Chương 3469 Chương 3476: Bốn Tạo Hóa Cảnh 1

🎧 Đang phát: Chương 3469

Cố Thanh Thanh cười khẩy:
– Ta sẽ không thua đâu.
Khúc Hồng Nhan lên tiếng:
– Đại nhân, người đang giở trò gì vậy? Ai cũng thấy người không theo nổi ván cược này, còn cố đấm ăn xôi, rõ ràng là định chơi xấu rồi.
Cố Thanh Thanh dang tay:
– Xem ra các ngươi cũng có chuẩn bị cả rồi.Nói đi, muốn ta đem cái gì ra đặt cược? Chẳng lẽ muốn ta làm người của Lý Vân Tiêu?
Mọi người xung quanh cười ồ lên.
– Đồ vô liêm sỉ!
Đinh Linh Nhi đỏ mặt, giận dữ:
– Nếu ngươi thua, cả đời này phải nghe lời ta!
Tiếng cười im bặt, vì cái giá phải trả quá lớn.
Cố Thanh Thanh lạnh lùng nhìn Đinh Linh Nhi, mỉa mai:
– Chỉ là một cái thương hội, mà đòi đổi cả cuộc đời ta?
Đinh Linh Nhi cười lạnh:
– Chẳng phải ngươi nói sẽ không thua sao?
Cố Thanh Thanh đáp:
– Sẽ không thua, không có nghĩa là ngươi có thể chiếm tiện nghi của ta.
Đinh Linh Nhi nóng nảy, cắn răng:
– Nếu ta thua, không chỉ thương hội là của ngươi, mà ta cũng nghe lệnh ngươi cả đời.
– Linh Nhi!
Khúc Hồng Nhan vội kêu lên.
Đinh Linh Nhi dường như đã quyết tâm, nhìn thẳng vào Cố Thanh Thanh:
– Ngươi có dám cá không?
Cố Thanh Thanh khẽ cười:
– Cả đời ngươi không đáng giá đến thế đâu!
Đinh Linh Nhi tức giận:
– Vậy ngươi có dám đánh bạc không?
Cố Thanh Thanh nói:
– Cả đời ngươi trong mắt ta không đáng tiền, nhưng trong mắt Lý Vân Tiêu lại là bảo bối đấy, giá trị lớn lắm.
Cô ta giơ ngón trỏ:
– Một năm, cả đời ngươi và thương hội đổi lấy một năm của ta.Chịu thì cược đi.
– Được! Một năm thì một năm!
Đinh Linh Nhi nghiến răng, đồng ý.
Khúc Hồng Nhan lo lắng:
– Linh Nhi, muội hồ đồ quá! Sao có thể làm liều như vậy?
Đinh Linh Nhi nhìn Khúc Hồng Nhan:
– Tỷ từng bảo muội phải tin tưởng Vân Tiêu đại ca, sao giờ tỷ lại mất tự tin rồi?
– Cái này…
Khúc Hồng Nhan ngớ người, rồi chợt tỉnh ngộ, gật đầu:
– Muội nói đúng, chúng ta chắc thắng, có gì mà không dám!
Đinh Linh Nhi thầm nghĩ, trong số những người tri kỷ của Vân Tiêu đại ca, mình là vô dụng nhất.Dù thua cũng không ảnh hưởng đến đại cục Thiên Võ Minh, nếu thắng thì có thể sai khiến Cố Thanh Thanh một năm.
Tuy Cố Thanh Thanh phóng khoáng, thậm chí có chút tùy hứng, nhưng thực lực thì khỏi bàn.Dùng mình làm tiền đặt cược đổi lấy một năm sai khiến cô ta xem ra cũng đáng, ít nhất cũng giúp được Vân Tiêu đại ca chút sức.
Suy nghĩ của Đinh Linh Nhi đơn giản như vậy.
– Được! Mua rồi thì không đổi ý!
Cố Thanh Thanh vỗ tay xuống chiếu bạc, khí kình hất tay Đinh Linh Nhi ra, lạnh lùng nhìn hai người, cười:
– Vốn chỉ thấy buồn chán, muốn thêm chút thú vị, giờ xem ra càng hay rồi đấy.
Ánh mắt cô ta liếc sang Khúc Hồng Nhan, cười:
– Ngươi có muốn chơi chút không? Đánh cược mười năm, tám năm gì đó.
Khúc Hồng Nhan ngạo nghễ:
– Ta là cung chủ Thần Tiêu Cung, còn ngươi chỉ là trưởng lão thôi.Về thực lực, ta không kém ngươi, về địa vị, ta còn trên ngươi.Mười năm, tám năm của ta, ngươi định dùng mấy trăm năm để đánh đổi?
Khúc Hồng Nhan kiêu ngạo, lạnh lùng nhìn Cố Thanh Thanh, không hề nhượng bộ.
Hai người đều là tuyệt sắc giai nhân, giằng co nhau tạo ra một bầu không khí khiến mọi người im lặng.
– Ha ha ha!
Đột nhiên Cố Thanh Thanh cười lớn, người run lên:
– Quả nhiên rất giống ta, khí thế cung chủ Thần Tiêu Cung cũng có thể truyền lại sao?
