Đang phát: Chương 3533
Phanh Phanh.
Dưới mặt nước như có hàng trăm quả bom phát nổ, đất đá vỡ vụn, nước tung tóe mù mịt, mặt đất rung chuyển dữ dội tạo thành những đợt sóng lớn lan rộng ra xung quanh.
Trong phạm vi mấy trăm dặm, một cơn mưa lớn bất ngờ trút xuống, kèm theo đó là năng lượng hỗn loạn và những đợt chấn động mạnh mẽ.
Dòng sông lớn dưới chưởng ấn vàng bị xé toạc, nước tràn sang hai bên bờ, mãi lâu sau vẫn chưa liền lại được.
Không gian xung quanh bị năng lượng va chạm làm cho vặn vẹo, xuất hiện năm vết nứt đen ngòm sâu hoắm, không ngừng lan rộng ra.
– Sức mạnh thật kinh khủng!
Trước uy lực và sức hủy diệt đáng sợ này, đám người vây xem lại lùi thêm một bước.Bạch Kinh Đường, Vấn Thân Mạc cùng các đệ tử Phi Linh Môn và Thất Sát Môn nhìn nhau, hít sâu một hơi lạnh.
Vút!
Lục Thiếu Du lóe lên, với tốc độ kinh người lao vào năm khe nứt dưới không trung, chộp lấy một thân ảnh đang suy yếu.
Trên không trung, Lục Thiếu Du lại lăng không đứng đó, tay nắm chặt Diêu Quang.Gió nổi mây phun, khí tức lạnh lẽo bao trùm, khiến người ta kinh hồn bạt vía, như thể toàn thân Lục Thiếu Du tỏa ra uy áp vô tận.
Diêu Quang phun ra một ngụm máu tươi, thân thể đầy máu, khóe miệng vương vết máu loang lổ, sắc mặt trắng bệch, toàn thân bị trói buộc, trong mắt lộ vẻ kinh hoàng.
– Diêu Quang bị tát bay rồi!
– Diêu Quang của Thất Sát Môn lại không chịu nổi một kích!
– Một tát đánh bay Thông Thiên Cảnh trung giai, chưởng môn thật uy vũ!
Đám người vây xem còn chưa hết bàng hoàng, các đệ tử Phi Linh Môn đã reo hò mừng rỡ, máu huyết trong người sôi trào.
Lục Thiếu Du nắm Diêu Quang trong tay, ánh mắt lạnh lùng quét qua mấy trăm người của Thất Sát Môn, nói:
– Tất cả các ngươi, bỏ lại nhẫn trữ vật và linh khí, nếu không thì đừng trách ta vô tình!
Nói xong, Lục Thiếu Du quay sang Vấn Thân Mạc và Bạch Kinh Đường:
– Hai vị phó đường chủ, dẫn người đi thu lại, ai chống cự thì giết!
– Vâng!
Bạch Kinh Đường và Vấn Thân Mạc bừng tỉnh, vung tay dẫn đám đệ tử Phi Linh Môn như sói đói lao về phía mấy trăm người Thất Sát Môn.
Đám đệ tử Thất Sát Môn không dám bỏ chạy.Diêu Quang trưởng lão đã rơi vào tay đối phương, nếu chúng trốn về cũng chỉ có đường chết.Hơn nữa, Lục Thiếu Du còn ở đó, ai dám manh động?
– Giao linh khí ra đây!
– Không giao hả? Muốn chết à?
Bạch Kinh Đường, Vấn Thân Mạc và các đệ tử Phi Linh Môn ra sức cướp đoạt.
Đám đệ tử Thất Sát Môn không dám phản kháng, trong lòng tức giận nhưng không thể làm gì khác, đành nghiến răng giao nhẫn trữ vật cho đệ tử Phi Linh Môn, ngay cả linh khí trong người cũng bị tước đoạt.
Những đệ tử có linh khí bản mệnh thì càng đau khổ nhỏ máu.
Diêu Quang bị Lục Thiếu Du bắt, nhìn mấy trăm thủ hạ của mình trước mặt đệ tử Phi Linh Môn chẳng khác nào gà chờ làm thịt, trong lòng vừa kinh hoàng vừa tức giận, gào lên:
– Rốt cuộc ngươi muốn gì?
Thấy đệ tử Phi Linh Môn đã thu thập gần hết chiến lợi phẩm, Lục Thiếu Du vung tay ném Diêu Quang cho đám đệ tử Thất Sát Môn, tất nhiên là sau khi đã lấy đi nhẫn trữ vật của hắn.
