Đang phát: Chương 347
– Bàn Nhược Ma Âm trận ư?
Một Thuật Luyện Sư tạm quên nỗi sợ, kinh ngạc thốt lên:
– Chẳng phải đây là chủ công đại trận của Thanh Loan chiến hạm sao? Nó đã bị hỏng rồi mà?
Lý Vân Tiêu tức giận quát:
– Còn dám hỏi? Ta vất vả lắm mới kiếm được cái chiến hạm, ai ngờ nó là đồ bỏ đi.Ta sửa lại nó mệt muốn chết, còn không mau lại đây!
Sáu người giật mình, lo sợ bước tới.Họ không tin trận pháp đó có thể dễ dàng sửa chữa được.Khi đến gần, cả sáu người đều tròn mắt kinh ngạc, ánh mắt sáng rực như thấy được món ngon, mừng rỡ khôn tả.
Lý Vân Tiêu lạnh lùng nói:
– Ta sẽ truyền cho các ngươi yếu quyết khống chế Bàn Nhược Ma Âm trận, cho các ngươi mười giây để lĩnh hội.Nếu có vấn đề gì, ta giết hết!
Sáu Thuật Luyện Sư vui mừng nuốt nước bọt, đổ mồ hôi lạnh, tập trung cao độ lắng nghe, mặc kệ tiếng nổ long trời lở đất bên ngoài Thanh Loan chiến hạm.
Đoạn Việt lo lắng nhìn vào phòng điều khiển, không dám lên tiếng làm phiền.Một trận pháp phát sáng xanh bên cạnh Lý Vân Tiêu dần tối lại, như thể vòng phòng ngự bên ngoài chiến hạm sắp biến mất.
Đám người Hứa Phong mừng rỡ nuốt đan dược, khí thế bùng nổ đến cực điểm, liên tục tấn công.Xung quanh Thanh Loan chiến hạm rung chuyển dữ dội.
Ầm!
Vòng phòng hộ màu xanh đột nhiên nổ tung, không gian rung chuyển, Thanh Loan chiến hạm chao đảo.
Hứa Phong mừng rỡ hô lớn:
– Mở rồi! Tất cả dừng tay, xông vào, nghiền xương bọn chúng thành tro!
O..o..o..o..o..o!
Một cường giả Vũ Tông không kịp dừng tay, vung thanh kim kiếm khổng lồ chém xuống, một tòa lầu các hai tầng bị kiếm khí chém đứt.
Hứa Phong nhíu mày, mặt đen lại quát:
– Dừng tay! Phá hoại chiến hạm, ta cho ngươi đền mạng!
O..o..o..o..o..o!
O..o..o..o..o..o! O..o..o..o..o..o!
Thanh Loan chiến hạm đột nhiên phát ra tiếng ù ù như kèn lệnh, nhẹ nhàng rung động, ẩn hiện, âm thanh chói tai khó chịu.
Hứa Phong cau mày hỏi:
– Chuyện gì vậy?
Gã trừng mắt nhìn Vũ Tông kia:
– Chẳng lẽ do ngươi chém hỏng?
Vũ Tông kia tức giận nhưng không dám nói, thầm nguyền rủa cả nhà Hứa Phong.
Vũ Tông lắng nghe vài giây, nghi hoặc nói:
– Âm thanh này…hình như là Bàn Nhược Ma Âm…
– Bàn Nhược Ma Âm!?
Hơn mười cường giả Vũ Tông giật mình, tập trung lắng nghe, sắc mặt ai nấy đều tái mét, mắt lộ vẻ kinh hoàng.
Mặt Hứa Phong xanh như tàu lá, gã gần như khóc:
– Mấy tên Thuật Luyện Sư chết tiệt! Chẳng phải nói trận pháp chủ công bị hỏng, không sửa được sao? Tổ sư cha nó! Vận luật không mạnh, mọi người mau xông lên nghiền xương bọn chúng!
Tiếng rền rỉ chợt biến đổi, từ âm điệu đơn điệu trở nên nhịp nhàng, từ khó nghe đến tuyệt vời.Không khí rung động, có thể thấy những vòng sóng lan tỏa trên bầu trời.Không gian dao động theo tiết tấu âm nhạc, tiết tấu càng lúc càng mạnh.
Trong một chiến hạm khác cách Thanh Loan chiến hạm của Tinh Tú tông mấy dặm, một lão nhân đang nhắm mắt dưỡng thần trong Thiên Hạc các.Hai hàng võ giả đứng dưới, nhỏ giọng bàn tán:
– Cao thủ mà Phi Kiếm Môn mời đến lợi hại thật, cướp được quyền khống chế Thanh Loan chiến hạm rồi.
– Ha ha ha, đám tạp chủng Tinh Tú tông gặp rắc rối lớn rồi.
– Vũ Hoàng nhị tinh một mình đấu với nhiều cao thủ kia là ai vậy? Nếu là người của Nam vực thì không thể vô danh được.
