Chương 350 Thật Có Lỗi

🎧 Đang phát: Chương 350

Nhìn theo bóng lưng những cường giả vạn tộc khuất dần, Lưu Hồng bên cạnh cũng chẳng mấy mặn mà, hắn tiếp tục luyên thuyên với Tô Vũ.
Tô Vũ có chút mất kiên nhẫn đáp lời cho qua.
Gã này thật sự quá phiền phức, mồm mép tép riu, lại chẳng bao giờ làm việc gì ra hồn, chỉ hận không thể tìm được cơ hội đấm cho một phát nổ tung.
Tựa hồ cảm nhận được sự thiếu kiên nhẫn của Tô Vũ, Lưu Hồng đột nhiên truyền âm: “Thôi huynh, những thứ khác ta không hứng thú, cái phân tách pháp kia đâu?”
“Hửm?”
Tô Vũ nghiêng đầu nhìn hắn, Lưu Hồng cười híp mắt đáp lại, truyền âm: “Phân tách pháp! Kỹ năng chiến đấu Thần văn tổ hợp lại, sắp xếp lại đó, huynh có hứng thú không?”
“Ngươi biết?”
“Đương nhiên!”
“Lưu huynh đừng có gạt ta đó?”
“Tuyệt đối không có!”
Lưu Hồng truyền âm: “Thôi huynh không biết đó thôi, đệ ở Đại Hạ Văn Minh Học Phủ này cũng có chút mặt mũi, cũng có chút địa vị.Phân tách pháp người ngoài khó mà biết được, ta lại biết.Thôi huynh, huynh có hứng thú chứ?”
“Đó là bí pháp của đa Thần văn nhất hệ, ngươi lấy được từ đâu?”
Lưu Hồng cười nói: “Cái này thì Thôi huynh không cần hỏi nhiều, chỉ cần hỏi Thôi huynh có muốn có được hay không thôi?”
Tô Vũ nhìn hắn một cái, thật hay giả đây?
Nếu là thật, liệu có phải Hồng Đàm bọn họ cố ý tiết lộ, hay là gã này đang giở trò lừa đảo, lừa Bạch Phong hoặc Hồng Đàm?
Chắc không đến nỗi ngu ngốc vậy đâu.
Tô Vũ cười: “Có hứng thú chứ.Ngươi muốn gì? Nhưng ta muốn hàng thật đó.Ngươi mà dám lừa ta, đừng tưởng ngươi là Lăng Vân, ta có cả đống cách để tìm ngươi gây sự!”
“Đó là đương nhiên rồi!”
Lưu Hồng hưng phấn nói: “Sao ta dám làm chuyện đó chứ, tuyệt đối đảm bảo là thật!”
Nói xong, hắn nhanh chóng nói: “Đây không phải chỗ để nói chuyện, Thôi huynh, ta tìm chỗ khác nói chuyện nhé.”
Tô Vũ suy nghĩ một chút rồi gật đầu đồng ý.

Vài phút sau, hai người đến một trà lâu vắng vẻ trong khu đón người mới.
Vào phòng, Tô Vũ và Lưu Hồng ngồi đối diện nhau.
Tô Vũ nhìn Lưu Hồng, nói thẳng: “Đừng phí lời nữa, cho ta xem hàng thật trước đi! Đã ngươi biết, vậy hẳn là ngươi phải có kỹ năng chiến đấu Thần văn chứ? Nếu không…ai tin được cái Thiên Hoa Loạn Trụy của ngươi?”
Lưu Hồng cười ha hả nói: “Thôi huynh đừng nóng vội.Ta cứ bàn điều kiện trước đã.Phân tách pháp hiện tại có thể là chưa lưu truyền ra ngoài đâu.Coi như đa Thần văn học viện mở ra, bí pháp này cũng tuyệt đối không phải muốn truyền bá là truyền bá được.Thôi huynh không phải người Đại Hạ Phủ, dù cho Đại Hạ Phủ có muốn lôi kéo Thôi huynh, cũng sẽ không tùy tiện truyền bá.Chờ đến lúc chính thức công khai, còn không biết là ngày tháng năm nào.”
“Nói điều kiện đi!”
“10 vạn công huân, 10 chuôi văn binh huyền giai đỉnh phong, yêu cầu này không quá đáng chứ?”
Tô Vũ thản nhiên nói: “Nếu xác định là thật thì không quá đáng.Nếu là giả, ngươi đúng là có cái miệng lưỡi lừa đảo kinh người.”
“Đương nhiên là thật!”
Lưu Hồng cười tủm tỉm nói: “Tuyệt đối đảm bảo là thật! Nếu Thôi huynh không tin, ta cho Thôi huynh xem thử…”
Dứt lời, một thanh tế kiếm lóe lên rồi biến mất.
Tô Vũ hơi ngẩn ra, ngay lập tức chộp lấy chuôi kiếm, ánh mắt lộ vẻ kinh hãi.
Thật sự là kỹ năng chiến đấu đa Thần văn!
Không thể nào!
Sao gã này lại có kỹ năng chiến đấu đa Thần văn?
Chẳng lẽ…ngày xưa hắn nói là thật, gã này thật sự là gián điệp của đa Thần văn nhất hệ?
