Chương 3460 Chương 3467: Ma binh mất

🎧 Đang phát: Chương 3460

Trên bầu trời, Lý Vân Tiêu lớn tiếng:
– Viên Cao Hàn, đồ ngốc, dám bảo ta là giả à? Ngươi ở trong Giới Thần Bi của ta, ngày nào cũng lén lút thủ dâm dưới Phương Thốn sơn, ta còn chưa kể với ai đấy!
– Phụt!
Viên Cao Hàn hộc máu, giận dữ hét:
– Chết tiệt! Ngươi…ngươi vu khống ta!
Lý Vân Tiêu lạnh lùng, chế giễu nhìn Viên Cao Hàn:
– Hừ! Có vu khống hay không tự ngươi biết.
Viên Cao Hàn uất ức, thấy ánh mắt mọi người xung quanh nhìn mình kỳ lạ, như mang theo sự chế nhạo.
– Thiên Chiếu Tử…
Viên Cao Hàn run giọng:
– Sư tôn, tuyệt đối không có chuyện đó, Lý Vân Tiêu vu khống ta!
Thiên Chiếu Tử ho khan ngắt lời:
– Thôi được rồi, vi sư tin hắn vu khống ngươi.Nhưng người này rất có thể là Lý Vân Tiêu, chỉ có hắn mới vô lý như vậy.
Viên Cao Hàn chẳng còn tâm trạng quan tâm Lý Vân Tiêu thật hay giả, gã thấy ánh mắt mọi người nhìn mình kỳ lạ, lòng lạnh lẽo, tay chân bủn rủn.
– Khụ khụ, Viên Cao Hàn đại nhân đừng buồn, đều là đàn ông cả, chúng ta thông cảm.
Mục Trang hắng giọng, nghiêm túc:
– Mọi người thấy đúng không? Thông cảm mà, phải không?
– Đúng đúng, thông cảm hết, đều là đàn ông, ha ha ha ha!
Các thuật luyện sư đồng tình, ra vẻ không sao cả, đừng sợ, chúng tôi hiểu.
– Phụt!
Viên Cao Hàn hộc máu ngã xuống đất.
Viên Cao Hàn lờ mờ nghe thấy những âm thanh bên tai.
– Ôi, quả nhiên là thương thân quá độ, tí là ngã.
– Người xưa có câu: làm ít thì tỉnh táo, làm nhiều thì hại thân, làm quá thì thành tro…Người xưa nói cấm có sai.
– Haizz, không ngờ một đại thuật luyện đại sư cũng không thoát khỏi chuyện tầm thường này.
– Vớ vẩn, Viên Cao Hàn đại nhân cũng là đàn ông, trừ khi ngươi thiến hắn đi.
Viên Cao Hàn nằm dưới đất, tối sầm mặt mũi, chẳng còn nghe thấy gì, ngất lịm.
Rất nhanh, hộ thành đại trận mở ra.
Đám người Lý Vân Tiêu nối đuôi nhau đáp xuống, bay vào viện thuật luyện.
Lý Vân Tiêu kinh ngạc, vội hỏi:
– Ủa? Viên Cao Hàn đại nhân sao vậy?
Đinh Linh Nhi nhịn không được cười, che miệng nói:
– Vì ngươi vạch áo cho người xem lưng nên đại nhân tức giận ngất xỉu.
Lý Vân Tiêu lắc đầu:
– Tố chất tâm lý kém quá…Thôi, bỏ đi.
Thiên Chiếu Tử nhìn mấy người bị thương nặng, lòng chấn động mạnh.
Thiên Chiếu Tử run giọng:
– Những người khác đâu?
Vẻ mặt mọi người buồn bã.
Lý Vân Tiêu trầm giọng:
– Trừ vài người bị thương nặng còn ở trong Giới Thần Bi của ta, những người khác đều…hy sinh rồi.
Trong viện thuật luyện im lặng như tờ, không một tiếng động.
Không khí nặng nề, căm hờn tràn ngập, mỗi người cảm thấy ngực nặng trĩu, khó thở.
Đinh Linh Nhi che miệng kêu lên:
– Hồng Nhan tỷ tỷ và Vân Thường tỷ tỷ đâu?
Lý Vân Tiêu:
– Hai nàng chỉ bị thương, đang tĩnh dưỡng trong Giới Thần Bi.
Lý Vân Tiêu lấy Giới Thần Bi ra:
– Có hơn ba mươi người bị thương, nhờ Thiên Chiếu Tử đại nhân chăm sóc.
Mọi người khẽ giật mình, số lượng này ít hơn dự đoán.
Cường giả thần đạo trong thành Viêm Vũ hầu như xuất chiến toàn bộ, trước sau hơn bốn trăm người, giờ chỉ còn một phần mười trở về.
– Ực ực!
Thiên Chiếu Tử cảm thấy cổ họng khô khốc, biết giờ không phải lúc đau buồn.
Thiên Chiếu Tử trầm giọng:
– Vân thiếu gia yên tâm, cứ giao những người này cho ta, miễn còn sống thì chắc chắn sẽ cứu được.
