Đang phát: Chương 350
Đối với Chung Gia Tây Lâm, đầu xuân hàng năm là thời điểm đặc biệt quan trọng, bởi đó là lúc xét duyệt và phân bổ ngân sách tài chính, một công việc vô cùng phức tạp.Đại khu Tây Lâm trải qua chiến tranh liên miên, rất cần Ủy Ban Quản Lý Liên Bang thông qua viện trợ ngân sách và điều phối năng lượng để duy trì hoạt động.Những việc xã giao thông thường thì Chung Gia không mấy để tâm, nhưng vị Thai phu nhân ẩn mình trong hậu sơn kia lại có thể ảnh hưởng lớn đến Nghị Viện.Chung Gia mà thiếu ân tình của người này thì sẽ rất đau đầu.
Hứa Nhạc nghe vậy, trầm mặc.Một cuộc điện thoại của mình lại khiến Chung Gia Tây Lâm phải giúp đỡ một người không quen biết, không giao tình, còn gặp phải chuyện phiền phức lớn như vậy.Hắn muốn báo đáp cũng không biết làm thế nào.
“Tôi nợ ngài và Chung Tư Lệnh một ân tình lớn…”
Hứa Nhạc vốn không quen nói lời cảm ơn với những nhân vật quyền quý của Liên Bang.Nhưng một khi hắn đã nói ra thì nhất định sẽ giữ lời, lời nói đáng giá ngàn vàng.
Chung phu nhân đã nghiên cứu hồ sơ của Hứa Nhạc, hiểu rõ tính cách của hắn, nên biết lời nói kia có giá trị.Bà mỉm cười:
“Ta nghĩ ân tình này có lẽ không có cơ hội báo đáp đâu.”
Hứa Nhạc thoáng đỏ mặt, biết bà không trào phúng mà đang nói sự thật.Chung Gia là gia tộc ngàn năm, nắm binh quyền trong Thất Đại Gia Tộc Liên Bang.Ở Thủ Đô Tinh Quyển còn phải dè chừng, nhưng ở Đại khu Đông Lâm thì như thổ hoàng đế.Gia tộc như vậy thì có gì phiền phức? Mà dù có phiền phức thì cũng không cần một tiểu nhân vật như hắn ra tay.Nếu là phiền phức không giải quyết được thì hắn có năng lực gì để giúp?
“Tôi thật sự cảm tạ ngài đã giúp đỡ tôi, dù tôi không hiểu nguyên nhân.”
Hắn thành khẩn nói.
Chung phu nhân nhìn hắn, trầm mặc một lúc rồi đáp:
“Không phải mọi sự giúp đỡ đều có mục đích…Ta có xem trọng tương lai của cậu trong quân đội, nhưng trước khi cậu ám sát Mạch Đức Lâm, cậu chưa có tương lai đó, càng không có gì đáng để ta đầu tư.Nên đây không phải là đầu tư…”
Hứa Nhạc im lặng lắng nghe.
Chung phu nhân thở dài, khuôn mặt thân thiện chợt sáng lên, ung dung nói:
“Nhiều người kính sợ vị lão gia tử phía sau cậu, có cả ta.Không nhiều người biết quan hệ thật sự giữa cậu và lão gia tử đó.Nhưng càng nhiều người sợ thủ đoạn của cậu.Ta nghĩ ngay cả lão đầu tử Thiết Toán Lợi Gia cũng không dám đối mặt với cậu một mình đâu.Bởi vì…cậu quá nguy hiểm.”
Hứa Nhạc thầm nghĩ, mình đâu phải sát thủ lãnh huyết.
“Nhưng cũng có nhiều người thích cậu.Ví dụ như Tổng Thống…”
Chung phu nhân mỉm cười:
“Thậm chí cả lão hổ nhà ta cũng vậy.Nên cậu đừng áp lực.”
Hứa Nhạc từng nghe chuyện này.Khi Tổng Thống Mạt Bố Nhĩ đặc xá cho hắn, đã gặp nhiều cản trở.Nhưng Chung Tư Lệnh ở Tây Lâm, vốn không hòa thuận với Tổng Thống, lại đặc biệt ủng hộ việc đặc xá.Sự cảm kích trong lòng Hứa Nhạc dâng cao.Hắn cúi đầu, khắc sâu ân tình này trong lòng.
“Ta và Yên Hoa đang ở Tê Hà Châu, sắp tới có mấy ngày nghỉ Trung Thu, nếu cậu rảnh, hoan nghênh đến nhà ta làm khách.”
Chung phu nhân mỉm cười.
Hứa Nhạc khẽ rùng mình, nhớ lại hình ảnh cô bé mặc váy trắng, ôm búp bê, tắm trong ánh sao.Ba năm không gặp, không biết cô bé lười ăn, thích bỏ trốn kia đã lớn đến đâu rồi.
***
Chiếc ô tô đen như u linh, vững vàng mà không gây tiếng động, rời khỏi Hội sở Lưu Phong Pha.Đây là xe đặc chế của Thai Gia, nhân viên an ninh đã được thông báo, xe này của Thái Tử gia tặng cho bằng hữu nên không kiểm tra kỹ.
Phía sau có hai xe quân dụng xanh lục, giữ khoảng cách bảo vệ.Hứa Nhạc nheo mắt, nhìn qua màn hình ra-đa, tâm tình có chút kỳ lạ.Hắn không ra lệnh đuổi họ đi.Dù sao hắn không biết Thai phu nhân có thật sự buông tha hay không, có thêm người bảo vệ thì an toàn hơn.