Không…không thể nào!
Hồng Đàm nói, hắn không biết.
Liễu Văn Ngạn cũng đã nói, hắn không rõ tình hình về chuyện này.
Đương nhiên, Liễu Văn Ngạn kỳ thật cũng từng nói, Nhân Cảnh còn có một số người của đa Thần văn hệ, nhưng đều ẩn mình trong Dưỡng Tính Cảnh, giờ đã ngủ đông nhiều năm, cũng không lộ diện.
Lưu Hồng là một trong số đó?
Không thể nào!
Nếu đúng vậy, Liễu Văn Ngạn sẽ không không nói.Đã hỏi rồi mà còn giấu, vậy chẳng có ý nghĩa gì.
Còn có, Trương Nhược Hư…lẽ nào thật sự là sư phụ của Lưu Hồng?
Nếu vậy thì có thể giải thích được.
Còn chiến kỹ mô bản lấy từ đâu ra thì cũng không chỉ có Đại Hạ Văn Minh Học Phủ mới có.Hoặc có lẽ Trương Nhược Hư trước khi chết đã truyền lại chiến kỹ Thần văn của mình cho Lưu Hồng?
Tô Vũ trong lòng rối bời!
Hắn vốn chỉ muốn xem thử gã này định lừa người thế nào, hoặc gã này có thật lấy được phân tách pháp hay không, có phải sư tổ bọn họ cố ý câu cá hay không.Nhưng xem ra có vẻ không phải vậy.
Thanh tế kiếm kia, dường như là Thần văn chiến kỹ thật.
Điều này chứng tỏ Lưu Hồng thật sự biết.
Gã này trước đó chỉ cho mọi người thấy một viên Thần văn chữ “Lực”, một cột sắt của đơn Thần văn nhất hệ.Sao gã lại có chiến kỹ đa Thần văn?
Tô Vũ chấn động trong lòng, suy nghĩ không ngừng bay lên.
Mà Lưu Hồng, thấy hắn vẻ mặt kinh ngạc thì cười nói: “Thôi huynh, lần này tin chưa? Dĩ nhiên đây là bí mật, truyền ra ngoài thì phiền phức lắm đó.Thôi huynh nếu có hứng thú thì chúng ta có thể đàm phán.”
Tô Vũ nhíu mày nói: “Coi như ngươi biết phân tách pháp đi, nhưng theo lý thuyết, ngươi cũng không có nhiều Thần văn đến vậy.Ngươi có phải định dùng đồ giả lừa ta không?”
“Sao lại thế!”
Lưu Hồng kêu oan: “Thần văn thứ này, ai mà chẳng vẽ ra được một chút.Trước kia vẽ rời rạc, bây giờ dùng phân tách pháp mà lắp ráp lại thôi.Thôi huynh cũng là Văn Minh Sư, phải hiểu đạo lý này chứ.Đôi khi đọc sách, nhìn xem, tự nhiên cũng vẽ ra Thần văn.Chẳng lẽ lại lãng phí?”
“Thôi huynh làm thợ rèn, chắc cũng không chỉ có một viên Thần văn chứ? 5 miếng là còn nói ít đó, đúng không?”
Tô Vũ im lặng, trầm mặc một hồi rồi nói: “Không sai, nhưng mà…Lưu huynh thật sự vượt quá dự đoán của ta.Phân tách pháp cho ta, ta cho ngươi đồ vật.Văn binh ta không có nhiều như vậy.Ngươi muốn nhiều vậy cũng vô dụng.Ta có thể cho ngươi 15 vạn công huân, cộng thêm một thanh văn binh huyền giai đỉnh phong, ta đặt làm riêng cho ngươi!”
Lưu Hồng trong lòng cũng hít sâu một hơi: “Thật có tiền a!”
Đúc Binh Sư có nhiều tiền vậy sao?
Hắn ra giá trên trời, há miệng đòi 10 vạn công huân.Kết quả người ta lại muốn cho tới 15 vạn!
Phải biết rằng, đơn Thần văn nhất hệ, dù là toàn bộ phe phái, hiện tại xuất ra 15 vạn công huân cũng là chuyện khó.
Thôi Lãng trước đó mới vừa vào huyền giai, có nhiều công huân đến vậy sao?
Cũng không nghe nói Thôi Lãng buôn bán văn binh gì mà.
Thôi Lãng đáp ứng quá sảng khoái, hắn lại có chút không yên lòng, cười giả lả nói: “Thôi huynh, 15 vạn công huân cũng không phải là con số nhỏ…”
Tô Vũ bình tĩnh nói: “Không sao.Ngươi cho ta phân tách pháp, có lẽ ta sẽ đi xin người khác.”
Lưu Hồng hơi chậm lại, nửa ngày sau mới nói: “Ý của Thôi huynh là…muốn cùng người khác chia sẻ?”
“Đương nhiên!”
Tô Vũ nói một cách đương nhiên: “Nhưng ngươi yên tâm, chỉ giới hạn trong vài người thôi, cũng chỉ là tham khảo một chút.Ví dụ như sư phụ ta, Ngưu Phủ Trưởng chẳng hạn.Nếu không thì ta lấy đâu ra nhiều điểm công lao đến vậy? Trừ phi cái này của ngươi là đồ giả.Bằng không thì thêm một người biết cũng có thành vấn đề gì đâu? Sư phụ ta sẽ không tiết lộ bí mật, ngươi yên tâm đi!”
