Chương 35 TÁN THỊ NỮ NÔ

🎧 Đang phát: Chương 35

Đám đông giải tán, Đinh Bố Nhị thở dài bên cạnh Mạc Vô Kỵ:
– Haizz, giờ ta mới hiểu vì sao tiểu thư phải nhờ chúng ta tìm Song Diệp Hỏa Diễm Thảo, chắc chắn là để biếu cho vị tiên sư nào đó.Vô Kỵ, lúc trước nếu ngươi giữ lại một cây thì tốt rồi, biết đâu đến Trường Lạc còn đổi được chân sai vặt.
Mạc Vô Kỵ cười khẩy, nhỏ giọng đáp:
– Ta thật ra có giữ một cây, nhưng Song Diệp Hỏa Diễm Thảo giá trị gì so với Minh Mục Quả.Nếu chỉ cần một cây linh dược cấp thấp mà làm được tạp dịch đệ tử, thì tạp dịch đầy đường à?
Đinh Bố Nhị gật đầu:
– Cũng đúng.
– Ta muốn số 17, trả hai mươi kim tệ.
– Số 17, ta trả hai mươi ba kim tệ!

Tiếng ồn ào náo nhiệt vang lên, Mạc Vô Kỵ tò mò nhìn sang, theo bản năng hỏi:
– Bên kia đấu giá cái gì vậy?
Đinh Bố Nhị đáp:
– Chỗ mua bán nữ tỳ đấy, ta có ghé qua rồi.Phải nói là, con nào con nấy đều xinh đẹp, lại còn trinh nguyên.Thương gia chuyên chở đến, chuẩn bị bán cho mấy tên thiên tài tham gia đại hội Dược Tiên Môn.
Mạc Vô Kỵ nghi hoặc:
– Không phải nói thiên tài dự đại hội Dược Tiên Môn chỉ được mang bốn gia đinh thôi sao? Mua thêm nữ tỳ, có cho lên thuyền không?
– Ngươi không hiểu rồi, còn mấy ngày nữa mới đi mà.Mấy công tử bột tham gia đại hội Dược Tiên Môn, bên mình làm sao thiếu được người hầu hạ.Họ giải khuây ở đây vài ngày, có người tâm sự bầu bạn.Nữ tỳ này thực chất chỉ là mua về dùng tạm thôi.Hay là tranh thủ đến xem thử?
Đinh Bố Nhị cười gian.
– Thôi bỏ đi.
Mạc Vô Kỵ lắc đầu, hắn cực kỳ phẫn nộ với việc buôn bán phụ nữ, nhưng hắn lại chẳng có sức ngăn cản, hà tất phải tự chuốc bực vào mình.
– Chúc mừng vị bằng hữu đây đã mua được số 17 với giá hai mươi lăm kim tệ, tiếp theo là số 26.Xin chú ý, số 26 này không hề kém cạnh số 17, dung mạo thậm chí còn thanh tú hơn.Số 26 còn có xuất thân đặc biệt, nàng là hậu duệ của Bắc Tần Quận Vương Mạc thị…
Mạc Vô Kỵ khựng lại, quay phắt đầu về phía nơi đấu giá nữ tỳ, hai tay siết chặt thành quyền.
Dù linh hồn hắn không phải là người Bắc Tần Quận Vương, nhưng máu trong người hắn cũng là dòng máu Mạc thị.Huống hồ, hắn cũng mang họ Mạc.
Lần này không cần Đinh Bố Nhị thúc giục, Mạc Vô Kỵ đã vội vã chạy tới.
Đinh Bố Nhị biết rõ lai lịch của Mạc Vô Kỵ, thấy sắc mặt hắn giận dữ lao đi, trong lòng lo lắng hắn làm chuyện dại dột, vội vàng đuổi theo:
– Vô Kỵ, ở đây tuyệt đối không được manh động.Bằng không, người ta bóp chết chúng ta như bóp chết con kiến vậy.
Đinh Bố Nhị nắm chặt cánh tay Mạc Vô Kỵ, khẩn thiết nói.
Mạc Vô Kỵ trầm giọng:
– Ta hiểu.
– Ta ra ba mươi lăm kim tệ…
Một gã đàn ông lùn tịt cất tiếng.
– Có thể nếm thử hậu duệ Quận Vương, tư vị chắc chắn không tệ, ta ra bốn mươi kim tệ.
Một giọng nói bỉ ổi vang lên.
Mạc Vô Kỵ nhìn thấy một thiếu nữ váy xanh bị xích sắt trói mắt cá chân, đôi mắt nàng chứa đựng sự phẫn hận và tuyệt vọng.Đúng như lời gã thương nhân mập mạp, đây là một thiếu nữ vô cùng xinh đẹp.Y phục trên người nàng rõ ràng đã được chỉnh tề, để bán được giá hơn.
– Một trăm kim tệ.
Mạc Vô Kỵ hít sâu một hơi, gằn giọng.
Lửa giận bùng cháy trong lòng hắn, hắn hận không thể rút ngay con dao găm giấu trong ủng, xông lên giết chết gã mập kia.
