Truyện:

Chương 3517 Thứ lão nhân gia lưu lại

🎧 Đang phát: Chương 3517

Lục Thiếu Du cười hề hề:
– Ta cũng không rõ chuyện gì đã xảy ra, chỉ là đang tu luyện thì tự nhiên đột phá thôi.
Thấy vậy, hắn vội đổi chủ đề:
– Hai năm qua nàng vất vả rồi, đa tạ.
Vừa rồi ở đại điện, Lục Thiếu Du đã gặp gỡ Kim Viên, Bạch Kinh Đường, Phạm Thống, Bàn Sấu hòa thượng, nên cũng hiểu được phần nào tình hình hai năm qua.
Liệt Hỏa môn không dám ra tay lần nữa, ngược lại Phi Linh môn phát triển khá tốt, thôn tính không ít thế lực hạng ba, bản thân cũng mạnh lên nhiều.Tất cả đều nhờ Ma Linh yêu nữ ngấm ngầm giúp đỡ.
Ma Linh yêu nữ liếc xéo Lục Thiếu Du, nói:
– Nếu không phải ta còn chờ Vô Ảnh Phệ Tủy Độc Thư, ta đã chẳng thèm quản Phi Linh môn của ngươi.Ta dùng nhiều máu rồi, nhưng không loại nào tốt bằng máu của ngươi cả.Máu của ngươi có thể giúp Vô Ảnh Phệ Tủy Độc Thư tiến hóa nhanh hơn, còn có nhiều lợi ích khác nữa, thậm chí còn làm nó phòng thủ mạnh hơn.Chắc Vô Ảnh Phệ Tủy Độc Thư của ta sắp tiến hóa lần hai rồi.
Ngừng một lát, Ma Linh yêu nữ lại liếc Lục Thiếu Du:
– Nhưng đám người Bạch Kinh Đường, Phạm Thống, Bàn Sấu hòa thượng trong Phi Linh môn tuy thực lực bình thường, nhưng đều là nhân tài hiếm có.
Lục Thiếu Du cười, thực lực của Bạch Kinh Đường, Bàn Sấu hòa thượng đúng là bình thường, nhưng họ đều là những người sống sót từ Thị Hoang thế giới, nên không hề tầm thường.Phạm Thống thì khôn khéo hơn người.
Ma Linh yêu nữ muốn máu tươi, Lục Thiếu Du đương nhiên không ngại.Lần trước hắn đã nợ nàng nhiều, nên cười nói:
– Máu thì không thành vấn đề, mấy ngày nữa ta sẽ đưa cho nàng.
Ma Linh yêu nữ có vẻ vui vẻ, nói:
– Xem ra ta lại được lợi rồi.Tu vi của ngươi càng cao, máu càng hữu dụng, hiệu quả với Vô Ảnh Phệ Tủy Độc Thư của ta càng tốt, tốc độ tiến hóa của nó cũng nhanh hơn.
– Vô Ảnh Phệ Tủy Độc Thư của ngươi cuối cùng có thể tiến hóa đến mức nào? – Lục Thiếu Du tò mò.
– Ngươi hỏi nhiều vậy làm gì? Dù sao sau khi tiến hóa lần nữa, đối phó với Thông Thiên cảnh cũng không thành vấn đề.Nếu tiến hóa lần thứ tư, muốn đối phó với Đại Đạo cảnh cũng dễ thôi.
Ánh mắt Ma Linh yêu nữ lóe lên vẻ ngạo nghễ, thu hút sự chú ý của người khác, Lục Thiếu Du cũng không ngoại lệ.
Vốn hắn rất kiêng kỵ yêu nữ này, nhưng sau khi sống chung hòa bình, Lục Thiếu Du càng nhận ra yêu nữ này quả thực có thiên phú khiến người ta phải câm nín.
Thấy Lục Thiếu Du nhìn mình, Ma Linh yêu nữ trừng mắt:
– Nhìn gì? Ta cho ngươi liếc nhìn ta nhiều một chút thôi, nhưng ngươi đừng có ý gì với An Thi Dao kia.Nghĩ cũng không được, nếu không ta cho ngươi biết tay.
Lục Thiếu Du lắc đầu:
– An Thi Dao? Ta không có ý gì với nàng ta cả.Nàng ta chỉ là đối tác làm ăn của ta thôi.