“Cái này…nhiều người biết thì nhiều nguy hiểm hơn đó.Thôi huynh, ta là bất đắc dĩ lắm mới muốn tìm người giao dịch thôi.Ngưu Phủ Trưởng mà biết thì không khéo cả Đại Minh Phủ đều biết.Một khi truyền đến tai Đại Minh Phủ, ta sẽ gặp rắc rối lớn!”
“…”
Tô Vũ im lặng.Gã này không dám để người khác biết, chẳng lẽ là đồ giả lừa mình?
Nếu không phải vậy thì cái chiến kỹ đa Thần văn của gã lấy từ đâu ra?
Còn nữa, gã này tùy tiện tiết lộ mình biết chiến kỹ đa Thần văn, là thiếu tiền đến phát điên hay là vì tình huống nào khác?
Mình và hắn đâu có quen biết gì.Vậy mà gã lại phô bày ra trước mặt một người ngoài rằng mình biết chiến kỹ đa Thần văn.Nếu không phải thiếu tiền phát điên, cần gấp có được sự tin tưởng thì hẳn là do gã không hề để ý đến việc tiết lộ mình biết chiến kỹ đa Thần văn.
Đối với Lưu Hồng, Tô Vũ luôn có ấn tượng là một con cáo già, cực kỳ ích kỷ, chỉ nghĩ cho bản thân mình…
Dĩ nhiên, nói cho cùng thì tu giả đều như nhau cả thôi.
Rất nhiều người đều như vậy, kể cả Tô Vũ.Chỉ là so với Lưu Hồng thì gã này đến người nhà cũng hố…Có lẽ hắn cho rằng những người kia không phải là người nhà của mình.Chẳng ai biết Lưu Hồng nghĩ gì.
Ít nhất có một điều, Lưu Hồng dường như không hố sư phụ của hắn, vị Triệu Các Lão vẫn đang bế quan kia.
Một kẻ cực kỳ ích kỷ và tư lợi như vậy, mọi thứ đều chỉ vì lợi ích.Vì lợi ích mà phô bày ra chiến kỹ đa Thần văn dường như cũng hợp tình hợp lý.Có điều…Tô Vũ vẫn cảm thấy quá tùy tiện.
Chúng ta quen nhau lắm sao?
Vậy mà ngươi lại tùy tiện tiết lộ?
Cảm thấy ta sẽ không nói với người ngoài hay là có nguyên nhân nào khác?
Tô Vũ rơi vào trầm tư, còn Lưu Hồng thì vội vàng nói: “Thôi huynh, vậy ta lùi một bước đi.Nhưng huynh không được nói cho người thứ ba biết.Chỉ có huynh và ta biết thôi.Chuyện này mà truyền ra ngoài bị người ta phát hiện thì hơi phiền đó!”
Tô Vũ đột nhiên nói: “Ta nhớ không nhầm thì Hồng Các Lão nói, phân tách pháp có ích cho Đằng Không.Ngươi là Lăng Vân mà?”
“Cái này là bình thường thôi.”
Lưu Hồng cười tủm tỉm nói: “Nói vậy, người làm nghiên cứu nào mà chẳng để lại cho mình chút đường lui? Nghiên cứu ra vài phiên bản, dĩ nhiên là phải ném cái yếu nhất ra ngoài trước rồi.Chờ một thời gian ngắn, lại ném ra cái phiên bản thứ hai, phiên bản cải tiến.Cứ như vậy, lợi ích mới được sử dụng tốt nhất, cũng không cần lo lắng bị người khác mượn kết quả nghiên cứu của mình mà mô phỏng ra kỹ thuật mạnh hơn.Có thể kịp thời thay mới phiên bản.”
“Nhà nghiên cứu, ít nhiều gì cũng sẽ để lại chút đường lui, chuẩn bị kỹ thuật nâng cấp.Chuyện này Thôi huynh chắc cũng rõ.”
Tô Vũ gật đầu: “Ý của ngươi là Hồng Các Lão đã nghiên cứu ra phân tách pháp có thể dùng cho Lăng Vân rồi?”
“Đúng!”
Tô Vũ hít sâu một hơi: “Ta tin đại gia nhà ngươi!”
Ngươi chắc chắn là đã sớm có chiến kỹ Thần văn, rồi giờ còn bày đặt với ta đây mà.
Rốt cuộc Lưu Hồng là thế nào?
Hắn có ý gì?
Tô Vũ hiện tại có chút không hiểu!
Còn Lưu Hồng đối diện thì vẫn mang nụ cười, nói: “8 vạn công huân, Thôi huynh.8 vạn công huân, đồ vật là của huynh! Dĩ nhiên là không được tiết lộ ra ngoài.Huynh thấy sao?”
Tô Vũ nhíu mày: “Không nói cho người khác biết, ta chưa chắc biết thật giả thế nào.Ta kiến thức tuy không ít…”
Hắn đang định nói gì đó, Lưu Hồng cắn răng, nửa ngày sau mới nói: “Được thôi.Ta cũng không muốn giả bộ ngớ ngẩn để lừa huynh làm gì.Nói thật cho huynh biết là món đồ này đã có người mua rồi.Tuyệt đối là hàng thật, nếu không thì ta đã bị người ta đánh chết từ lâu rồi.”
