Chương 353 Vạn Bảo Các

🎧 Đang phát: Chương 353

Tu vi ta tuy không cao nhưng các môn phái vẫn thích thu nhận cao thủ.Chỉ là, chắc chắn chúng sẽ đề phòng, kiểm tra nghiêm ngặt hơn.Mấy trận pháp cao cấp, sao dễ dàng truyền dạy cho ta?
Lâm Vân muốn mua một cái mặt nạ che giấu thân phận, nhưng bèo bọt cũng đã mười linh thạch hạ phẩm.Loại tốt hơn, ngàn viên, thậm chí chục ngàn cũng không đủ.Trong Tinh Giới giờ chỉ có vài ba viên linh thạch đã dùng qua, lấy đâu ra tiền sắm sửa?
Nghĩ đến chuyện luyện đan bán kiếm lời, nhưng thảo dược cần quá nhiều, thời gian luyện chế cũng không ngắn.Ước chừng nửa năm may ra mới xong.Nửa năm…quá dài! Định bụng bày sạp vỉa hè bán dạo, nhưng nhìn đám tiểu tu Luyện Khí, ngay cả Trúc Cơ cũng hiếm thấy.Mình đường đường tu sĩ năm sao, đi bán hàng rong, có chút…buồn cười.
Lâm Vân khẽ thở dài, áp chế tu vi xuống ba sao.Lấy ra một bình ngọc lớn, đựng thứ nước lạnh quỷ dị lấy được từ hang động Amazon.Không biết thứ này có tác dụng gì, thử đến cửa hàng hỏi thăm xem sao.
“Vạn Bảo Các” là cửa hàng lớn nhất phường thị Đông Lâm.Đã hỏi thì phải hỏi chỗ lớn mới mong tìm ra manh mối.
– Xin hỏi đạo hữu cần gì?
Vừa bước chân vào, một nữ tu chừng ba mươi đã niềm nở đón tiếp.Nàng có thân hình đầy đặn, khoác bộ váy xanh nước biển, dáng vẻ quyến rũ.Chỉ tiếc, sắc mặt lại lạnh lùng như băng.Lời nói khách khí, nhưng ánh mắt dò xét không rời.
Nàng thấy Lâm Vân ăn mặc quái dị, tu vi Trúc Cơ, chẳng giống kẻ có tiền.Mà Vạn Bảo Các, thứ gì cũng đắt đỏ.Vật phẩm rẻ nhất cũng vài trăm, thậm chí vài ngàn linh thạch.
Lâm Vân ở Địa Cầu là tỷ phú, đến đây chỉ là sâu kiến.
– Làm phiền gọi chưởng quỹ ra đây.Ta có việc quan trọng muốn bàn bạc.
Lâm Vân thấy trước mặt chỉ là một nữ tu Trúc Cơ sơ kỳ, không chắc nàng có thể nhận ra lai lịch thứ nước kia, đành phải nói vậy.
Nữ tu nhíu mày.Khách nào đến cũng đòi gặp chưởng quỹ, thì còn buôn bán gì nữa?
– Xin lỗi đạo hữu.Có chuyện gì cứ nói với ta là được.
Nàng không chút do dự từ chối.
Lâm Vân không vòng vo.Thử xem nàng có biết thứ này hay không.Liền lấy bình ngọc ra, nói:
– Ta muốn bán thứ này trong bình, cô xem sao?
– Đây là…
Nàng mở nắp bình, nhìn vào, hỏi.
– Hầy, ta mới muốn gặp chưởng quỹ của cô.Ta muốn bán đồ mà cô lại không biết, còn phải hỏi ta.Thật nực cười, thôi trả đây, ta đến cửa hàng khác vậy.
Lâm Vân vờ giận dỗi.
– Khoan đã…
Cô gái áo xanh bỗng biến sắc.Cẩn thận quan sát thứ nước trong bình.
Lâm Vân bất động thanh sắc, chờ nàng lên tiếng.
