Đang phát: Chương 3473
Hạ Thiên thính giác rất tốt, vừa rồi anh nghe thấy tiếng hát.
Tiếng hát rất hay, dù chỉ là một đoạn ngắn, Hạ Thiên vẫn nghe ra được.
Lúc này họ đang ở hậu viện, tiếng hát phát ra từ một góc khuất.
“Cái này…” Mấy người hầu ấp úng.
“Dẫn đường đi!” Hạ Thiên không hỏi thêm.
“Mời đi lối này.” Người hầu dẫn Hạ Thiên đi một đoạn.
Họ đến vườn lê.
Vừa bước vào, Hạ Thiên đã ngửi thấy một mùi hương nồng nàn.
“Tiên sinh, thơm quá đi!” Hỗn Độn Đại Ma Vương nói.
“Ừm, rất thơm.” Hạ Thiên nhìn những trái cây trong vườn, hương thơm tỏa ra từ đó.
“Đây là Phượng Viên Lê, giống quý hiếm từ Yêu giới, gia chủ đã tốn rất nhiều công sức để mang chúng về đây.” Người hầu tự hào nói, dù chỉ là người làm, họ vẫn thấy vinh dự khi được làm việc ở nơi này.
Họ còn có thể mở mang kiến thức.
“Ồ, mùi vị thế nào?” Hạ Thiên hái một quả, thấy nó rất chắc, phải dùng sức mới hái được.
“Tiên sinh, không được ăn!” Người hầu vội ngăn.
“Sao vậy?” Hạ Thiên nhìn quả Phượng Viên Lê trên tay.
“Trái này rất thơm, nhưng có độc, một quả đủ giết chết một con hoang thú, là trái cấm ở Ma Giới.” Người hầu giải thích, họ làm việc ở đây lâu nên rất rành về mọi thứ.
“Ghê vậy sao.” Hạ Thiên cầm quả lê ngắm nghía.
Anh thấy khung cảnh nơi này thật sự rất đẹp.
Một nơi nghỉ ngơi thư giãn.
Hạ Thiên ngồi xuống bàn ở giữa hồ.
“Thương gia biết hưởng thụ thật.” Hạ Thiên cầm lấy rượu ngon và trái cây trên bàn: “Hỗn Độn, ăn đi, mấy thứ này ngon lắm, toàn đồ tốt cả.”
“Ừm!!” Hỗn Độn Đại Ma Vương không khách sáo.
“Hạ tiên sinh, đợi lâu rồi!” Thương gia gia chủ nhanh chóng từ phía sau đi ra.
Mặt ông ta tươi cười rạng rỡ, không hề giống người vừa mất mấy thuộc hạ đắc lực, phải bồi thường năm mươi triệu thượng phẩm linh thạch.
Nhưng Hạ Thiên hiểu, Thương gia nói bồi thường năm mươi triệu chỉ là hình thức thôi.
Khi vợ con mấy trưởng lão kia cầm tiền rời khỏi Thương Thành, đó chính là ngày tàn của họ, đến lúc đó Thương gia chỉ cần nói họ có quá nhiều tài sản nên bị người cướp giết, thì chẳng ai nói gì được.
Dù biết vậy, Hạ Thiên cũng lười vạch trần.
Dù sao anh cũng không muốn trở mặt với Thương gia, lần này Thương gia mất nhiều người như vậy cũng là một cái giá lớn rồi.
“Không lâu, người khác muốn gặp Thương gia gia chủ, có khi phải chờ mấy ngày mấy tháng mới được gặp, tôi đợi chưa tới nửa giờ.” Hạ Thiên thờ ơ nói.
“Ách!” Thương gia gia chủ ngớ người, rồi nói: “Thật thất lễ với Hạ tiên sinh, vừa rồi tôi đi lấy rượu cho ngài, nghe nói Hạ tiên sinh là một người sành rượu, tôi có một bình rượu ngon, đem ra mời tiên sinh.”
“Ồ?” Nghe có rượu ngon, Hạ Thiên thấy hứng thú.
Thương gia giàu có như vậy, rượu ngon chắc chắn không tệ.
Soạt!
Thương gia gia chủ lấy ra một cái bình nhỏ, chỉ lớn bằng bàn tay.
“Ít vậy.” Hạ Thiên thất vọng.
“Tiên sinh cứ thử rồi nói.” Thương gia gia chủ mỉm cười.