“Ai?”
“Bên Đại Thương Phủ.Nói ra có thể huynh cũng biết đó.Đại Thương Phủ Thương Thiên Kiều.Thôi huynh biết không?”
“Ừm.Cô ta ở Đại Hạ Phủ?”
“Mấy ngày trước đi ngang qua Đại Hạ Phủ, chuẩn bị đến Đại Chu Phủ.Ta gặp cô ta.Lúc đó ta cũng cần tiền, liền cùng cô ta hàn huyên vài câu.Thương Thiên Kiều ra giá 12 vạn công huân.Ta bây giờ bán lần hai cho Thôi huynh, ta sẽ chiết khấu cho huynh, 8 vạn là được!”
Tô Vũ nhíu mày: “Ngươi nói thật?”
“Dĩ nhiên!”
Lưu Hồng cười nói: “Chuyện này còn có thể là giả sao? Thôi huynh không tin thì có thể liên hệ với Thương Thiên Kiều mà hỏi.Ta tuyệt đối không gạt người! Thương Thiên Kiều cũng đâu có ngốc.Cô ta còn là hậu duệ của Vô Địch.Ta dám lừa gạt hậu duệ của Vô Địch, ta không muốn sống nữa sao?”
“…”
Tô Vũ nhìn hắn.Lần này thật sự có chút bất ngờ.Thật hay giả đây?
Ngươi còn bán cho Thương Thiên Kiều?
Đúng như Lưu Hồng nói, ngươi bán bí pháp giả cho hậu duệ Vô Địch, không muốn sống nữa à?
Còn nữa, Thương Thiên Kiều mua cái này làm gì…Chẳng lẽ là vì Đan Hùng hay là cho Đại Thương Phủ?
Giờ khắc này, Tô Vũ có chút hồ đồ rồi.Chẳng lẽ phân tách pháp của sư phụ bọn họ thật sự đã bị tiết lộ ra ngoài rồi sao?
“Vài vạn công huân, ta vẫn cần cân nhắc một chút…”
Lưu Hồng lắc đầu, thở dài: “Thôi vậy.Ta mấy ngày nay muốn bế quan, cho nên cần chuẩn bị hàng loạt thiên tài địa bảo.Thân thể ta sắp tấn cấp Lăng Vân rồi, cần rất nhiều thứ trù bị, bao gồm hàng loạt tinh huyết Thần Ma.Cho nên mới phải bán ra bí pháp này.Ta chẳng mấy chốc sẽ bế quan.Thôi huynh không mua thì cũng hi vọng Thôi huynh có thể giữ bí mật.”
“Bế quan?”
Thân thể tấn cấp Lăng Vân?
Lý do này nghe cũng được.Gã này có lẽ thật sự muốn thân thể cũng tấn cấp Lăng Vân.Tốc độ cũng nhanh thật.Ý Chí Lực mới tấn cấp không bao lâu mà.
“Vậy ngươi cho ta xem cái mở đầu đi.Ít nhiều gì ta cũng phải thấy đồ vật rồi mới có thể giao dịch.”
Lưu Hồng do dự một chút, rồi nhanh chóng nói: “Chỉ có thể xem một chút thôi.Bí pháp mà bị xem hết rồi thì không còn đáng giá nữa.”
“Dĩ nhiên!”
Lưu Hồng không nói thêm lời, cấp tốc khắc lục một cái ngọc phù rồi đưa cho Tô Vũ: “Xem một lần rồi tự hủy đi.Ta không muốn lưu lại bất cứ dấu vết gì.Thứ này hiện tại vẫn là bí truyền, không được tiết lộ ra ngoài.”
“Yên tâm!”
Tô Vũ không nói gì thêm, cầm lấy ngọc phù nhìn thoáng qua.Lần đầu tiên nhìn thì hắn còn thật sự cho rằng mình đã thấy được phân tách pháp của Bạch Phong.
Nhưng nhìn thêm vài hàng, Tô Vũ khẽ thở phào trong lòng.
Không giống nhau!
Phân tách pháp then chốt ở chỗ tách rời trung tâm vững chắc của chiến kỹ Thần văn, cùng với tháo dỡ và bổ sung Thần văn…
Cái Lưu Hồng đưa cho thì mở đầu cũng nói về lý niệm này.
Đương nhiên lý niệm của phân tách pháp hiện tại mọi người ít nhiều gì cũng biết một chút rồi.Có điều chỉ cần liên quan đến một chút phương án cụ thể thì hoàn toàn khác biệt.
Tô Vũ trong lòng nghi hoặc.Đừng nói là hoàn toàn khác biệt mà chỉ cần xem vài câu, Tô Vũ đã cảm thấy rất có lý.
Dĩ nhiên là không xem được đầy đủ, cho nên không biết toàn bộ tình huống như thế nào.
Nhưng nếu chỉ xem từ mở đầu thì thật sự rất có lý.Cách tự thuật và phân tích về chiến kỹ đa Thần văn rất đúng chỗ.Dù cho Tô Vũ là một Văn Minh Sư đa Thần văn cũng cảm thấy phân tích rất đúng.