Mấy phút sau, nàng đậy nắp bình, trả lại cho Lâm Vân, nói:
– Đạo hữu có thể chờ một lát được không? Ta vào trong hỏi xem rồi trở lại.
Lâm Vân gật đầu, tìm một chỗ ngồi xuống.Hắn biết nàng không chắc chắn, nên muốn hỏi người có chuyên môn hơn.
Quả nhiên, một lát sau, nàng đi xuống, mời Lâm Vân lên tầng hai.
Lâm Vân đi theo nàng đến một phòng khách.Ngay lập tức, hắn nhận ra nơi này có bố trí vài trận pháp.Toàn là những trận pháp hắn không thể phá giải.Chắc hẳn do một cao thủ trận pháp nào đó bày ra.
Một lão già hơn sáu mươi tuổi đang ngồi trong phòng khách, vẻ mặt sốt sắng.Thấy Lâm Vân và cô gái bước vào, lập tức đứng dậy.
– Lão hủ là Thất Tín, mời đạo hữu ngồi.
Lão già khách khí nhường chỗ cho Lâm Vân.
Lâm Vân hơi sửng sốt.Sao lại có người tên Thất Tín, có đáng tin không đây? Ông ta có tu vi Kết Đan sơ kỳ, coi như là cao thủ.
Nhưng Lâm Vân vẫn đáp lời:
– Tại hạ là Lâm Vân, đến đây muốn bán vài thứ cho quý các.
Thất Tín như nhìn thấy sự ngạc nhiên của Lâm Vân, có chút xấu hổ nói:
– Lão hủ còn có ngoại hiệu là ‘Tuyệt Không Thất Tín’.Mong đạo hữu đừng hiểu lầm.Nghe An Hà nói, đạo hữu có Huyền Ngưng Hàn Thủy, không biết có thể cho ta xem được không?
Lâm Vân nghĩ bụng, hóa ra nó tên là Huyền Ngưng Hàn Thủy.Nhưng dùng để làm gì? Nghĩ vậy, liền đưa bình ngọc cho ông ta.
Nữ tử tên An Hà đã bưng hai chén trà thơm tới.Lâm Vân nhấp một ngụm, chỉ thấy hương thơm ngào ngạt, chắc chắn không phải trà bình thường.
Lão giả nhìn nước trong bình nhiều lần.Thậm chí còn dùng công lực hút một giọt.Cuối cùng mới đậy nắp bình, vẻ mặt tiếc nuối.
Lâm Vân ngẩn người, chẳng lẽ đây không phải Huyền Ngưng Hàn Thủy? Hay thứ này không đáng tiền?
Thấy vẻ mặt Lâm Vân, Thất Tín vội vàng nói:
– Đạo hữu đừng hiểu lầm.Đây đúng là Huyền Ngưng Hàn Thủy, hơn nữa phẩm chất rất cao.Chỉ là số lượng quá ít.Nếu đạo hữu đồng ý bán, ta sẽ ra giá năm mươi ngàn linh thạch hạ phẩm.Hoặc là mang đi bán đấu giá giúp đạo hữu.Quý các sẽ thu năm phần trăm lợi nhuận.
Lâm Vân nghe vậy thiếu chút nữa ngã ngửa.Không ngờ thứ này lại đáng giá đến vậy.Khó trách đám người ngoài hành tinh kia lại muốn chở nó đi.Không biết tác dụng của nó là gì? Lúc về phải nhanh chóng lấy toàn bộ Huyền Ngưng Hàn Thủy bỏ vào trong Hỗn Độn Sơn Hà Đồ mới được.
Thất Tín thấy Lâm Vân trầm ngâm, còn tưởng giá mình đưa ra quá thấp, vội vàng bổ sung:
– Đạo hữu, tuy Huyền Ngưng Hàn Thủy này chất lượng rất tốt, nhưng nó chỉ có tác dụng với các cao thủ luyện đan và luyện khí mà thôi.Đối với người thường không có tác dụng gì cả.Hơn nữa, chỉ có một bình là quá ít.