Khi Hạ Thiên cầm bầu rượu, anh thấy nó lạnh buốt, người thường cầm vào sẽ chết cóng ngay.
Hạ Thiên mở nắp bầu rượu.
Vụt!
Mùi rượu xộc vào mũi!
Ực!
Hạ Thiên ngửa cổ uống một ngụm.
Sau khi uống, mặt anh đỏ bừng.
“Tiên sinh!” Hỗn Độn Đại Ma Vương vội đỡ.
“Rượu ngon!” Hạ Thiên giơ ngón cái, rồi rót cho Hỗn Độn Đại Ma Vương một ít: “Ngươi cũng thử đi!”
“Ừm!” Hỗn Độn Đại Ma Vương ngồi xuống, thấy Hạ Thiên không sao thì yên tâm.
Nhưng anh ta không hứng thú với rượu như Hạ Thiên.
Ực!
Sau một ngụm rượu, mặt anh ta cũng đỏ bừng!
“Cái này…Đây là…”
“Đây là Hỏa Long Tửu do Hỏa Cách Tộc ở Yêu Giới sản xuất, hơn nữa còn là rượu ngon chôn dưới đầm sâu vạn năm, ta có được nó, đặc biệt xây một hầm băng để chứa.” Thương gia gia chủ nói, ý nói rượu này rất trân quý, ông ta đặc biệt đem ra mời Hạ Thiên.
“Ừm!” Hạ Thiên gật đầu, rồi lại uống.
“Nghe nói Hạ tiên sinh mua một lô vũ khí hộ thành ở chỗ chúng ta.” Thương gia gia chủ nói.
“Ừm, có mua một ít.” Hạ Thiên nói.
“Không biết tiên sinh còn cần không?” Thương gia gia chủ hỏi.
“Ừm? Không phải hạn chế số lượng sao?” Hạ Thiên hỏi.
“Nếu là người khác, Thương gia chúng ta chắc chắn hạn chế, nhưng với thân phận của Hạ tiên sinh, mua nhiều một chút cũng không thành vấn đề.” Thương gia gia chủ nói.
“Tôi không tin trên trời rớt xuống bánh.” Hạ Thiên nhấp một ngụm Hỏa Long Tửu.
Anh cảm thấy Thương gia gia chủ mưu trí, chắc chắn có tính toán gì đó.
Không thể nào để anh mua nhiều vũ khí hộ thành như vậy.
Phải biết vũ khí hộ thành chỉ là một thứ duy trì sự cân bằng giữa các thế lực lớn, người khác có, ngươi không có, chứng tỏ ngươi không có thực lực.
Vì vậy Thương gia cũng phải hạn chế số lượng với các thế lực lớn.
Đương nhiên, tuy nói là hạn chế, nhưng vẫn có một số thế lực giả dạng người của thế lực khác để mua.
Chuyện này hiển nhiên đã thành quy tắc ngầm ở đây.
“Hạ tiên sinh nghĩ nhiều rồi, chuyện lần này Hạ tiên sinh không truy cứu, đối với Thương gia chúng tôi mà nói, là chuyện rất quan trọng.” Thương gia gia chủ nói lần nữa, mặt đầy tươi cười, không hề có vẻ cao cao tại thượng, mà giống như đang nịnh nọt Hạ Thiên.
“Tôi nghĩ nhiều sao? Vậy có phải sau khi tôi mua thì không cần làm gì cả, mà cũng không nợ Thương gia các ngươi bất cứ ân tình nào?” Hạ Thiên hỏi.
“Ách!” Thương gia gia chủ ngớ người, không ngờ Hạ Thiên lại nói thẳng toẹt ra như vậy.
Vừa rồi ông ta đúng là có mục đích, nhưng ông ta nghĩ sẽ cho Hạ Thiên một ân tình lớn trước, rồi mới đưa ra điều kiện, như vậy Hạ Thiên sẽ không tiện từ chối.
“Có điều kiện cứ nói, nếu tôi chấp nhận được thì giao dịch.” Hạ Thiên tùy ý nói.
Thương gia gia chủ nghĩ ngợi, rồi nói: “Hạ tiên sinh, ta muốn ngài dùng Thương Thước để trao đổi.”
Rầm!
Bầu rượu trong tay Hạ Thiên bị bóp nát: “Ngươi lặp lại lần nữa!”
