Đang phát: Chương 3477
Lý Vân Tiêu bị ảnh hưởng trực tiếp, ấn quyết cũng dừng lại.
– Tử lôi!
Không biết ai hô lên một tiếng.Trong thế giới lôi điện, vạn xà hợp thành quầng sáng, phẩm chất càng lúc càng mạnh, không ngừng cô đặc lại thành màu tím.
– Vậy mà dẫn động Phạm Thiên Tử Phủ Diệt Thế Thần Lôi!
– Đùa à? Đây là bảo vật siêu việt thế giới, Thiên Đạo cũng muốn hủy diệt nó sao?
Đám đông nhốn nháo, nhiều người sợ hãi lùi lại phía sau, sợ bị tử lôi ảnh hưởng, lập tức bị oanh thành tro bụi.
Tử lôi ngưng tụ càng nhiều, đừng nói diệt thế, chỉ uy áp của nó thôi cũng khiến người ta kinh hồn bạt vía.
Lam Nham Chủ bình tĩnh nhìn lôi quang, khẽ thở dài:
– Kẻ yếu, ngay cả tư cách thưởng thức quy tắc thiên địa cũng không có.
Thân ảnh Linh Mục Địch lóe lên, xuất hiện giữa không trung, nói:
– Mọi người đừng hoảng hốt! Đây không phải tử lôi diệt thế, mà là Ngả tiên sinh thông qua bí pháp thuật đạo ngưng tụ tử lôi rèn luyện vạn vật, không có nguy hiểm.
Lời giải thích của Linh Mục Địch giúp đám đông bình tĩnh trở lại.
– Thì ra là luyện chế phù hợp Thiên Đạo, dẫn tới tử lôi trợ uy.
Mọi người thở phào nhẹ nhõm, khâm phục cảm thán nhưng vẫn còn lo lắng, không dám đến quá gần.
Tiểu Thanh đứng trong đám người ngẩng đầu nhìn lên trời, lẩm bẩm:
– Dẫn động tử lôi dễ dàng, nhưng muốn điều khiển rất khó, Ngả dựa vào cái gì để điều khiển tử lôi? Hắn không sợ chơi dao có ngày đứt tay sao?
Suy nghĩ một chút, hắn cười nói:
– Nhưng mà có năm cường giả Tạo Hóa Cảnh và ta ở đây, mặc dù tử lôi đánh xuống cũng có thể ngăn cản.
Hắn thè lưỡi liếm môi dưới, mắt nhìn chằm chằm vào lôi đình trên cao, nói:
– Thứ này là đại bổ đấy…
Sắc mặt Lý Vân Tiêu vô cùng khó coi, tiên thiên lôi thể của hắn lúc này lại thành gánh nặng, bị tử lôi ảnh hưởng không ngừng hóa lôi.
Thậm chí có lôi phù từ trong cơ thể tuôn ra, ba thanh kiếm vốn bị khống chế giờ biến thành màu tím, phát ra âm thanh rung động, quá trình dung hợp trước đó sắp thất bại trong gang tấc.
– Chết tiệt!
Lý Vân Tiêu chửi thầm:
– Quá bất công! Nếu ta không khống chế nổi, ba đạo kiếm khí sẽ phóng ra ngoài, nếu như kiếm đầu tiên bắn trúng tử đỉnh thì đừng trách ta.
Hắn đang uy hiếp trắng trợn, không hề che giấu, tất cả mọi người đều nghe rõ.
Lập tức, tiếng kháng nghị và bất mãn bùng nổ, tiếng chửi rủa vang vọng.
– Công khai uy hiếp Ngả tiên sinh, đây là thi đấu cái gì chứ, chẳng qua là lừa bịp mà thôi!
– Uổng cho ngươi là minh chủ Thiên Võ Minh, quá vô liêm sỉ, yêu cầu phán định Lý Vân Tiêu thua!
– Cái gì mà vô liêm sỉ? Là Ngả triệu hoán tử lôi ảnh hưởng đến minh chủ luyện chế đấy chứ? Rốt cuộc ai mới vô liêm sỉ?
Cũng có rất nhiều người đặt cược Lý Vân Tiêu thắng phản bác lại, khu vực ngàn trượng bên ngoài trở nên ồn ào náo động.
Nếu không có nhiều cường giả trấn giữ, có lẽ đã có ẩu đả xảy ra.
– Được rồi, im lặng đi.Chính các ngươi mới đang ảnh hưởng đến thuật luyện đấy.
Linh Mục Địch trầm giọng quát:
– Ai còn nói nhảm nữa, lập tức cút đi!
Hắn sử dụng sóng âm thần thông, âm thanh hóa thành khí lãng, khiến mọi người chấn động ngã nghiêng.
Ngả vẫn bình tĩnh, ấn quyết biến hóa chậm rãi.
Lúc này, tử lôi trên tử đỉnh ngưng tụ thành một thế giới, hắn mới từ từ ngẩng đầu nhìn Lý Vân Tiêu.
Ánh mắt như nước, trầm tĩnh không một gợn sóng.