Lý trí mách bảo Mạc Vô Kỵ, nóng giận chỉ làm hỏng việc.Hắn chỉ có thể dùng tiền để trừng trị gã mập kia, nếu không hắn chết còn thảm hơn.Còn việc cứu người, e rằng còn gặp phải tai họa lớn hơn.
Đám đông ồn ào bỗng im bặt, từ nãy đến giờ, người ta trả giá cao nhất cũng chỉ thêm được mười kim tệ.Vừa rồi có người từ ba mươi lăm thêm lên bốn mươi đã là rất cao rồi, bây giờ lại có kẻ trực tiếp thêm lên một trăm.Đúng là kẻ phá gia chi tử, một trăm kim tệ, mua được mấy ả nữ tỳ ấy chứ.
– Gã này cũng được đấy, ta ra một trăm lẻ một kim tệ.
Vì Mạc Vô Kỵ ra giá một trăm kim tệ, hiện trường có chút im ắng.Giờ có người đột ngột hô một trăm lẻ một kim tệ, càng thêm bất ngờ.
Chốn này vốn dĩ là nơi tạp nham, chỉ là một cái sân lộ thiên mà thôi.Một ả nữ tỳ bị đẩy giá lên tới một trăm lẻ một kim tệ, nhất thời như bom nổ giữa đám đông, náo loạn ầm ĩ.Càng nhiều người tranh nhau hô giá, ra giá cao hơn.
Mạc Vô Kỵ nhìn kẻ vừa ra giá một trăm lẻ một kim tệ, tay cầm quạt giấy giả, tóc chải chuốt bóng bẩy.Mạc Vô Kỵ hoàn toàn không quen biết gã này, không hiểu vì sao lại tranh giành với hắn.
– Một ngàn kim tệ.
Mạc Vô Kỵ không có tâm trạng cò kè bớt một thêm hai, trực tiếp tăng giá lên gấp mười lần.
Gã thương nhân mập mạp nghe được Mạc Vô Kỵ hét giá một ngàn kim tệ, hưng phấn đến run cả người.Mười mấy ả nữ tỳ cộng lại còn không bằng một ả này, sao hắn không mừng cho được? Nhưng hắn vẫn dán mắt vào gã cầm quạt giấy, hắn muốn xem hai kẻ này tranh nhau, để hắn kiếm thêm bộn tiền.
Đám đông vây xem càng thêm phấn khích, ồn ào náo nhiệt.Một ả nữ tỳ bán được một ngàn kim tệ, quả thực là chuyện không tưởng.
– Thằng nhãi ranh có gan đấy, dám tranh gái với ta, một ngàn lẻ một kim tệ, ngươi có gan thì…thử thêm lần nữa xem.
Gã cầm quạt giấy sầm mặt, thu quạt lại, trừng trừng nhìn Mạc Vô Kỵ.
Mạc Vô Kỵ như không nghe thấy lời đe dọa, trực tiếp hét:
– Một ngàn lẻ một kim tệ một đồng tiền!
– Ngươi…
Gã cầm quạt giấy chỉ thẳng quạt vào trán Mạc Vô Kỵ, nếu như Mạc Vô Kỵ tăng giá trước đó còn mang chút ý lấy lòng mọi người, thì bây giờ Mạc Vô Kỵ hiển nhiên đang vả vào mặt hắn.
Hắn có thể thêm một kim tệ vào giá của Mạc Vô Kỵ, nhưng Mạc Vô Kỵ tuyệt đối không thể thêm một kim tệ vào giá của hắn.Không, không phải là thêm một kim tệ, chỉ cần hắn hô giá, tên gia hỏa thân phận hạ nhân này hẳn phải câm miệng ngay lập tức.
Nhưng tên này không những không câm miệng, mà còn dưới sự uy hiếp của hắn, trực tiếp thêm một đồng tiền.
Đây chẳng những là vả mặt, mà là vả mặt không thương tiếc.
Gã thương nhân mập mạp nghe được Mạc Vô Kỵ chỉ thêm một đồng, mặt béo co giật vài cái, dời ánh mắt sang gã cầm quạt giấy, hắn hy vọng gã này nổi trận lôi đình, bắt đầu thêm tiền.
Đáng tiếc là hắn đã thất vọng, gã cầm quạt giấy chỉ vào Mạc Vô Kỵ giận tím mặt, lại không hề tăng giá.Cho đến khi hắn hô ba tiếng, gã kia vẫn không hề phản ứng, vẫn trừng trừng nhìn Mạc Vô Kỵ.
Gã thương nhân mập mạp cho rằng gã cầm quạt giấy không muốn tăng giá, lại sợ mất mặt, nên mới cố tình như vậy, bèn lớn tiếng:
– Chúc mừng vị bằng hữu đây đã dùng một ngàn lẻ một kim tệ một đồng tiền mua được vị hậu duệ Bắc Tần này.
– Ai bảo ngươi ta không tăng giá, lão tử ra hai ngàn kim tệ!
Gã cầm quạt giấy hung tợn trừng mắt gã thương nhân mập mạp, gào lên.

☀️ 🌙