Chương 3568 Chương 3575: Thông qua

🎧 Đang phát: Chương 3568

Đột nhiên Vi Thanh im lặng, nhìn chằm chằm Lý Vân Tiêu hỏi:
– Vừa rồi ngươi đã dùng ‘Ma nguyên tỏa’ sao?
Lý Vân Tiêu khẽ gật đầu.
Vi Thanh trầm giọng nói:
– Nếu ta không nhìn nhầm, Ma nguyên tỏa vừa ra, khí tức trên người Ma Quân bị áp chế, nếu không tuyệt đối không bị ngươi chém trúng một búa vừa rồi!
Lý Vân Tiêu nói:
– Đúng, Ma nguyên tỏa thật sự là chí bảo của Lỗ Thông Tử nhất mạch lưu lại.
Vi Thanh lạnh lùng nhìn hắn, nói:
– Đã như thế, hai Ma nguyên tỏa còn lại hai người của ngươi đang ở trong Giới Thần Bi, không cần ra tay, nên phân cho chúng ta.
Lý Vân Tiêu cười nói:
– Đây là vật do Thiên Võ Minh chế tạo ra, phân phối thế nào do minh chủ quyết định.Hơn nữa, hai vị không phải người Thiên Võ Minh, việc phân phối thế nào cũng chưa tới lượt các ngươi nói.
Vi Thanh tức giận nói:
– Hiện tại ba người chúng ta đồng lòng, làm gì mà phân chia như thế! Nếu chúng ta cũng có Ma nguyên tỏa, vài tên Ma Quân vừa rồi đã giết sạch toàn bộ.
Tiểu Hồng cũng “Ừ” một tiếng, kiên định đứng cạnh Vi Thanh.
Lý Vân Tiêu lắc đầu nói:
– Nào có dễ dàng như vậy, ít dùng vật kia thì tốt hơn, nếu bị Ma tộc phát hiện có vật áp chế chúng, thời gian Ma nguyên tỏa mất đi hiệu lực sẽ nhanh thôi.Đừng quên Lỗ Thông Tử đã tìm ra biện pháp phản chế Ma nguyên tỏa, vừa rồi ta chỉ thí nghiệm mà thôi.Ta có ý định sử dụng trong đại chiến sắp tới, giết bọn chúng không kịp trở tay.
Vi Thanh cười lạnh nói:
– Nếu ta và ngươi chết ở Ma giới, cũng không nhìn thấy cuộc chiến hai tộc đâu.
Lý Vân Tiêu bác bỏ nói:
– Nếu ta và ngươi đều chết ở nơi này, một cái Ma nguyên tỏa cũng không thể cải biến cuộc chiến.Hơn nữa, mặc dù ngươi ta nhìn không thấy cuộc chiến hai tộc, cũng không có nghĩa là cuộc chiến hai tộc không có.
Vi Thanh giễu cợt nói:
– Lại ngụy biện, ngươi cũng là người hẹp hòi!
Lý Vân Tiêu cười nói:
– Khích tướng rẻ tiền, ta cũng không giao Ma nguyên tỏa cho ngươi.
Vi Thanh tự biết không thể thuyết phục được, tức giận hừ một tiếng, nhắm mắt đi về phía trước, không muốn nói chuyện với hắn.
Tiểu Hồng cũng không vui, oán trách trừng hắn, đi theo Vi Thanh.
Lý Vân Tiêu cười nhạt, cũng không để tâm đến cảm xúc của hai người.
Ba người đi một lúc, rất nhanh đã dừng lại, phía trước tập trung rất nhiều Ma tộc, cũng có không ít Ma Quân cấp một.
Không biết ai đột nhiên phát hiện ba người, kinh hãi kêu lên.
Những Ma tộc kia bạo động, chúng vây quanh bọn họ.
– Là người Thiên Võ Giới!
Một gã Ma Quân kinh hãi, nói:
– Các ngươi…làm sao tới đây?
Lý Vân Tiêu đang định trả lời, đột nhiên nghe thấy tiếng thét kinh hãi, lập tức nhìn thấy mấy thân ảnh quen thuộc.
Thì hoảng sợ kêu to, nói:
– Không thể nào! Các ngươi, các ngươi không thể nào đi tới nơi này…
Ánh mắt Lý Vân Tiêu nhìn qua Thì, đột nhiên cười nói:
– Thật sự bị giáng cấp, chậc chậc, Ma tộc các ngươi thật thú vị.
Đầu óc Thì choáng váng, tức giận hai vai run rẩy.
Sau khi bị giáng cấp, hắn chấn động, dựa vào thực lực cấp một đỉnh phong và dư uy lúc trước, sau khi giết vài tên Ma Quân không vừa mắt, tránh việc sau này bị trả thù, lúc này mới giảm bớt áp lực trong lòng.
Giờ phút này lại bị Lý Vân Tiêu nhắc tới, tức giận nghiến răng ken két, sắp khóc đến nơi.
Nhưng nội tâm của hắn sợ hãi, căn bản không dám nói gì, chỉ lắp bắp:
– Chẳng lẽ, chẳng lẽ bọn chúng…
– Hắc hắc.