Thiên Chiếu Tử lập tức chỉ huy thuộc hạ cách ly những người bị thương, đưa vào mật thất chữa trị.
Lý Vân Tiêu:
– Ba vị đại nhân Thiên Chiếu Tử, Mục Tinh, Mục Trang, ta có vài ý tưởng muốn trao đổi.
Thiên Chiếu Tử:
– Có ý tưởng gì thì từ từ nói, bây giờ ma khí đầy trời, e rằng sắp có đại chiến.
Lý Vân Tiêu lắc đầu:
– Ma khí này không phải do Ma tộc xâm nhập, mà là Ma Phổ sắp thoát khốn.
– Cái gì?
Mọi người kinh hãi, nhìn nhau.
Thiên Chiếu Tử vội hỏi:
– Vậy phải giải quyết thế nào?
Lý Vân Tiêu:
– Ma Chủ Phổ thoát khốn là chuyện sớm muộn, không thể ngăn cản.Hiện tại chỉ có thể đi từng bước, chờ Ma Phổ hoàn toàn xuất hiện rồi tính.Hiện tại mới chỉ có ma khí trong cơ thể Phổ phát ra, không biết bao lâu mới ngưng tụ thành chân thân.
Thiên Chiếu Tử nhíu mày:
– Chẳng lẽ chúng ta mặc kệ hắn?
Lý Vân Tiêu cười khổ:
– Lo cho bản thân còn chưa xong, còn cách nào khác? So với Ma tộc xâm nhập, ta thấy Phổ gây nguy hại ít hơn nhiều.
Thiên Chiếu Tử:
– Vân thiếu gia nói cũng có lý, nếu chỉ là Ma Chủ Phổ bị phong ấn mười vạn năm, thì nguy hại có lẽ không lớn như tưởng tượng.Chúng ta cứ đề phòng, chờ Ma Phổ xuất hiện rồi tính.
Lý Vân Tiêu gật đầu, nói với đám người Lam Nham Chủ phía sau:
– Các người đi nghỉ ngơi đi, lát nữa có lẽ sẽ có đại chiến.
Đám người Lam Nham Chủ không khách sáo, Đinh Linh Nhi vội phái người dẫn họ đi bế quan.
Lý Vân Tiêu nói chuyện với đám thuật luyện sư Thiên Chiếu Tử, kể tỉ mỉ về thành lũy di động, chiến binh, chiến giáp.
Mắt Thiên Chiếu Tử sáng lên rồi lại vụt tắt:
– Chiến binh, chiến giáp không khó, khó là làm sao khắc chế và phòng ngự ma khí.
Mục Trang:
– Cấu trúc đảo Thông Thiên cực kỳ phức tạp, không thể xây dựng trong thời gian ngắn.Mấy năm qua Mục gia chỉ có một tòa đảo Thông Thiên.
Lý Vân Tiêu cười khổ:
– Ta biết rất khó, nhưng hai vị đừng làm ta nản lòng vậy chứ.Người ta thường nói có chí ắt làm nên, chuyện chiến binh, chiến giáp có lẽ một người, một vật sẽ giúp được.
Trong ánh mắt tò mò của Thiên Chiếu Tử, Giới Thần Bi lóe sáng, một thân hình lảo đảo hiện ra.
Tay chân, cổ người đó bị các hoa văn mỏng màu vàng khóa lại, là sợi xích pháp tắc của Giới Thần Bi.
Nhiều người nhận ra người trước mắt, kinh ngạc kêu lên:
– Bạc Vũ Kình!?
Bạc Vũ Kình nhìn quanh, biến sắc, trầm giọng hỏi:
– Đây là đâu? Các ngươi muốn làm gì?
Lý Vân Tiêu lấy một thứ đưa cho Thiên Chiếu Tử:
– Đây là ma nguyên tỏa mà Kỷ Thắng Phong truyền lại, có thể khống chế lực lượng ma nguyên.Nhưng trong chiến đấu trước, nó bị tổn hại, người này là đệ tử của Kỷ Thắng Phong, chắc biết vài chuyện.
Thiên Chiếu Tử mừng rỡ nâng ma nguyên tỏa trong tay, quan sát cẩn thận:
– Có thứ này để tham khảo, cộng thêm Bạc Vũ Kình hỗ trợ, chắc sẽ nhanh chóng nghiên cứu ra cách đối phó.
Lý Vân Tiêu gật đầu:
– Bạc Vũ Kình giao cho các ngươi, tuyệt đối đừng giải phong ấn trên người hắn.Nếu có tình huống gì thì cứ giết chết, tuyệt đối không được để hắn trốn.
Bạc Vũ Kình biến sắc, nghiến răng:
– Ta không biết chuyện ma nguyên tỏa!
Lý Vân Tiêu cười:
– Vậy xem ra Vũ Kình huynh không có giá trị rồi?
Lý Vân Tiêu nói với Thánh Ma điện:
– Nếu người này vô dụng, hãy triệu tập thuật luyện sư, kết trận sưu hồn hắn đi, rút ra mọi ký ức.
Mặt Bạc Vũ Kình xám như tro tàn, giận dữ hét:
– Lý Vân Tiêu, đồ súc sinh!

☀️ 🌙