Khúc Hồng Nhan lạnh lùng:
– Được khen thì xấu hổ không dám nhận, ta không thấy có gì giống cả.
– Bổn vương nguyện đánh cược với ngươi!
Một giọng nói trầm thấp vang lên.Một cơn gió thoảng qua, một người đàn ông xuất hiện trước chiếu bạc, từ tốn nói:
– Bổn vương dùng cả đời của ta để đánh cược cả đời của ngươi.Ta đặt Lý Vân Tiêu thắng!
– Lam Nham Chủ!
Mọi người kinh hô, hít một hơi lạnh, rồi nhao nhao lên.
– Cái gì? Hắn là một trong Tứ Vương, Lam Nham Chủ?
Đám đông nhốn nháo, cố gắng chen vào để nhìn rõ truyền kỳ trước mắt.
Từ khi cuộc chiến với ma tộc bắt đầu, các cường giả của Vĩnh Sinh Giới dần dần xuất hiện trước mắt mọi người.
Truyền kỳ nhất chính là đảo chủ Diệp Kình Vũ và Tứ Vương.
Sắc mặt Cố Thanh Thanh thay đổi:
– Ngươi nói thật chứ?
Lam Nham Chủ gật đầu:
– Đương nhiên là thật.Ngươi không tệ, bổn vương rất thích, còn muốn nạp ngươi làm phi, tiếc là ngươi không cho cơ hội.Chỉ có thể mượn ván cược này thôi.
Cố Thanh Thanh lạnh lùng:
– Nếu ngươi thua, phải nghe theo ta.Lệnh đầu tiên là ta sẽ bảo ngươi cởi truồng tự xử trước mặt mọi người.
– Ghê tởm!
Mọi người xung quanh kinh hãi, buồn nôn muốn ói.
Cố Thanh Thanh vốn là một nữ tử thanh cao hiếm có, hình tượng của cô ta trong lòng mọi người tụt xuống đáy vực.
Mặt Lam Nham Chủ tái mét, trên người nổi lên mấy luồng khí xoáy.Hắn tức giận, lạnh giọng:
– Được! Nếu bổn vương thắng, lệnh đầu tiên là sủng hạnh ngươi trước mặt mọi người!
Cố Thanh Thanh vừa thẹn vừa giận, mắng:
– Đồ lưu manh đáng chết, biến đi!
Lam Nham Chủ cười lạnh:
– Sao, không dám đánh bạc à?
Cố Thanh Thanh trấn tĩnh lại.Cô ta biết, Ngả chắc chắn thắng rồi.
Lý Vân Tiêu không có lý do gì để lật ngược thế cờ.Ngay cả cha của Lý Vân Tiêu là Lý Trường Phong cũng bí mật đặt cược cho Ngả thắng.Ngoại trừ mấy người tri kỷ của Lý Vân Tiêu và đám người Linh Mục Địch, chẳng ai tin vào Lý Vân Tiêu cả.
Sau khi suy nghĩ xong, cô ta ổn định tinh thần, nhanh chóng tính toán.
Lam Nham Chủ là cường giả Tạo Hóa Cảnh.Nếu có thể thu phục hắn làm nô lệ, không chỉ là một trợ lực lớn, mà còn rất oai phong khi mang ra ngoài.
Có cường giả Tạo Hóa Cảnh làm nô bộc, e rằng từ xưa đến nay không có mấy ai làm được.
Nhưng nếu mình thua…
Nghĩ đến hậu quả, cô ta không khỏi rùng mình.Nếu tên này sủng hạnh mình trước mặt mọi người, cô ta thà tự sát còn hơn là bị hắn chà đạp.
Đinh Linh Nhi nói:
– Ngươi muốn đánh bạc thì chỉ có thể đánh cược một năm, giống như trước đây ta đã cược với cô ta.
Lam Nham Chủ gật đầu:
– Không vấn đề gì, ta cho ngươi chiếm lợi.Ta dùng cả đời để đánh cược một năm của ngươi.
Cố Thanh Thanh đảo mắt, cười ranh mãnh:
– Nếu ta thua, thì cũng chỉ thua một năm sai khiến Đinh Linh Nhi thôi.Nếu Đinh Linh Nhi bảo ta gả cho Lý Vân Tiêu, vậy ngươi cũng coi như thất bại rồi…Ha ha ha…
Đinh Linh Nhi hừ lạnh:
– Yên tâm đi, đừng có nằm mơ.Nếu ngươi thua, trước khi hết một năm, ta sẽ tùy tiện tìm một ông già nào đó gả ngươi đi là xong.
– Ngươi…
Cố Thanh Thanh tức tối, nổi giận:
– Nói như thể ta sẽ thua vậy! Kẻ thua là các ngươi! Hai người các ngươi cứ chờ làm nô tỳ đi!
Lam Nham Chủ lạnh nhạt:
– Vậy ngươi đồng ý nhé.Đến đẳng cấp của chúng ta, khế ước bình thường không thể ràng buộc được đâu.
Toàn thân Cố Thanh Thanh run lên, có chút sợ hãi.

☀️ 🌙