Lý Vân Tiêu cười dữ tợn một tiếng, nói:
– Ngươi nói gì? Mấy Ma Quân cấp hai sao? Đã bị ta tự tay chém giết, tiểu tử ngươi tính ra vận khí tốt, đã thoát được một kiếp.
– A?
Thì hoảng sợ lui ra phía sau vài bước, đám Ma Quân cấp một sợ hãi rút lui.
Lúc này vị trí hai bên đảo ngược, đột nhiên Vi Thanh hét lớn một tiếng:
– Tránh ra!
Khí tức lăng lệ đến cực điểm bùng nổ, lập tức đám hung hồn và Ma tộc tránh ra một con đường.
Lý Vân Tiêu lạnh lùng cười, vẻ mặt đầy mỉa mai tiến lên phía trước.
Chung quanh bạo động, các loại sát khí và lệ khí không ngừng phát ra, hơn một ngàn ánh mắt nhìn chằm chằm vào ba người, không biết có nên ra tay hay không, đang chờ lệnh của Ma Quân.
Mà đám Ma Quân có linh trí hơn xa đám Ma tộc cấp thấp, đều có ý định riêng, không ai muốn chết.
Vì vậy chỉ có thể nhìn ba người đi xa.
– Cứ để bọn chúng đi như vậy, cấp trên có trách tội hay không?
Cuối cùng có người lo lắng hỏi.
– Trách tội? Tại sao trách tội? Mấy Ma Quân cấp hai đều chết rồi, bằng vào chúng ta có thể giữ bọn chúng lại sao?
– Đúng, không phải đối thủ là thứ nhất, chúng ta không có nhiệm vụ này là thứ hai, chẳng lẽ để trận tuyến không người trông coi đi làm việc khác? Nếu trận tuyến mất đi, ai chịu trách nhiệm?
– Đúng vậy, nói rất đúng!
Sau khi nghĩ thông suốt, đám Ma Quân này thở ra một hơi, không còn gánh nặng tâm lý gì.
Lúc này từ xa có tiếng quát vang lên:
– Đã xảy ra chuyện gì?
Những Ma Quân kia biến sắc, chỉ thấy ma quang lóe lên, rất nhiều ma khí ngưng tụ thành hình dáng Ma Quân, đó là một trong bảy tên Ma Quân lúc trước.
– A? Văn đại nhân…Ngài, ngài không phải đã…
Một Ma Quân giật mình, trợn mắt há hốc mồm, thầm nghĩ không phải hắn đã chết rồi sao?
Hai mắt Văn lạnh lẽo, nhìn thẳng vào tên Ma Quân kia, nói:
– Ta đã cái gì?
– Không, không có gì!
Tên Ma Quân này sợ tới mức hít khí lạnh, toàn thân run rẩy như rơi vào hầm băng, làm gì dám nói thêm.
Văn hừ lạnh một tiếng, ánh mắt đảo qua mọi người, lại nhìn Thì, nói:
– Thì, ngươi tới đây, ta có việc muốn bàn với ngươi.
Toàn thân Thì run lên, cảm giác nguy hiểm bao phủ nội tâm, sắc mặt tái nhợt, cắn răng nói:
– Đại nhân tìm ta có chuyện gì?
Sắc mặt Văn trầm xuống, lạnh lùng nói:
– Tới đây là biết chuyện gì, chẳng lẽ ngươi muốn kháng mệnh hay sao?
Thì thở sâu, khom người thở dài nói:
– Không dám.
Hắn thành thật bay lên, nghe theo triệu hoán.Văn tươi cười, giơ tay ra.
Không đợi hắn ra tay, Thì đã hóa thành vô số tàn ảnh, chân thân bỗng nhiên hóa thành hào quang bỏ chạy thật xa.
– Muốn chết!
Văn biến sắc, một tay kết ấn, vô số ma quang bắn ra đánh tan tàn ảnh, không ngừng đuổi theo Thì.
Cho dù lúc dốc sức liều mạng bỏ chạy, nhưng Ma Quân cấp hai và Ma Quân cấp một chênh lệch quá lớn, rất nhanh đã bị đuổi kịp, bỗng chốc bị ma quang ngăn cản lại.
– Ngươi làm gì?!
Sắc mặt Thì nhăn nhó, giãy dụa vài cái, cũng không động đậy được, nhìn Văn không ngừng tiếp cận, hắn tức giận nói:
– Tốt xấu gì chúng ta cũng từng cùng tác chiến, không cần phải đuổi tận giết tuyệt như vậy chứ?
Văn lạnh lùng nhìn hắn, thấy hắn bỏ chạy thì căm tức, nói:
– Thì thì thế nào? Ngươi không còn thân phận Ma Quân cấp hai, Mộc đã chết, ta cũng nên giúp ngươi một chút.
Nói xong năm ngón tay đánh ra một trảo, ma quang co rút nhanh chóng, bóp vỡ thân xác của Thì.
Ma quang tiêu tán, vị trí của Thì biến thành vô vàn ma đầu bỏ chạy ra xung quanh.

☀️ 🌙