Tiểu đội 7 của Công ty Bảo an Tịnh Thủy được nghỉ phép, nhưng từ khi rời khỏi căn cứ huấn luyện của Bộ Quốc Phòng, họ không giải tán, mà chia làm hai ca, bám sát Hứa Nhạc như đặc công bảo vệ yếu nhân.Hứa Nhạc không quen với việc này, thầm nghĩ Tiểu đội 7 sắp thành bảo vệ của Giản Thủy Nhi rồi, sao lại bảo họ bảo vệ mình? Nhưng hắn hiểu đây là lệnh của Bộ Quốc Phòng, thậm chí có thể là của lão gia tử kia.Hắn muốn thoát khỏi họ cũng khó.
Hơn nữa, sau buổi thao diễn quân sự, hắn và mười bảy người của Tiểu đội 7 đã quen nhau hơn.Không ai nhắc đến chuyện hắn đâm Bạch Ngọc Lan tại hôn lễ nữa.
Chiếc xe đi thẳng ra đường lớn, vòng vài vòng rồi lên đường cao tốc số 2 về Vọng Đô.
Trong hệ thống liên lạc cá nhân vang lên tiếng Lan Hiểu Long từ một trong hai xe phía sau:
“Tất cả bình thường, không có dấu hiệu theo dõi.”
Hứa Nhạc nheo mắt.Xem ra người ở hậu sơn núi Mạc Sầu cuối cùng cũng chấp nhận cục diện hiện tại.Lúc này hắn không cần lo Thai phu nhân có chứng cứ Chung Gia Tây Lâm tham dự nữa.Hắn thở phào nhẹ nhõm.Một tia vui vẻ hiện rõ trên mặt:
“Tao đã nói rồi, ai thèm quan tâm đến loại tiểu nhân vật như chúng ta chứ.Tiểu Duy Ca mày dạo này nhát gan quá rồi đó.”
“Đám người trên hai xe kia là thủ hạ của mày à? Nhìn như quân nhân thật sự.Mày hiện tại không còn là tiểu nhân vật nữa rồi.”
Một giọng nói phức tạp vang lên, một thanh niên gầy yếu từ phía sau xe nhảy lên ngồi cạnh tài xế.Hắn bất an nhìn hệ thống ra-đa, sờ soạng mấy thiết bị cao cấp, lắc đầu thở dài:
“Ba năm không gặp, xem ra mày lăn lộn ở Thủ Đô Tinh Quyển cũng không tệ…Cái hội sở mà vị phu nhân vừa rồi dẫn tao tới, lúc tao còn ở Đông Lâm, dù là thời hoàng kim cũng chưa thấy nơi nào xa hoa như vậy.”
Hứa Nhạc liếc hắn.Hắn phát hiện người bạn tốt thời niên thiếu này, vì cuộc sống trong ngục giam và những năm tháng sợ hãi, bất an đã trở nên trầm ổn hơn.Chỉ là nét mệt mỏi và già hơn tuổi thật thì vẫn như xưa.
Ba năm trước, Lý Duy là thủ lĩnh của đám cô nhi Phố Chung Lâu, Hà Tây Châu, Đại khu Đông Lâm.Hắn cầm gậy kích điện mà Hứa Nhạc làm, đánh nhau tranh giành địa bàn với đám lưu manh.Hắn có tiếng nói trong giới lưu manh, thường xuyên đến các câu lạc bộ đêm xa hoa nhất để kiếm cô nương.
Ba năm trước, Hứa Nhạc chỉ là học việc trong cửa hàng sửa chữa điện tử, dùng tay nghề Phong đại thúc dạy để cải thiện cuộc sống, chế tạo vũ khí cho Lý Duy, đồng thời khuyên bảo hắn cẩn thận, nhẹ tay khi hành sự, hạn chế ra tay độc ác.
Ba năm sau khi hai người gặp lại, nhiều sự tình đã thay đổi long trời lở đất.
***
Chiếc xe dừng lại bên cạnh một quán ăn khuya tại tiểu khu Vọng Đô.Hứa Nhạc và Lý Duy xuống xe, ngồi xuống một bàn lề đường.Hai xe quân dụng dừng lại cách đó không xa.Đám người của Tiểu đội 7 không xuống xe, chỉ ngồi trên xe cảnh giác nhìn xung quanh.
Hai người bạn lâu ngày gặp lại, nhưng không biết nên nói gì.Dù sao hai người đã trải qua nhiều chuyện khác nhau, nhất là Hứa Nhạc.Lý Duy dùng ánh mắt phức tạp nhìn khuôn mặt bình thường của Hứa Nhạc, sau đó nhìn về phía hai xe quân dụng.Tuy hắn không biết Hứa Nhạc đang làm gì, nhưng hắn cảm giác được vị trí của Hứa Nhạc và mình đang cách nhau rất xa.
“Vào buổi tối mưa năm đó tại Đại khu Đông Lâm, khi tao và Tiểu Cường thấy mày dùng ống tăng áp đâm chết hai tên tội phạm, tao đã biết mày sẽ trở nên trâu bò…”
Lý Duy, người thủ lĩnh cô nhi đã mất chức từ lâu đột nhiên nói:
“Nhưng tao không ngờ một tên cô nhi Đông Lâm như chúng mình, có thể thấy ở bất cứ đâu trong Liên Bang, lại có thể trâu bò đến như vậy.Thậm chí còn trâu bò đến mức chúng tao chưa bao giờ tưởng tượng ra.”