Không phải người lão luyện thì không viết ra được.Người viết thứ này chắc chắn hiểu rất rõ về chiến kỹ đa Thần văn.
Thậm chí còn hiểu hơn cả Tô Vũ!
Tô Vũ lần nữa nhìn về phía Lưu Hồng, do chính hắn viết?
Nếu đúng vậy thì gã này thật sự quá hiểu về đa Thần văn!
“Cảm giác nghe rất có lý…”
Tô Vũ cười nói: “Vậy đi, trong vòng ba ngày ta sẽ cho ngươi câu trả lời chắc chắn.Dù sao hiện tại trên người ta cũng không có nhiều điểm công lao như vậy.Coi như thật muốn mua thì cũng phải đi mượn một phần.”
Lưu Hồng nghe xong thì vội vàng nói: “Vậy thì không sao.Nếu Thôi huynh thật sự muốn mua thì có thể đặt cọc trước 1 vạn công huân.Bằng không thì ta cũng không yên tâm lắm.”
“Cái này…”
Tô Vũ cười ha hả nói: “Trong tay cũng không dư dả lắm.”
“…”
Lưu Hồng yên lặng nhìn hắn.Thảo!
Nói vậy trước đó ngươi nói 15 vạn là đùa ta à?
Lừa đảo!
Có phải ngươi định lừa gạt công pháp của ta?
Há miệng ra là đòi 15 vạn.Ta còn tưởng ngươi giàu nứt đố đổ vách ai ngờ ngươi đến một vạn cũng không móc ra được!
Lưu Hồng im lặng, đứng dậy rồi nói: “Vậy khi nào Thôi huynh có tiền thì tìm ta đi!”
“Đừng mà, Lưu huynh, ta thương lượng lại một chút…”
“Không cần!”
Lưu Hồng vừa đi vừa nói: “Thôi huynh, trong ba ngày nếu có hứng thú thì có thể trực tiếp đặt cọc giao dịch.Bằng không thì nhiều nhất là năm ngày nữa ta sẽ chính thức bế quan!”
Dứt lời, hắn rời khỏi trà lâu.
Tô Vũ ngồi trong phòng, nhìn theo hắn rời đi, lần nữa nhíu mày.Gã này gan cũng không nhỏ, thật sự dám cầm công pháp giả đi lừa người.Hắn nói đã bán cho Thương Thiên Kiều, là thật hay giả?
Còn nữa, hắn phô bày chiến kỹ đa Thần văn làm gì?
Đau đầu!
Giờ khắc này, Tô Vũ cảm giác mình thật sự không nhìn thấu gã này.
“Rốt cuộc ngươi làm gì vậy?”
Tô Vũ nhức đầu.Thật là nhức đầu.Rốt cuộc thân phận của Lưu Hồng là gì?
Làm tất cả những chuyện này chỉ là vì kiếm tiền thôi sao?
Dựa vào ghế, trầm tư một hồi, đột nhiên nghĩ đến gì đó, lấy truyền âm phù ra, truyền âm nói: “Lâm huynh, sư phụ ngươi dạo này đang làm gì vậy?”
“…”
Nhận được truyền âm, Lâm Diệu có chút bất ngờ.Đã nhiều ngày không cùng Tô Vũ trao đổi.
Tô Vũ không phải đang bế quan dưỡng thương sao?
Mà vừa hỏi đã hỏi sư phụ mình.Chuyện này là sao?
Sư phụ chẳng phải cũng là thành viên của “Hội giúp nhau” sao?
Dù không hiểu, hắn vẫn nhanh chóng trả lời: “Không làm gì cả, vẫn tu luyện như thường…À, đúng rồi.Mấy ngày trước, lão sư xin đi làm trú viện lão sư ở Vạn Tộc Học Viện.Gần đây sẽ phụ trách giảng giải một chút kiến thức cơ bản cho học viên bên Vạn Tộc Học Viện này.Ngoài ra…không có gì cả?”
“Ừm?”
Tô Vũ có chút sững sờ.Ý gì đây?
Trú viện lão sư Vạn Tộc Học Viện?
Gã này…chẳng lẽ còn muốn dùng cái này để lừa gạt học viên Vạn Tộc?
Lần này, rất nhiều cường giả của vạn tộc đến.Học viên cực kỳ cường đại, cả Thần Ma chủng tộc cũng có.Chẳng lẽ…Không thể nào!
Hắn kinh ngạc nhìn ra ngoài cửa sổ, về phía Lưu Hồng đã đi xa.Gã này sẽ không điên cuồng đến mức muốn kiếm chác trắng trợn vậy chứ?
Hậu duệ Vô Địch, học viên vạn tộc, thổ hào có tiền…
Gần đây Lưu Hồng có phải đang tiếp xúc với những người này không?
Phân tách pháp, nói thật là ngươi đừng có bán mắc quá đó.Khoảng một vạn công huân thôi.Những đại gia tộc có tiền cũng cảm thấy Lưu Hồng không dám lừa người.Hơn nữa Lưu Hồng ở đây, còn sợ hắn chạy đi đâu sao?
Không muốn sống nữa à?