– Mấy hôm trước người của ba phái này bí mật tìm chúng ta, muốn mượn tay chúng ta đối phó Tinh Tú tông, thì ra bọn họ còn có quân bài tẩy này.May mà chúng ta đã từ chối.
– Không thể nói vậy được, Phi Kiếm tông, Trảm Hổ Môn, Thạch Phương Trai dù sao cũng là thế lực của Thiên Hương quốc, nên cùng chung mối thù mới phải.Hơn nữa Thiên Hạc các chúng ta bị Tinh Tú tông hại thảm nhất.
– Thôi đi! Bây giờ đã có người đứng ra thì chúng ta cứ ngồi xem, cùng lắm thì ủng hộ ngầm thôi, không thể trực tiếp khai chiến với Tinh Tú tông được!
Đám người bên dưới xôn xao bàn tán, lão nhân ngồi trên bỗng mở mắt, trong mắt lóe lên vẻ nghi ngờ.
Lão nhân sắc mặt trầm xuống, chỉ vào đám võ giả bên dưới, tức giận quát:
– Đây là Bàn Nhược Ma Âm công kích! Tình Báo đường đúng là vô dụng, ai nói với ta trận pháp chủ công, chủ phòng của Tinh Tú tông bị hư hết hả?
– Đừng nói với ta là hai trận pháp đó được sửa lại trong vòng mấy ngày nay.Hừ, nuôi một đám phế vật ngu ngốc, tình báo quan trọng như vậy mà cũng sai được, toàn bộ bị trừ nửa năm nguyên thạch!
– Thúc Chính Khanh, ngươi là đường chủ Tình Báo đường, ngoài việc bị trừ nguyên thạch còn phải chịu kinh hình một lần!
Một người đàn ông đứng bên dưới rùng mình, mồ hôi lạnh túa ra trên trán, khom người run giọng nói:
– Thúc Chính Khanh tuân lệnh!
Những người khác nhìn sang với những biểu cảm khác nhau.Có người cười nịnh nọt, có người im lặng như không liên quan đến mình, thờ ơ nhắm mắt.
Giờ phút này, đám người Hứa Phong vừa xông vào Thanh Loan chiến hạm đột nhiên biến sắc, khựng lại, ánh mắt kinh hoàng.Họ bịt chặt tai, như thể đang nghe thấy điều gì đó khủng khiếp nhất trên đời, bắt đầu phát điên.
Bàn Nhược Ma Âm do một vị Vũ Đế nổi tiếng sáng tạo ra, là một loại võ kỹ sóng âm cực kỳ cao minh, có thể gây nhiễu loạn tinh thần người nghe, dẫn động ma tâm.Đối với người tu võ, việc giữ vững nguyên thần là vô cùng quan trọng, ma tâm động thì chân khí rối loạn, nhẹ thì tẩu hỏa nhập ma, nặng thì mất mạng.Loại võ kỹ này cực kỳ bá đạo và khó phòng bị.
Sau này, một Thuật Luyện Sư thiên tài đã cải tạo Bàn Nhược Ma Âm thành trận pháp, tuy uy lực không bằng võ giả sử dụng, nhưng vẫn có hiệu quả tương tự và rất thích hợp cho việc tấn công trên diện rộng.Vì vậy, Bàn Nhược Ma Âm trận dần trở nên phổ biến trên các Thanh Loan chiến hạm lục giai, trở thành trận pháp chủ công.
Chân khí của đám người Hứa Phong sôi trào, có dấu hiệu mất kiểm soát, càng cố gắng ức chế thì kết quả càng tệ, càng lúc càng sôi trào hơn.
Hứa Phong điên cuồng gầm rú:
– Mấy tên Thuật Luyện Sư chết tiệt, một lũ vô dụng!
Hứa Phong định bỏ chạy.Từ khi đến Thanh Hải trấn, gã luôn muốn sửa lại Bàn Nhược Ma Âm trận nhưng không tìm được ai có khả năng.Không ngờ rằng lần đầu tiên trận pháp Bàn Nhược Ma Âm được thi triển, chính Hứa Phong lại là người phải nếm trải nó.Cơn tức giận cộng với tác dụng của ma âm khiến Hứa Phong thổ huyết, tổn thương chân nguyên.
Trên bầu trời vang lên một giọng nói lạnh lùng:
– Phương Thiên Họa Kích, Bạch Sí Quỷ Sát!
Đoạn Việt vẻ mặt châm chọc nhìn Hứa Phong, ngọn lửa trắng bao phủ Phương Thiên Họa Kích trong tay gã, từ trên trời giáng xuống.
Một vùng không gian hoàn toàn bị Phương Thiên Họa Kích khóa chặt, không thể nhúc nhích.
Hứa Phong giật mình kêu lên:
– Ngươi…!
Gã kinh hoàng hét lớn:
– Sao…Sao ngươi không bị ma âm ảnh hưởng?
