỏ, mùi khó chịu lan tỏa.
Máu tiếp xúc với cơ thể Mộng Bạch thì sôi lên, sủi bọt.Trong hang tràn ngập mùi kịch độc, khiến người ta nghẹt thở.
Lý Vân Tiêu thì thản nhiên như không có chuyện gì, đứng lặng một lúc rồi đi ra ngoài.
Trước khi đi, hắn tiện tay bày vài cấm chế chặn cửa hang, tránh cho người khác đi vào.
Trong Giới Thần Bi, mọi tài nguyên đều do Lý Vân Tiêu điều khiển, hắn bày cấm chế ở đây thì dù là Cửu Thiên Vũ Đế cũng chưa chắc phá được.
Lý Vân Tiêu ra khỏi Giới Thần Bi, Đoạn Việt đang điều dưỡng ở bên ngoài.
Hồng Binh phái người bảo vệ Đoạn Việt cẩn thận, tránh cho người lạ làm phiền.Phủ thành chủ Viêm Vũ thành đang được xây dựng lại, theo yêu cầu của Lý Vân Tiêu, cố gắng mở rộng thành trì, nhưng trong một thời gian ngắn thì khó mà xong được.
Bỗng nhiên, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện trong thành, người đó cảm giác được ánh mắt của Lý Vân Tiêu thì ngạc nhiên nhìn lại.Biểu tình người đó kinh hoàng, khó tin nhìn Lý Vân Tiêu, đứng ngây ra như phỗng.
Lý Vân Tiêu hừ lạnh một tiếng:
– Vu Dung, ngươi tìm ta có việc gì?
Người này là Vu Dung, đi theo Đinh Linh Nhi của Thiên Nguyên thương hội.
Hung thủ giết Huỳnh Dương gia là Lý Vân Tiêu, thành chủ Viêm Vũ thành.Tin tức này lan nhanh như chớp khắp Viêm Vũ thành.Lúc Đinh Linh Nhi nhận được tin này, nàng đã ngây người ra một lúc lâu.Vu Dung thì càng không tin, lão sai người đi điều tra ba lần, kết quả đều giống nhau, lão mới chịu tin.
Vu Dung đến là do Đinh Linh Nhi sai đến mời Lý Vân Tiêu gặp mặt.
Trước kia chỉ cần sai tiểu nhị đến mời là được, lần này đích thân Vu Dung đi mời, chứng tỏ Đinh Linh Nhi coi trọng Lý Vân Tiêu hơn trước rất nhiều, đã nâng lên một tầm cao mới.
Nhưng khi Vu Dung thấy tu vi của Lý Vân Tiêu thì hoảng hốt, chân tay bủn rủn.
– Đinh Linh Nhi muốn gặp ta?
Lý Vân Tiêu mỉm cười:
– Phủ thành chủ bị kẻ xấu phá hoại, xây dựng lại cần rất nhiều tiền, ta đang lo đây.Dù Đinh tiểu thư không mời thì ta cũng định đến làm phiền một chuyến.
Vu Dung nghe xong suýt ngất, tức giận:
– Đồ sói đói, ngươi lại định đến lừa tiền của thương hội ta nữa à?
Lý Vân Tiêu nhìn chằm chằm vào Vu Dung, ánh mắt dần lạnh băng như mũi nhọn xuyên thấu.Vu Dung sợ hãi lùi lại, mồ hôi lạnh tuôn ra như suối.
Lão vô cùng kinh hãi, dù tiểu tử này có thiên phú đến đâu, xông thẳng vào cảnh giới Vũ Quân thì cũng không thể chỉ bằng một ánh mắt mà khiến lão run sợ như vậy, lão là Vũ Tông bát tinh cơ mà!
Lý Vân Tiêu nhìn Vu Dung chằm chằm, lạnh lùng nói:
– Người đưa tiền cho ta là tiểu thư của các ngươi, không phải thằng ngu như ngươi.Ngươi không có tư cách ăn nói lung tung trước mặt ta! Còn nữa, nếu không phải ngươi ngu xuẩn thì tại sao lần trước Thiên Nguyên thương hội lại mất tiền gấp đôi? Nếu còn làm ta khó chịu thì bảo tiểu thư của các ngươi đến tìm ta.Ta bận, không rảnh tiếp khách!
Lý Vân Tiêu xoay người đi ra ngoài, thái độ ngạo mạn khiến Vu Dung ngây người.
Vu Dung nhớ đến lời dặn của Đinh Linh Nhi trước khi đến, vội vàng mặt dày đuổi theo:
– Vân thiếu gia, ta sai rồi.Tiểu thư của chúng ta có chuyện quan trọng muốn bàn với Vân thiếu gia, chuyện này rất có lợi cho ngài.Xin ngài bớt chút thời gian gặp mặt.
Vu Dung khó khăn lắm mới nói hết câu, vẻ mặt vừa xấu hổ vừa tức tối.
