Chương 3526 Chương 3533: Phiêu Miểu Vân Trận 1

🎧 Đang phát: Chương 3526

Hắn vừa nói xong liền thi triển ấn quyết, những đạo pháp tắc hư ảo lóe lên rồi tan biến vào không trung.
Trác Thanh Phàm không chần chừ, lập tức biến mất.
Nam Khâu Vũ nhìn hình ảnh Phi Nghê và Tiểu Hồng đang vội vã bỏ chạy, ra lệnh:
– Mở cửa thiên cung, khởi động Phiêu Miểu Vân Trận.
Nói xong, thân ảnh ông ta biến mất, đích thân đi đón hai người.
Trên bầu trời vùng biển, mây trắng cuồn cuộn, trời quang bỗng bị sương mù bao phủ.
Phi Nghê và Tiểu Hồng giật mình tỉnh lại, ngơ ngác nhìn xung quanh.
Phi Nghê kinh ngạc:
– Sao trời đất lại biến đổi đột ngột thế này? Lẽ nào có phục binh?
Tiểu Hồng cười:
– Đâu thể có chuyện đó.Chúng ta vừa rời Vạn Linh Chi Địa, vẫn còn ở Bắc Hải.Đừng nói là phục binh, dù có thì chúng cũng tự tìm đường chết thôi.Vả lại, biển cả bao la, thời tiết vốn thất thường, có hiện tượng lạ cũng là bình thường thôi.
Phi Nghê ngượng ngùng:
– Thì ra là vậy, muội muội kiến thức rộng rãi quá, tỷ tỷ ít đi biển nên thấy lạ.Vậy chúng ta đi thôi.Với lại đám mây này cũng kỳ lạ, chắc cản được Dận Vũ một lúc.
Tiểu Hồng cười khổ, lắc đầu:
– Mấy đám mây này làm sao cản nổi chân long chứ? Thôi đi tiếp thôi.
Hai người trò chuyện, hồi phục chút sức lực rồi tiếp tục bay đi.
Nhưng đi chưa được bao xa, sắc mặt cả hai đều biến đổi.
Tiểu Hồng kinh hãi:
– Sao lại thế này?
Vừa bước vào đám mây, cả hai đã mất phương hướng.
Phi Nghê trầm giọng:
– Quả nhiên có phục kích.Nhưng lạ thật, chắc không phải người của Dận Vũ.Vậy là ai đây?
Tiểu Hồng nói:
– Ở Bắc Hải này, ai có bản lĩnh vây khốn được ta và tỷ chứ?
– Ha ha, không dám nói là vây khốn, chỉ là chút tiểu xảo thôi, hai vị đừng bận tâm.
Trong màn sương mờ ảo, một đạo kim quang xuất hiện, Nam Khâu Vũ vuốt râu cười.
Phi Nghê mừng rỡ:
– Nam Khâu Vũ đại nhân!
Nam Khâu Vũ cười:
– Chính là lão hủ.Nghe tin hai vị gặp nạn, nên đến nghênh đón.
Ánh mắt ông ta nhìn Lý Vân Tiêu trong ngực Phi Nghê:
– Vân thiếu không sao chứ?
Phi Nghê vui vẻ:
– Đa tạ đại nhân cứu giúp.Phu quân chỉ bị mất sức ngất đi thôi, không sao đâu.
Nam Khâu Vũ yên tâm:
– Vậy thì tốt, đi theo ta.
Hai người mừng rỡ, đi theo Nam Khâu Vũ vào trong mây mù.
Phi Nghê nói:
– Trong Giới Thần Bi có nhiều cường giả Thiên Võ Minh lắm, nhưng phu quân đang hôn mê nên họ tạm thời không ra được.Chờ phu quân tỉnh lại thì có thể cùng họ kháng địch.
Nam Khâu Vũ gật đầu:
– Vậy thì tốt.
Thực ra trong lòng ông ta vẫn còn lo lắng, dù sao chính ông ta đã dẫn Lý Vân Tiêu vào Vạn Linh Chi Địa, nếu hắn biết chuyện thì không biết sẽ ra sao.
Lý Vân Tiêu khống chế Giới Thần Bi giờ đã khác xưa, nếu là trước kia thì Đoan Mộc Hữu Ngọc có thể dễ dàng ra ngoài, nhưng giờ nó đã là một thế giới hoàn chỉnh vững chắc, không có thực lực tuyệt đối thì không thể ra được.
Ba người đi vài bước trong mây mù rồi biến mất.
Một lát sau, đám người Dận Vũ đuổi đến, nhìn thấy đám mây thì sắc mặt âm trầm.
Uyên kinh ngạc:
– Phụ vương, đám mây này có vấn đề!
Dận Vũ cười lạnh:
– Một đám ngu ngốc, tưởng chút tài mọn này cản được ta sao? Nhưng ta thấy lạ thật, hai đứa nhãi ranh kia không có thời gian bày trận, vậy là ai làm?
Uyên nói:
– Kệ hắn là ai, dám đối đầu với ta thì chỉ có chết.Để con phá trận!
Dận Vũ gật đầu:
– Nhanh lên, sơ ý để hai đứa kia chạy mất rồi.Với lại trận pháp này cũng đặc biệt, lại ẩn giấu khí tức của hai đứa kia, kẻ bày trận cũng có chút tài.
Mắt Uyên lóe lên, long khí bùng nổ, ngưng tụ thành phong bạo rồi hóa thành đao ảnh chém xuống.
Ầm ầm!
Bầu trời bị chém làm đôi, mây trắng trước mặt cũng bị chém thành hai nửa, ở giữa là một khe sâu không thấy đáy.Mây trắng cuồn cuộn trào ra từ khe hở.
Nhưng chỉ một lát sau thì dừng lại.Mây trắng vẫn bất động, chỉ chia làm hai nửa mà thôi.
Sắc mặt Dận Vũ và Uyên khó coi.
Uyên quát:
– Vưu Tuyên, ngươi là tụ phong chi linh, thổi tan đám mây này cho ta!
– Tuân lệnh!
Một Chân Linh gầy gò bước ra, sau lưng mọc gai xương nhọn hoắt.
Vưu Tuyên tiến lên, vận chuyển nguyên công, trên người xuất hiện hư tráo màu xanh, miệng nhọn như mỏ chim, gai xương dựng thẳng, hắn nhanh chóng kết ấn!
Vù vù!
Trong thiên địa nổi lên cương phong, hóa thành trăm cơn vòi rồng quét qua Phiêu Miểu Vân Trận.
Hai đám mây bị thổi bay đi hàng ngàn trượng nhưng không tan, còn cương phong khi tiến vào mây mù thì biến mất không dấu vết.
Mặt Vưu Tuyên đầy mồ hôi, hắn đã cố hết sức nhưng hiệu quả không đáng kể, sợ Uyên trách phạt.
Uyên hét lớn:
– Cái thứ này dai như kẹo kéo, thổi kiểu gì cũng không bay được.Phụ vương, làm sao bây giờ?
Dận Vũ âm trầm:
– Đám mây này có trận pháp cường đại chống đỡ nên mới không tan được.Đã vậy, chúng ta vào trong trận.Ta không tin một cái mê trận cỏn con có thể làm khó ta.
Hắn bước vào trận pháp, chợt cảm thấy mất phương hướng, thần thức khó phân biệt.
Uyên trầm giọng:
– Tiếc là thần thức đại ca không rõ ràng, nếu không dùng thần thông Ngũ Long Tê Không Khiếu của hắn thì đã phá tan cái mê trận này rồi.
Hai người Thủy Long đi theo sau với vẻ mặt bình thản, dường như không nghe thấy gì.
Dận Vũ quay đầu nhìn hắn, đột nhiên mắt lóe sáng:
– Ngũ Long Tê Không Khiếu sao?
Thủy Long như nhận được mệnh lệnh, thân thể khẽ động rồi bay lên không trung.
Long vực lập tức mở ra, bao phủ mây mù.
Long quang lập lòe trong long vực, đột nhiên xuất hiện năm long ảnh, khí thế rất đáng sợ.
Uyên vừa mừng vừa sợ:
– Đúng là chiêu này!
Năm con quang long phun long ngữ, hóa thành những hào quang mỹ lệ, long ngữ biến thành những hạt châu, sắp xếp chỉnh tề rồi vỡ tan.
Tiếng long ngâm vang vọng, cả bầu trời rung chuyển dữ dội, long ngâm sắc bén như đao cắt không gian.
Đám Chân Linh hoảng hốt, vội bịt tai lại.
Thân thể Vưu Tuyên run rẩy, hào quang màu xanh bao phủ thân thể gầy gò.
Nhưng lúc này trong hào quang bay ra hàng ngàn vạn đạo kiếm quang, đồng loạt chém thẳng vào năm con quang long!
Nhưng kiếm quang dù sắc bén cũng không thể đến gần long thân, đã bị sóng âm đánh tan.
– Hừ! Cuối cùng cũng ra tay sao?
Dận Vũ cười lạnh, bay lên, hai tay thi triển pháp quyết, một đạo long ấn từ trên trời giáng xuống.

☀️ 🌙