Đang phát: Chương 351
Trong khu trúc tĩnh mịch, Mục Trần khẽ nhăn mặt, lúng túng trước vị giai nhân đang ung dung ngồi.Nàng vận bạch y, mái tóc đen tuyền buông xõa, dung nhan khuynh quốc khuynh thành nhưng lại mang theo vẻ lạnh lùng khó gần, tựa như băng sơn vạn năm.So với Tô Huyên, nàng chẳng hề kém cạnh về nhan sắc, nhưng khí chất băng giá này thì tuyệt đối không ai bì kịp.Ai mà ngờ được, vị “trưởng lão” tính cách cổ quái trong lời đồn lại trẻ trung và xinh đẹp đến nhường này…
Bên cạnh hắn, Duẫn Nhi ngồi ngoan ngoãn, khúc khích nhìn vẻ mặt khó xử của Mục Trần.
Nàng dường như chẳng để tâm đến sự hiện diện của Mục Trần, chỉ lẳng lặng rót trà.Tiếng nước róc rách chảy vào chén sứ, vang vọng khe khẽ giữa không gian tĩnh lặng.
Mục Trần khẽ hắng giọng, chắp tay hành lễ:
– Đệ tử Mục Trần, bái kiến Linh Khê trưởng lão…
– Ngươi đến đây làm gì?
Giọng nàng bình thản như mặt hồ.
– Viện trưởng bảo ta đến…thỉnh trưởng lão Linh Khê chỉ điểm về linh trận.
Mục Trần đáp, hai chữ “trưởng lão” nghe có vẻ gượng gạo, bởi lẽ thật khó mà liên tưởng danh xưng này với một mỹ nhân trẻ tuổi như nàng.
– Ta không dạy người khác.
Nàng nhấp một ngụm trà, ánh mắt hờ hững.
Mục Trần liếc nhìn Duẫn Nhi.”Không dạy người khác? Vậy Duẫn Nhi ở đây làm gì?”
– Không dạy nam nhân.
Dường như đọc được suy nghĩ của hắn, nàng thản nhiên bổ sung.
Mục Trần nghẹn lời, chỉ có thể kiên trì:
– Là viện trưởng bảo ta đến.
Nàng khẽ ngước mắt, liếc nhìn hắn một cái:
– Ta không phải người của Bắc Thương Linh Viện, chỉ là nợ Thái Thương viện trưởng một cái ân tình, nên tạm thời giúp xây dựng vài linh trận.Chỉ cần ta muốn, bất cứ lúc nào ta cũng có thể rời khỏi đây, ngươi không cần lấy hắn ra dọa ta.
Mục Trần câm nín.Linh Khê trưởng lão quả nhiên cá tính, ngay cả Thái Thương viện trưởng cũng không nể mặt, thật không biết phải làm sao.
Nàng chẳng hề quan tâm đến sự khó xử của Mục Trần, chỉ ung dung thưởng trà.
Không gian bỗng chốc im lặng đến lạ thường.
Duẫn Nhi đứng bên cạnh, che miệng cười trộm, khẽ lay tay nàng:
– Linh Khê tỷ tỷ, Mục Trần ca ca có thiên phú linh trận tốt lắm đó, còn hơn cả muội nữa kia.
– Thiên phú tốt thì đầy rẫy, cứ gặp một người dạy một người, chẳng phải ta mệt chết sao?
Linh Khê liếc nhìn Duẫn Nhi.
– Linh Khê tỷ tỷ, giúp Mục Trần ca ca đi mà, huynh ấy tốt với muội lắm.
Duẫn Nhi nũng nịu.
Linh Khê vẫn không hề lay động.
– Nếu Linh Khê tỷ tỷ không đồng ý, sau này muội sẽ không làm việc nữa đâu.
Duẫn Nhi bĩu môi hờn dỗi.
– Vậy thì phải vượt qua Linh Trận Ốc.
Linh Khê khẽ mỉm cười thì thầm.
Nghe đến Linh Trận Ốc, Duẫn Nhi lập tức câm như hến, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó, không dám hé răng thêm lời nào.
Thấy Duẫn Nhi im lặng, Linh Khê trầm ngâm một lát, rồi quay sang Mục Trần, thản nhiên hỏi:
– Ngươi hiện tại là linh trận sư cấp bốn?
– Phải.
Mục Trần gật đầu.
