Đang phát: Chương 3454
Vi Thanh hừ lạnh một tiếng:
– Nực cười, với lũ Ma tộc này, các ngươi nghĩ ta là thánh nhân hay sao?
Vi Thanh khinh thường ra mặt, nhưng tay không hề chậm trễ, lấy một chiếc bình bạc ném lên trời.
Vi Thanh liên tục thi triển pháp quyết, chiếc bình xoay tròn, tạo ra luồng khí âm dương bao quanh, mơ hồ hiện lên đồ án Thái Cực.
Cung giật mình, hét lớn:
– Âm Dương Nhị Khí Bình!?
Phía sau tấm ma kính, các Ma Tôn khác cũng kinh hãi.
Viêm trầm giọng:
– Đúng là Âm Dương Nhị Khí Bình.Trước đây, mảnh vỡ chiến trường cổ thần từng xuất hiện, sáu đạo ma binh cũng lộ diện vài lần.Không ngờ, binh khí tùy thân của Ma Chủ Đế lại nằm ở chiến trường này, thật nực cười khi nó trở thành vũ khí của cường giả Thiên Vũ Giới.
Bọn họ cảm thấy vô cùng phức tạp.
Không chỉ vì thứ huyền khí này đến từ Ma Giới, mà danh tiếng và uy thế của Ma Chủ Đế quá lớn, là thần tượng mà Ma Tộc tôn thờ suốt mười vạn năm qua.Giờ đây, chứng kiến vũ khí của thần tượng rơi vào tay kẻ thù, tâm trạng của họ không thể nào tốt được.
Âm Dương Nhị Khí Bình xoay tròn trên không, từ trong bình bay ra vô số thân ảnh, đều là những binh khí sát lục đã được luyện chế.
Chẳng mấy chốc, đã có ba, bốn trăm người xuất hiện, khiến đám Ma Quân biến sắc.
Vi Thanh dốc toàn bộ binh khí sát lục ra, nhưng không cất Âm Dương Nhị Khí Bình đi, mà tiếp tục thi triển pháp quyết nhanh hơn.Âm Dương Nhị Khí Bình phình to ra, miệng bình rộng đến vài mẫu.Một đồ án bát quái mờ ảo hiện lên trên miệng bình.
Gió nổi mây phun quanh bảo bình, vô số ma khí hóa thành ma long bị cái bình hút vào.
Ngay khi chiêu thức này được thi triển, khắp không gian tràn ngập ma khí từ mọi phía biến thành rồng, lao về phía Âm Dương Nhị Khí Bình.
Người của hai giới kinh ngạc nhìn cảnh tượng kỳ lạ này.
Thu nạp ma khí vốn không có gì lạ, nhưng tốc độ và quy mô dị tượng này thực sự kinh người.
Cung ngơ ngác:
– Chẳng lẽ nó định hút hết ma khí vào sao?
Thời khắc này, ma khí vẫn tuôn ra từ khe hở, nhưng tốc độ Âm Dương Nhị Khí Bình hấp thu nhanh hơn gấp mấy chục, thậm chí cả trăm lần.
Hầu trầm giọng nói:
– Nguy rồi, nghe nói Âm Dương Nhị Khí Bình không chỉ chứa được người, mà còn có thể chứa cả trời đất.Xem ra hắn định hút hết ma khí, vậy thì công sức ma hóa của chúng ta đổ sông đổ bể.
Tuy thực vật trên đảo Huyền Ly đã bị lửa Thiên Phượng thiêu rụi, nhưng chỉ cần ma khí còn tồn tại, thì quá trình ma hóa vẫn sẽ tiếp diễn, dù chậm hơn.
Nhưng nếu bảo bình này hút hết ma khí, thì ma hóa sẽ hoàn toàn biến mất.
– Chết tiệt, tại sao Thiên Vũ Giới lại có nhiều thứ đáng ghét đến vậy?
Viêm gầm lên:
– Ta muốn tự mình xé xác chúng ra!
Cơ trầm giọng:
– Bình tĩnh lại đi, nếu chúng ta ra ngoài, không chỉ khe hở này sẽ tan vỡ, mà bản thân chúng ta cũng khó mà trụ vững, sơ sẩy một chút là sẽ đi theo vết xe đổ của Lam.
Viêm tức giận quát:
– Vậy phải làm sao? Tình hình hiện tại lúc nào cũng tưởng nắm chắc phần thắng, thì lại xảy ra sự cố! Giờ đến cả Âm Dương Nhị Khí Bình cũng xuất hiện, lát nữa không biết còn bao nhiêu quái nhân nữa!
Hầu nói:
– Thiên Vũ Giới rộng lớn, quả thật có vô số cường giả, chúng ta dốc toàn lực tấn công có vẻ hơi lỗ mãng.
Cung lạnh lùng:
– Giờ nói lỗ mãng chẳng phải đã quá muộn sao? Trận chiến này do chúng ta khơi mào, dù hối hận cũng phải nuốt ngược vào trong.Chẳng qua là Âm Dương Nhị Khí Bình khiến các ngươi đổi ý? Đừng quên trước đây sáu đạo ma binh cũng xuất hiện, nhưng cũng chỉ tầm thường.