Nhưng ánh mắt này khiến nội tâm Lý Vân Tiêu chấn động, dường như tâm tình bị ánh mắt kia đánh nát, dậy sóng cuồn cuộn.
– Ngả, ngươi…
Không ít người Yêu tộc mang thần thông cường đại, sau khi biến hóa thân thể đã đạt tới trạng thái nhân cách hóa hoàn toàn.
Ngả chính là như thế, vẫn dùng hình tượng thiếu niên xuất hiện trước mặt mọi người, nếu không phải hắn tự xưng là Yêu tộc, có lẽ không ai nhìn thấu yêu thân của hắn.
Nhưng lúc này, dưới uy áp của tử lôi, Ngả biến thành bản thể.
Hai tai Ngả dài nhọn, gương mặt tinh xảo mềm mại, đôi mắt trong veo kiều diễm, bờ môi đỏ mọng, da thịt óng ánh như bảo ngọc, vô cùng mê người.
– Ngươi, ngươi…
Lý Vân Tiêu ngây người, sự biến hóa trước mắt còn khiến hắn rung động hơn cả việc bị tử lôi ảnh hưởng, hắn kêu lên:
– Ngươi là nữ?
Lúc này, mái tóc dài của Ngả xõa tung ra sau lưng, tư thái yểu điệu, đừng nói hắn tu luyện đồng thuật, diệu pháp linh mục, còn có chân thật chi nhãn, cho dù là người mù cũng có thể nhận ra Ngả là nữ tử.
Tâm thần Lý Vân Tiêu kích động, ba thanh kiếm không thể khống chế, chúng kêu lên dữ dội.
Thậm chí, kiếm khí không bị khống chế, bắn ra ngoài, chém vào hư không.
Không chỉ Lý Vân Tiêu, những người trong phạm vi mấy ngàn trượng xung quanh đều kinh hãi, ngay cả Đại Hắc Nữu cũng im lặng như tờ.
– Thần!
Đột nhiên, nội tâm Mạch chấn động, nghẹn ngào kêu lên:
– Nàng là người của Thần Yêu nhất tộc! Khó trách, khó trách…
– Thần yêu?
Linh Mục Địch hỏi:
– Dường như chưa từng nghe qua, trong Yêu tộc có tộc này sao?
Sắc mặt Mạch phức tạp, nói:
– Danh tiếng không lộ, không có nghĩa là không tồn tại.Rất lâu trước đây, Yêu tộc không chỉ do một mình Yêu Hoàng thống trị, mà là do Yêu Hoàng và Thánh nữ cùng nhau cai quản.
– Thánh nữ?
Mọi người xung quanh giật mình, nhìn lại dáng vẻ của Ngả, dường như hiểu ra điều gì.
Mạch gật đầu:
– Yêu tộc đều có Thánh nữ, Thánh nữ cả đời do người của Thần Yêu nhất tộc đảm nhiệm.
Linh Mục Địch khó hiểu nói:
– Yêu tộc là chủng tộc tôn sùng sức mạnh, mà Thánh nữ đại diện cho tín ngưỡng, sức ảnh hưởng có lẽ còn lớn hơn cả Yêu Hoàng, không biết vì sao sau này Thánh nữ lại biến mất!
Mạch im lặng, nhíu mày, không biết là không thể trả lời hay không muốn trả lời, hắn dừng lại, không nói nữa.
Ngả lẳng lặng nhìn Lý Vân Tiêu, mỉm cười:
– Vân thiếu, nếu không khống chế kiếm khí, ngươi sắp thua rồi.
Lý Vân Tiêu lúc này đang kinh hãi, sáu tay không ngừng thi triển bí quyết, cố gắng áp chế ba thanh kiếm cuồng bạo.
– Ngươi, tại sao ngươi lại là nữ tử…
Lúc này, Lý Vân Tiêu khó mà phục hồi tinh thần lại.
Thiên Chiếu Tử, Viên Cao Hàn, thậm chí nhiều người khác cũng nghĩ như hắn, vẫn còn đang ngơ ngác, đầu óc trống rỗng.
Ngả lại cười nói:
– Ta đã bao giờ nói ta là nam tử đâu?
Nàng không đợi Lý Vân Tiêu trả lời, nói tiếp:
– Năm đó, sau trận chiến Hóa Thần Hải, ta dốc sức nghiên cứu thiên lôi, cuối cùng trời xanh không phụ lòng người, cho ta tìm ra cách dẫn dắt lôi điện, nên mới nảy sinh ý định luyện hóa vạn vật.Hôm nay, mượn trận chiến với ngươi để thực hiện.
Lý Vân Tiêu nghiêm túc, bắt đầu kính nể:
– Từ trước đến nay có nhiều chỗ đắc tội, mong Ngả tiên sinh thứ lỗi.
Ánh mắt Ngả chuyển động, khẽ nói:
– Giới tính của ta khiến tâm tính của ngươi thay đổi sao? Nam tử có thể gánh vác, nữ tử thì không? Trước mặt ngươi là một thuật luyện sư đỉnh thiên lập địa, không hơn không kém!
Một người xả thân vì thuật luyện, trừ năm đó ở Hóa Thần Hải, khó có ai địch nổi.