Mấy đệ tử Ngộ Chân Cảnh của Thất Sát Môn vội vàng đỡ lấy Diêu Quang đầy máu, nhưng không có cách nào phá giải được cấm chế mà Lục Thiếu Du đã phong trên người hắn.
Lục Thiếu Du nhìn thẳng phía trước, ánh mắt lạnh lẽo, trầm giọng nói:
– Diêu Quang, hôm nay ta tha cho ngươi, hãy chuẩn bị sẵn mười thành cho ta.Một tháng sau, ta sẽ đến Thất Sát Môn đòi lại, còn bây giờ thì cút đi!
Diêu Quang được đệ tử dìu đi, mặt xám như tro tàn, không dám hé răng nửa lời, xem như là nhặt lại được một mạng.
Vù vù.
Đám đệ tử Thất Sát Môn khi đến thì hung hăng càn quấy, lúc đi thì chật vật thảm hại.
Bạch Kinh Đường bước tới sau lưng Lục Thiếu Du, nói:
– Chưởng môn, sao người lại thả hổ về rừng? Sao không giết luôn Diêu Quang?
Vấn Thân Mạc nói:
– Diêu Quang không đủ để gây uy hiếp, không cần phải vội vàng như vậy.Chẳng phải chưởng môn đã nói rồi sao? Một tháng sau đến Thất Sát Môn mới là lúc tính sổ.
Vấn Thân Mạc cũng đi tới bên cạnh Lục Thiếu Du, nói:
– Chưởng môn, người thả Diêu Quang đi là đúng.Thực lực của Thất Sát Môn rất mạnh, không kém gì Liệt Hỏa Môn, đặc biệt là Thất Sát trận của chúng, có thể tạo thành Thất Tinh Thiên Sát trận, uy lực cực kỳ khủng bố.Đó là lý do chính mà ít người trong Thị Hoang giới này dám đụng vào Thất Sát Môn.
Lục Thiếu Du cười nhạt, ánh mắt khẽ động, quay sang Bạch Kinh Đường nói:
– Hãy an táng chu đáo cho các đệ tử đã hy sinh, một tháng sau theo ta đến Thất Sát Môn.
Trời dần tối, Lục Thiếu Du không trở về Huyết Sát Thâm Uyên mà ở lại thành Song Phong một đêm, tiện thể tìm hiểu thêm tình hình.
Đêm xuống, thành Song Phong lên đèn rực rỡ.Trận chiến ban ngày đã trở thành chủ đề bàn tán sôi nổi trong các quán rượu, trà lâu.Cảnh tượng chưởng môn Lục Thiếu Du của Phi Linh Môn một tát đánh bay Diêu Quang của Thất Sát Môn được miêu tả vô cùng sống động, lan truyền khắp ngõ ngách trong thành.
Các đệ tử Phi Linh Môn vẫn còn chìm đắm trong sự hưng phấn và tự hào, việc chưởng môn đánh bại Diêu Quang đã khiến cho lòng người phấn chấn hơn bao giờ hết.
Hôm sau, Lục Thiếu Du và Vấn Thân Mạc trở lại Huyết Sát Thâm Uyên.Bạch Kinh Đường bị thương nên ở lại thành Song Phong cũng vô dụng, tối hôm qua Lục Thiếu Du đã đưa hắn vào Thiên Trụ Giới chữa thương.
Về đến Phi Linh Môn, Lục Thiếu Du không muốn gặp Ma Linh Yêu Nữ, nhưng không ngờ nàng ta lại bế quan, nói là muốn bế quan một thời gian ngắn.
Lục Thiếu Du đoán rằng việc Ma Linh Yêu Nữ bế quan có liên quan đến Vô Ảnh Phệ Tủy Độc Thư.Vô Ảnh Phệ Tủy Độc Thư chính là tính mạng của Ma Linh Yêu Nữ, nếu không thì nàng ta đã không vì nó mà đuổi đến tận Thị Hoang Giới.
Lục Thiếu Du lập tức gọi Phạm Thống, Bàn Sấu hòa thượng, Viêm Hỏa, Đồng Thất, Thạch Ngọc Đồ đến.Hắn phái Thạch Ngọc Đồ đến thành Song Phong, còn Viêm Hỏa và Đồng Thất thì gần đây đang bận rộn xây dựng Vũ Đường.