Hầu nói:
– Tuy ta có chút hối hận, nhưng không thể rút lui.Âm Dương Nhị Khí Bình khác với sáu đạo ma binh, quan trọng là người kia không đủ sức mạnh để phát huy toàn bộ sức mạnh của sáu đạo ma binh.Nếu hắn có thể làm được, thì đã sớm chém nát khe hở, lao tới giết chúng ta rồi.Âm Dương Nhị Khí Bình là một cổ bảo cực kỳ đặc biệt, xét về độ lâu đời và công năng kỳ dị, thì chỉ sau sáu đạo ma binh, đủ sức xếp thứ ba trong toàn Ma Giới.
Viêm nói:
– Chẳng qua chỉ là một thánh khí có thể thu nạp vạn vật, có gì mà lạ.Thánh khí bình thường cũng làm được.
Hầu nói:
– Thánh khí bình thường có thể chứa vạn vật, nhưng không thể ‘hút’ vạn vật, ngươi hiểu sự khác biệt chứ?
Viêm ngây ra, kinh hãi hỏi:
– Ngươi nói ‘hút’ vạn vật là có ý gì?
Cung và Cơ dường như đã nghĩ ra điều gì đó, cả hai đều bồn chồn.
Hầu nhìn vào ma kính:
– Đấy, như các ngươi thấy.Ta lo rằng bảo bình này không chỉ thu nạp ma khí, mà còn có thể hút cả Ma Tộc, nếu vậy thì chúng ta buộc phải rút quân.
– Hút Ma Tộc vào!?
Tim Viêm đập thình thịch, kêu lên:
– Không thể nào!
Hầu nói:
– Âm Dương Nhị Khí Bình thực sự có năng lực đó, nghe đồn nó từng hút cả Thánh Ma vào.
– Ha ha, thật vô lý.
Viêm bật cười:
– Nếu mạnh đến vậy thì chúng ta trốn cho nhanh còn hơn, ha ha ha ha ha!
Hầu nói:
– Tuy lời đồn có chút khoa trương, nhưng nó đúng là có thể thu nạp Ma Tộc.Dù sao thì thánh khí cũng chỉ là khí, bản thân lực lượng có giới hạn.Nếu vật bị hút vượt quá giới hạn đó, thì cái bình này sẽ bị phế.
Cung lên tiếng:
– Vậy thì không cần lo lắng, tuy một Thánh Ma có thể giết ngàn Ma Tộc, nhưng tổng thể năng lượng của đám Ma Tộc còn lớn hơn Thánh Ma.Nếu Âm Dương Nhị Khí Bình hút bọn chúng vào, thì chắc chắn sẽ bị hủy.
Hầu nói:
– Tuy vậy, nhưng nếu bình này thực sự hút vài trăm Ma Tộc vào, cộng thêm lực lượng của Thiên Vũ Giới hiện tại, thì kết quả trận chiến…không mấy khả quan.
Câu nói này khiến ba người còn lại im lặng.
Hơn nữa, Thiên Vũ Giới rất hay giở trò, không ngừng có cường giả tham gia chiến trường, không ai biết đến cuối cùng còn bao nhiêu cường giả nữa.
Trong mắt bốn người tràn đầy lo âu.
Giờ phút này, trên thành Hồng Nguyệt, Âm Dương Nhị Khí Bình sừng sững giữa bầu trời như một tòa thần tháp.
Dị tượng kinh người bao quanh Âm Dương Nhị Khí Bình, ma khí hóa thành từng con du long không ngừng dung hợp, cuối cùng biến thành tám vòi rồng khổng lồ xoay tròn vào miệng bình.
Không chỉ ma khí, mà cả ‘quang’ của quang chi kết giới, ‘hỏa’ của thiên hỏa kết giới cũng bị Âm Dương Nhị Khí Bình hút vào.
Lý Mang Sơn và Phi Nghê giật mình, vội vàng thu hồi lực lượng kết giới.
Trạng thái hiện tại của Âm Dương Nhị Khí Bình vẫn chỉ dừng ở mức hút khí, chưa thể trực tiếp thu sinh linh vào.
Vi Thanh vung tay ra lệnh, mấy trăm binh khí sát lục mang theo sát khí ngút trời lao về phía ngàn Ma Tộc trên bầu trời.
Những binh khí sát lục này hoàn toàn không có cảm xúc cá nhân, chỉ có sức mạnh giết chóc và lòng trung thành, tiến lên không quay đầu.
Người của hai giới va chạm, bầu trời chìm trong hỗn loạn.
Vi Vô Nhai cũng xông vào trận địa địch, chuyên môn chặn giết Ma Quân của đối phương.Thực lực Ma Quân có thể không mạnh nhất trong đám Ma Tộc, nhưng lại có trí tuệ cao, khó đối phó hơn.
Lý Vân Tiêu mừng thầm trong bụng, hét lớn:
– Mọi người tốc chiến tốc thắng!
Đám người bên dưới cũng phấn chấn tinh thần.