Nếu cứ như vậy thì thật sự mỗi nhà lừa một chút.Đây là một mối làm ăn lớn đó!
Nhà này mua tuyệt đối sẽ không chia sẻ cho nhà khác.
“Đây là học theo mình hồi trước sao?”
Lúc trước Tô Vũ cũng dùng chút tài liệu giả để lừa đơn Thần văn nhất hệ, kiếm được không ít điểm công lao.
Chẳng lẽ Lưu Hồng phát dương quang đại, cũng chuẩn bị kiếm một mẻ lớn?
Nếu thuận lợi, kiếm được trăm vạn công huân cũng không khó đâu!
Đương nhiên hậu quả rất nghiêm trọng!
Mua bán phân tách pháp, trên danh nghĩa là không được phép.Đại gia tộc tìm hắn gây sự cũng sẽ không làm lộ liễu.Có thể ngươi đắc tội nhiều người như vậy, sau lưng ngươi đừng hòng sống yên ổn!
“Gã này điên rồi sao?”
Tô Vũ kỳ quái, tình huống thế nào đây!
Đến cả chiến kỹ đa Thần văn cũng bại lộ, còn chuẩn bị moi một món tài sản khổng lồ.Lưu Hồng đang nghĩ gì vậy?
Coi như hiện tại moi đủ rồi, về sau cũng chết chắc.

Ngay lúc Tô Vũ đang nghĩ những điều này thì Lưu Hồng vừa rời đi không lâu đã đến một khách sạn khác.
Vào cửa, một người trẻ tuổi đang đợi hắn trong phòng.
Lưu Hồng giờ che mặt, trầm giọng nói: “Trương huynh, đã suy nghĩ kỹ chưa? 5 vạn công huân, tuyệt đối không nhiều.Ta đang mạo hiểm lớn để giao dịch với ngươi đó.Ngươi gọi ta đến đây là đã quyết định rồi chứ?”
Người trẻ tuổi nhìn chằm chằm hắn một hồi, trầm giọng nói: “5 vạn thì 5 vạn.Nhưng nếu không có hiệu quả thì Lưu huynh hãy suy nghĩ kỹ hậu quả đi.Trương gia sẽ không bỏ qua đâu!”
“Đương nhiên rồi.Sao ta dám lừa gạt gia tộc Vô Địch?”
Lưu Hồng bất đắc dĩ nói: “Ta cũng hết cách rồi mới phải tự tìm đường sống thôi.Ta bây giờ tổ hợp chiến kỹ đa Thần văn mà bị đơn Thần văn nhất hệ biết thì ta sẽ gặp rắc rối lớn.Ta không thể chừa chút nội tình cho mình sao? Nếu không thì ta rất có thể sẽ bị trục xuất khỏi đơn Thần văn nhất hệ…”
Thanh niên không nói gì thêm, trực tiếp ném qua một tấm công huân thẻ, lạnh lùng nói: “Đưa đồ ra đây! Chút công huân này đều là công huân kiếm được bằng con đường chính quy, là thẻ vô danh, có thể tùy ý sử dụng.Dĩ nhiên là tốt nhất đừng sử dụng quy mô lớn, tránh bị người khác chú ý!”
“Dĩ nhiên!”
Lưu Hồng cười, ném một quả ngọc phù cho hắn: “Tiền hàng hai bên đều thỏa thuận xong.Trương huynh, các ngươi muốn tuyên bố hay không tuyên bố cũng được.Ta sẽ không thừa nhận là đã bán cho ngươi đâu.”
“Tự nhiên!”
Thanh niên gật đầu, không nói gì nữa.
Lấy được công pháp, hắn nhanh chóng rời đi.Hắn muốn tìm trưởng bối trong nhà xác nhận lại xem rốt cuộc có phải thật hay không.
Lưu Hồng nhìn theo hắn rời đi, cũng lặng lẽ rời đi.Trong lòng tính toán một chút, cũng không tệ.Bán 30 vạn công huân, còn có vài kẻ ngốc nữa.Nếu đều thành giao thì 50 vạn công huân không thành vấn đề.
Còn bên Vạn Tộc Học Viện thì không cần hết cả.Các đại tộc lừa gạt một phần mười, về sau có đến trăm vạn công huân cũng không thành vấn đề à?
“Ta bán dĩ nhiên là phân tách pháp rồi…Ta đâu có nói là phiên bản Hồng Đàm.Là phiên bản Lưu Hồng thì sao?”
Lưu Hồng thầm nhủ trong lòng một hồi.Trăm vạn công huân, kiếm bộn rồi.Đến Nhật Nguyệt cũng không cần sầu tư nguyên.Đừng nói Nhật Nguyệt, dùng đến Vô Địch cũng đủ.Dĩ nhiên điều kiện tiên quyết là có thể đạt đến Vô Địch.
Trăm vạn công huân a!
Lưu Hồng nhe răng cười.Quả nhiên thời đại này lừa người là kiếm được nhiều nhất.Hôm đó Tô Vũ tùy tiện làm chút tài liệu đã có thể lừa người, còn lừa được không ít.Lần này mình làm phân tách pháp, lừa được trăm vạn có là gì đâu?
“Lấy được đồ rồi quy đổi bảo vật, tìm cơ hội rời khỏi nơi này!”