– Có gì thắc mắc?
Linh Khê hỏi.
– Ta không biết làm cách nào để nắm vững trạng thái Tâm Nhãn.
Mục Trần lập tức đáp, trạng thái Tâm Nhãn hiện tại vô cùng quan trọng với hắn.Một khi thực sự nắm giữ được nó, hắn có thể dễ dàng bố trí linh trận cấp năm bằng năng lực của một linh trận sư cấp bốn.
Tuy rằng hắn đã mơ hồ chạm được đến trạng thái Tâm Nhãn, nhưng nó quá phức tạp, một mình hắn mò mẫm thì không biết đến bao giờ mới có thể tiến bộ.
– Tâm Nhãn?
Linh Khê tỏ vẻ kinh ngạc.Nàng không ngờ rằng với trình độ hiện tại, Mục Trần đã có thể chạm đến Tâm Nhãn.Xem ra quả thật như Duẫn Nhi nói, hắn có thiên phú tu luyện linh trận cực cao.
– Trạng thái Tâm Nhãn là một cảnh giới khá cao thâm, được chia thành Hư Thái Tâm Nhãn và Chân Thái Tâm Nhãn.Hiện tại ngươi có lẽ ngay cả Hư Thái Tâm Nhãn cũng chưa đạt đến.
Mục Trần hơi ngạc nhiên, không ngờ trạng thái Tâm Nhãn lại còn có sự phân chia như vậy.
– Hai cấp bậc đó khác nhau như thế nào?
– Hư Thái Tâm Nhãn là một loại cảm ngộ hư ảo, cũng là một loại linh trận.Khi linh trận sư nắm vững Hư Thái Tâm Nhãn, không chỉ tiêu hao ít linh lực hơn, mà uy lực cũng mạnh hơn, khả năng bố trí linh trận thất bại cũng giảm đi.Một số linh trận sư xuất chúng có thể bố trí linh trận vượt cấp, đó là do họ nắm giữ trạng thái này.
– Còn Chân Thái Tâm Nhãn…
Linh Khê ngừng lại một chút, nhìn hắn rồi nói tiếp:
– Linh trận sư nắm vững cảnh giới này sẽ thấy những linh trận phức tạp trở nên đơn giản hơn rất nhiều, nhìn thấu những yếu điểm bên trong.Nếu giao đấu với đối thủ, họ có thể dễ dàng nhìn ra sơ hở trong linh trận đối phương, và dễ dàng phá giải.
– Mặt khác, khi Chân Thái Tâm Nhãn tu luyện đến trình độ cực kỳ cao thâm, cảm giác sẽ không còn hư ảo nữa, mà sẽ chân chính tồn tại như một con mắt thật sự, đó chính là Tâm Nhãn.
– Tâm Nhãn quét nhìn, mọi trận đều tan.Gặp linh trận sư đạt đến trình độ này, tốt nhất là đừng bày trận trước mặt họ, vì chỉ cần một cái liếc mắt là họ có thể thấy rõ mấu chốt, rồi lập tức bố trí ra một linh trận y hệt của ngươi.
Mục Trần nghe mà trợn tròn mắt.Liếc mắt một cái là sao chép được linh trận của đối phương? Trình độ này quá biến thái rồi! Trạng thái Tâm Nhãn lại lợi hại đến vậy, thảo nào hắn mới chỉ chạm được đến ngưỡng cửa, mà đã cảm thấy có lợi ích vượt trội như vậy.
– Vậy làm sao ta có thể nắm vững trạng thái này?
Mục Trần cẩn thận dò hỏi.
– Đơn giản thôi, cứ luyện tập nhiều là được.
Linh Khê hờ hững đáp.
Mục Trần toát mồ hôi hột.”Đâu có đơn giản như vậy chứ?”
– Vậy ta nên luyện tập như thế nào?
Mục Trần bất đắc dĩ hỏi tiếp.
– Thật sự muốn nắm giữ nó?
Linh Khê liếc đôi mắt linh động về phía Mục Trần, ánh mắt có vẻ bớt đi vẻ lạnh lùng, nhưng nụ cười đó lại khiến Mục Trần cảm thấy bất an.
Nhưng bây giờ không thể bỏ cuộc, khó khăn lắm mới khiến nữ nhân tính cách quái đản này chịu chỉ điểm, chỉ cần chần chừ một giây thôi có khi bị tống ra ngoài không chừng.