Qua lời kể của Phạm Thống, Lục Thiếu Du biết An Thi Ngọc đã mấy lần phái người đến liên hệ với hắn, nhưng không có hồi âm.Có lẽ hắn nên tự mình đến đó một chuyến.
Ma Linh yêu nữ được nước làm tới:
– Tốt nhất là vậy, nếu không ta sẽ không tha cho ngươi.
Lục Thiếu Du cười khổ:
– Đây là việc riêng của ta, ngươi quản hơi nhiều rồi đấy.
Ma Linh yêu nữ bước đến trước mặt Lục Thiếu Du, đôi mắt mang theo vẻ quyến rũ nhìn hắn:
– Ngươi đừng quên, ngươi là tướng công của ta đó.Ngươi dám trêu hoa ghẹo nguyệt, ta sẽ phế ngươi.
Dứt lời, ánh mắt Ma Linh yêu nữ cố ý nhìn xuống hạ bộ của Lục Thiếu Du, mang ý cảnh cáo.Sau đó, nàng rời khỏi đại sảnh, không thèm để ý đến Lục Thiếu Du.
Lục Thiếu Du cười khổ nhìn theo bóng lưng Ma Linh yêu nữ, rồi cũng rời khỏi đại sảnh.
Trong Thiên Trụ giới tầng thứ sáu, Lục Thiếu Du vẫn nở nụ cười.Lần nữa đột phá lên Thông Thiên cảnh, sự khác biệt giữa Thông Thiên cảnh và Ngộ Chân cảnh là vô cùng lớn, chỉ có Lục Thiếu Du mới hiểu rõ.
Cảm nhận mọi thay đổi trong cơ thể, Lục Thiếu Du thỏa mãn thì thào:
– Hai năm có hơi lâu…
Trong hai năm này, Lục Thiếu Du cảm thấy mình đột phá quá chậm.Nếu ở trong Thiên Trụ giới, thời gian này tương đương với một trăm hai mươi năm.
Nếu người khác nghe được lời này của Lục Thiếu Du, chắc chắn sẽ tức chết.
Trong vòng hai năm, từ Ngộ Chân cảnh cao giai đột phá lên Thông Thiên cảnh sơ giai, tốc độ nhanh như vậy mà Lục Thiếu Du còn chê chậm, thật là không muốn cho người khác sống.
Thực ra, Lục Thiếu Du không ngại chậm.Hắn chỉ cảm thán, nếu ở trong Thiên Trụ giới, hắn đã tiết kiệm được không ít thời gian.Dù sao thứ hắn cần nhất hiện tại chính là thời gian.
Nhưng dù là một trăm hai mươi năm, từ Ngộ Chân cảnh cao giai đột phá lên Thông Thiên cảnh sơ giai, tốc độ này cũng đã là quá nhanh rồi.
– Hình như mình vẫn còn quên một chuyện…- Lục Thiếu Du thở dài, nhớ ra một chuyện quan trọng.Hắn lấy ra một chiếc nhẫn trữ vật, đây là chiếc nhẫn mà Lão Ảnh giao cho hắn, cũng là nhẫn trữ vật của sư phụ hắn.
Trong chiếc nhẫn này, sư phụ hắn để lại rất nhiều thứ, nhưng Lục Thiếu Du không thể lấy hết được.Sư phụ đã bố trí cấm chế, mỗi khi đạt đến một cảnh giới nhất định, Lục Thiếu Du mới có thể mở cấm chế tương ứng và nhận được vật phẩm bên trong.
Trước đây, khi đột phá lên Phá Giới cảnh, Lục Thiếu Du đã mở được cấm chế đầu tiên, lấy được không ít Phá Giới cảnh quả và lệnh bài Chiến Thiên liên minh.
Nhưng khi còn ở Ngộ Chân cảnh, Lục Thiếu Du lại quên mở cấm chế tương ứng trong chiếc nhẫn trữ vật của sư phụ.
Sau khi đối phó với Ma Linh yêu nữ, Lục Thiếu Du đã cất chiếc nhẫn này.Sau khi đến Thị Hoang thế giới, hắn lại luôn bận rộn nên quên mất việc này.
Vì thời gian ở đẳng cấp Ngộ Chân cảnh quá ngắn, nên bây giờ Lục Thiếu Du mới nhớ ra.

☀️ 🌙