Hắn ngẩng đầu nhìn thoáng qua Đại Hạ Phủ.Mình phải đi thôi!
Địa phương quỷ quái này ngày càng nguy hiểm!
Đến cả Chu Minh Nhân còn tìm cơ hội bỏ trốn.Mình không đi còn ở lại làm gì?
Về việc lừa nhiều đồ như vậy, đắc tội nhiều gia tộc như vậy…Hắn mới không thèm để ý.Chẳng lẽ vì vài vạn công huân mà phái một Vô Địch đuổi giết hắn à?
Nhật Nguyệt còn chẳng ra mặt!
Sơn Hải cũng sẽ không lộ diện đến tìm hắn gây sự.Giao dịch công pháp bí mật vốn là trái quy tắc.Huống hồ, mình chỉ nói là phân tách pháp chứ đâu có nói là phân tách pháp của Hồng Đàm.Ít nhất trên danh nghĩa các đại gia tộc không có cách nào đối phó hắn.
Có điều sau lưng hắn cũng sẽ không dễ chịu.
Không quan trọng, ta đi rồi, ta còn quan tâm làm gì!
“Không được, ta phải đến chư thiên chiến trường.Vừa vặn có nhiều công huân như vậy, đến quân đội đổi bảo vật càng tốt hơn.Đợi ở chư thiên chiến trường vài năm, những người này còn có cơ hội tìm ta gây phiền phức hay không còn khó nói…”
Thầm nghĩ những điều này, hắn nhìn thoáng qua hướng Tu Tâm Các.
Ta phải đi!
Đại Hạ Phủ ta không dính vào được.
Phân tách pháp dù tu luyện cũng phải mất vài tháng mới phân biệt được thật giả.Đến khi phát hiện ra vô dụng thì người nhà đã không còn ở Đại Hạ Phủ nữa!
“Việc bại lộ chiến kỹ đa Thần văn cũng không có gì.Trên đời này đâu có thiếu ta một người biết chiến kỹ Thần văn.Có nhiều lắm.Ta cũng đâu phải truyền thừa năm đời gì…”
Lưu Hồng cười, lần này moi đủ rồi, phải kịp thời bỏ trốn.
Về phần Lưu Hạ và hai đồ đệ…có thể sẽ bị liên lụy, nhưng về cơ bản là không sao.Dù sao cũng không liên quan gì đến họ.Vị trong Tu Tâm Các chẳng phải còn đang tọa trấn sao?
Ở trong học phủ thì không có đại sự gì.
Chờ loạn lên thì những người này lại bỏ chạy thôi.Chẳng có mấy ai để ý đến những tôm tép này đâu!
Còn có sư phụ mình, vẫn luôn bế quan.
Cái này thì không có cách nào!
Bế quan cũng tốt, ít nhất những người kia cũng sẽ không tìm đến đầu hắn.
Tính toán rõ ràng mọi thứ, hắn cấp tốc đến Vạn Tộc Học Viện.Làm trú viện lão sư, mình phải gần gũi với những người này hơn.Xem có thể kiếm chác được không.Thần Ma Tiên Yêu đều có tiền.Không có tiền thì cũng không sao, những người đến Cảnh Khí này đều mang theo không ít thiên tài địa bảo mà?
“May mà Tô Vũ chạy mất.Hắn mà không chạy thì có khi hắn đã nhanh chân hơn mình một bước rồi cũng nên.Hắn bán đồ được tin hơn mình mà…”
“Trong vòng một tháng phải bỏ trốn, rời đi, đến chư thiên chiến trường!”
Tính toán xong, hắn lại nghĩ đến Thôi Lãng vừa nãy, thầm mắng một tiếng quỷ nghèo, khẩu khí cũng không nhỏ, làm hại mình kích động một chút, 15 vạn công huân, nói cứ như thật ấy!
“Phải hẹn Bạch Phong ăn một bữa cơm.Tốt nhất là vô tình để người khác thấy, biết mình và gã này có giao tình…”
Nghĩ đến đây, hắn lấy máy truyền tin ra, gọi cho Bạch Phong: “Bạch Phong, sư phụ ngươi lần này lừa chúng ta thảm rồi.Chu viện trưởng đi rồi, dạo này ta càng ngày càng khó sống…”
“Liên quan gì đến ta!”
Bạch Phong định tắt truyền tin thì Lưu Hồng vội nói: “Đừng, có chuyện tìm ngươi…Đừng cúp máy.Thật sự có chuyện.Gặp mặt đi, 1000 công huân tiền đi lại, thế nào?”
“Hôm nay phóng khoáng vậy?”
Bạch Phong sửng sốt một chút.Gã này dạo này hào phóng vậy sao?
Gặp mặt là cho 1000 điểm công huân?
Bạch Phong nhanh chóng nói: “2000…Không, 5000 điểm công huân, ta gặp ngươi.Thân phận ta bây giờ cao quý lắm đó…”
“Cút, 2000 điểm, làm không?”
“Không thành vấn đề.Ở đâu, ta đến ngay!”
“Được, ngay tại chỗ cũ, ta chờ ngươi.Cẩn thận một chút, bây giờ nhiều người để ý đến ngươi lắm.Ta không muốn kéo mình xuống nước đâu!”