Lâm Vân hồi phục tinh thần, nhưng không trả lời, mà hỏi:
– Ta thấy quý các bố trí rất đặc biệt, có phải do trận pháp tạo thành?
Thất Tín không ngờ Lâm Vân lại hỏi vậy, nhưng vẫn đáp:
– Đúng vậy, căn phòng này có bố trí hơn mười trận pháp cao cấp.Có những trận pháp này, người ngoài sẽ không nghe được chúng ta nói chuyện, hoặc nhận ra khí tức của chúng ta.
– Vậy xin hỏi Thất đạo hữu, những trận pháp này đều do quý các bố trí?
Lâm Vân tiếp tục hỏi, trong lòng có chút kích động.
– Không phải.Chắc đạo hữu từng nghe nói về Ẩn Phù Tông? Nơi này chính là do truyền nhân của Ẩn Phù Tông bày trí.
Ông ta gọi Lâm Vân là đạo hữu, vì phép lịch sự.Nhưng ông ta cũng kỳ quái, một tu sĩ Trúc Cơ cũng gọi mình là đạo hữu.Tuy nhiên ông ta chỉ là thương nhân, nên không đào sâu thêm vấn đề.
– Vậy quý các có cách liên lạc với Ẩn Phù Tông?
Lâm Vân hỏi tiếp.
Lúc này, Thất Tín đã hiểu, Lâm Vân này muốn tìm Ẩn Phù Tông.Nhưng muốn mời Ẩn Phù Tông, một chút Huyền Ngưng Hàn Thủy là không đủ.
Nghĩ một lát, ông ta uyển chuyển nói:
– Rất khó tìm người của Ẩn Phù Tông.Ta từng có phù triện liên lạc, nhưng đó là ta mua được trong một cuộc đấu giá.Một phù triện chỉ dùng được một lần.Hơn nữa, chi phí mời môn phái kia rất cao.Ta sợ…
Lâm Vân hiểu ý.Không có tiền thì đừng hòng mời bọn họ.Không ngờ Ẩn Phù Tông lại kiêu ngạo như vậy.Ngay cả muốn gặp mặt cũng phải vòng vo.Xem ra, muốn học truyền tống trận từ bọn chúng đúng là si tâm vọng tưởng.
– Không biết quý các đã tốn bao nhiêu để nhờ bọn họ?
Câu hỏi này của Lâm Vân đã vượt quá giới hạn.
– Năm triệu linh thạch hạ phẩm, cộng thêm cho phép bọn họ phục chế một phần của Tứ Thập Cửu Trận.
Thất Tín nghĩ ngợi, nói thêm:
– Thực ra, năm triệu linh thạch không là gì với quý các.Mà giá trị của Tứ Thập Cửu Trận còn hơn năm triệu nhiều lắm.Trước đây, có một tán tu phát hiện trận pháp này trong động phủ Thượng Cổ, đã dẫn đến vô số tu sĩ chém giết.Cuối cùng, vì không dám giữ, nên bán cho quý các.
– Vậy các ông cho Ẩn Phù Tông phục chế Tứ Thập Cửu Trận, chẳng phải để bọn họ biết cấu tạo của nó?
Lâm Vân kỳ quái hỏi.Nếu Ẩn Phù Tông trong lúc phục chế tìm hiểu ra, rồi bán đi chỗ khác, chẳng phải quá thiệt thòi?
– Đạo hữu hiểu lầm rồi.Việc này không đơn giản như vậy.Trận pháp này chỉ có thể phục chế một phần ba.Mà một phần ba đó là chỗ đơn giản nhất.Hai phần ba còn lại có cấu tạo rất phức tạp, không thể phục chế được.
Tuy không muốn nói nhiều về vấn đề này, nhưng Tứ Thập Cửu Trận là niềm tự hào của Vạn Bảo Các.

☀️ 🌙