– Ừm!
Mục Trần mạnh mẽ gật đầu.
Duẫn Nhi bên cạnh lại ra vẻ tội nghiệp nhìn Mục Trần, nàng đã đoán được hắn sắp gặp xui xẻo rồi.
– Đi theo ta!
Linh Khê đứng dậy, hương thơm thoang thoảng lan tỏa xung quanh.Nàng bước về phía bên ngoài, dáng người uyển chuyển, tinh tế.
Ba người rời khỏi khu trúc, tiến vào rừng trúc, rồi dừng lại ở một khoảng đất trống rộng rãi.
– Bất kỳ linh trận nào, dù phức tạp đến đâu, vẫn có một điểm mấu chốt, đó là tâm trận.Một khi tâm trận bị phá, linh trận cường đại cũng phải tan thành mây khói.Thế nhưng, việc tìm ra tâm trận trong một linh trận phức tạp là vô cùng khó khăn, đặc biệt là khi ngươi đang ở ngay trong trận đó.
Linh Khê quay sang Mục Trần, ngón tay nàng điểm vào không khí, không gian dao động bồng bềnh.Mục Trần cảm nhận được linh khí thiên địa trở nên hỗn loạn.
Linh lực như cơn lốc hội tụ lại, một quang trận đỏ rực từ hư vô xuất hiện, dao động mạnh mẽ lan tỏa, mang theo khí tức nóng cháy.
Mục Trần biến sắc nhìn quang trận vừa hiện ra ngay cạnh hắn.Linh trận này ít nhất cũng phải là cấp bốn.Nếu là hắn bố trí, ít nhất cũng phải chuẩn bị một hồi mới có thể hoàn thành dễ dàng, còn Linh Khê chỉ cần một ngón tay là nó đã thành hình, mà hắn còn chẳng thấy nàng ngưng luyện ra một linh ấn nào…
Nàng trực tiếp điều khiển linh khí thiên địa để bố trí linh trận, thật khó lòng phòng bị.
Linh trận sư bình thường muốn bố trí linh trận, việc đầu tiên phải làm là ngưng luyện linh ấn.Làm như vậy cũng đồng nghĩa với việc cho đối phương biết hắn đang làm gì, hoàn toàn khác với Linh Khê.
Mục Trần kinh hãi thầm than, Linh Trận đại sư thật đáng sợ, hoàn toàn vượt trội so với hắn.
Linh Khê vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại, tay tiếp tục điểm vào không trung, hai quang trận khổng lồ lại hiện ra, bao phủ lấy quang trận ban đầu.
Ba linh trận cấp bốn, cùng lúc được bố trí.
Mục Trần không khỏi tròn mắt kinh ngạc.
Ba đạo linh trận cấp bốn bao phủ cả không gian nơi đây, mà hắn lại ở ngay chính giữa chúng, không dám nhúc nhích, vì sợ rằng chỉ cần khẽ động một chút sẽ khiến cả ba đồng loạt tấn công.
– Trưởng lão…
Mục Trần méo miệng cố gắng cười:
– Người muốn làm gì vậy?
– Trước khi bị nghiền nát thành tro bụi, ngươi phải tìm ra tâm trận của ba linh trận này, phá nó mà ra.Nhớ kỹ, không được dùng linh lực cường hoành phá trận, phải phá tâm trận.
Linh Khê thản nhiên nói.
Mục Trần há hốc miệng.”Đây là luyện tập kiểu gì vậy? Có nhất thiết phải dùng phương pháp tàn bạo như vậy không? Ba đạo linh trận cấp bốn, cái này là muốn đánh chết người đó nha!”
– Cho ngươi một canh giờ, nếu không phá được thì khỏi cần ở lại, ta không dạy kẻ ngu dốt.
Linh Khê chẳng quan tâm đến sự oán thán của hắn, chỉ phất tay xoay người bỏ đi.
– Duẫn Nhi, theo dõi hắn, nếu hắn dám dùng linh lực cường hoành phá trận, thì lần sau ngươi cũng phải vào đó chịu phạt.
Linh Khê vừa đi, thanh âm lạnh lùng vọng lại khiến Duẫn Nhi cũng phải mếu máo, thương hại nhìn Mục Trần.
– Mục Trần ca ca, huynh phải nghe lời đó, Duẫn Nhi không muốn vào đó đâu…