“Lập tức!”
Bạch Phong vui vẻ, thảo, kẻ có tiền kìa.
Gặp mặt là 2000 điểm công huân!
Lưu Hồng có phải điên rồi không, coi điểm công lao như giấy nháp vậy!

Bạch Phong kiếm được 2000 điểm, chạy đi gặp Lưu Hồng, làm cái nắm, cái này Tô Vũ thật sự không rõ ràng.
Lưu Hồng lúc này, đối với Tô Vũ mà nói, cũng thêm mấy phần cảm giác thần bí.
Cáo già này, hắn kỳ thật đến giờ vẫn không rõ lắm, rốt cuộc gã là hạng người gì.
Nếu hắn biết gã này to gan lớn mật, muốn một lần lừa đến cả trăm vạn công huân rồi bỏ trốn thì Tô Vũ sẽ không cảm thấy có gì không ổn.Chỉ có thể nói khứu giác của gã quá nhạy cảm!
Lưu Hồng không muốn làm nghiên cứu viên nữa.Rõ ràng là ngửi thấy một chút cảm giác nguy hiểm.
Đại Hạ Phủ thời khắc này quả thật nguy cơ trùng trùng.
Đến chư thiên chiến trường có lẽ còn an toàn hơn nhiều.
Dĩ nhiên, người bình thường bỏ chạy thì thôi.Lưu Hồng gan lớn, bỏ chạy mà không có tiền thì đến chư thiên chiến trường cũng đầy nguy cơ, còn phải đến những nơi giết chóc mới có thể đổi lấy chút bảo vật tu luyện.
Hắn mà mang theo trăm vạn công huân chạy tới, tìm một chỗ trốn tránh, hoặc là dứt khoát đến đại bản doanh bế quan tu luyện thì kỳ thật còn an toàn hơn ở Đại Hạ Phủ nhiều.
Về phần Bạch Phong, làm 2000 điểm hấp tấp đi làm nắm, trong lúc vô tình làm nắm…Đáng tiếc Tô Vũ không biết, bằng không thì phải khinh bỉ sư phụ mình một trận, mắt nông cạn quá đi!
2000 điểm công huân mà ngươi đã chạy đi rồi, một chút cũng không cẩn thận!
Đương nhiên, đặt vào lúc trước, đừng nói 2000 điểm mà chỉ cần 20 điểm công huân thôi, Lưu Hồng nói gặp một lần thì Tô Vũ có lẽ cũng sẽ vui vẻ mà hấp tấp chạy đi gặp mặt.

Đại Hạ Phủ nổi lên mưa gió.
Một chút người khứu giác nhạy bén đã nhận ra mối nguy.Có người chọn rời đi, có người chọn trước khi rời đi kiếm một mẻ, có người lại không muốn rời đi.
Mà Tô Vũ lần này nhìn qua học viên Thần Ma, cũng chuẩn bị rời đi.
Tướng chủ của Đại Kim Phủ đang lục soát ở Nam Nguyên.Có lẽ rất nhanh sẽ đến Đại Hạ Phủ tìm những người đã ở đó ngày hôm đó.Tô Vũ phải thừa dịp hắn chưa đến mà rời đi trước, tránh gặp phiền phức.
Mà thân thể hắn cũng sắp đúc lần thứ 11.Ý Chí Lực cũng đang ở vào rìa tấn cấp.
Thời gian tiếp theo, Tô Vũ cũng không đi gặp Ngô Gia, khuyên cô rời đi, để lại một phong thư, chờ mình đi rồi thì nhờ Hạ Hổ Vưu chuyển giao.
Mặt khác, Hạ Hổ Vưu dùng 2000 điểm một phần Thiên Nguyên Khí lượng để mua 1 triệu điểm công huân Thiên Nguyên Khí của Tô Vũ, trọn vẹn 500 phần, đều là dùng tinh huyết khấu trừ.
Gã này có lẽ có thể động đến tư khố của Hạ gia.
Tô Vũ tự mình làm tất cả cho hắn cũng không đủ, mấy ngày nay lại rút ra không ít, gom góp đủ 500 phần cho hắn.Mặt khác còn miễn phí tặng mấy bộ công pháp.Hắn có quá nhiều công pháp, rất nhiều cũng không dùng đến.Một chút tự mình hại mình, di chứng lớn, hắn cũng sẽ không dùng.Một mạch toàn bộ giao cho Hạ Hổ Vưu.
Về phần Lưu Hồng, Tô Vũ hỏi Lâm Diệu mấy lần thì gã dạo này đều ở Vạn Tộc Học Viện.Nghe nói quan hệ với những học viên mới đến ở Vạn Tộc Học Viện không tệ.
Mà Lưu Hồng cũng không hỏi lại Tô Vũ có muốn công pháp hay không.Xem ra có vừa kiếm được khách sộp cần hắn đi chăm sóc.

Một mực đến ngày 8 tháng 6.
Tô Vũ chuẩn bị rời đi.Tiếp đó hắn muốn đi Đại Kim Phủ một chuyến rồi trực tiếp đến chư thiên phủ, tiến vào chư thiên chiến trường.
Về phần chuyện chiến kỹ đa

☀️ 🌙