Đang phát: Chương 345
Sau khi phân tích xong con Song Tử Độc Nhãn Cự Nhân, Hoắc Vũ Hạo càng thấm thía cái hay của việc có tri thức, thậm chí còn nghĩ đến lý do con quái vật kia chạy trối chết.Nhưng vừa lóe lên ý nghĩ đó, hắn chợt nhận ra Cự Nhân đã áp sát trong vòng trăm mét, mà Huyền lão còn chưa đưa Vương Đông và Tiêu Tiêu trở về!
Số hắn đúng là đen đủi!
Hoắc Vũ Hạo chỉ muốn khóc ròng.Giờ muốn chạy cũng không kịp, mỗi bước chân của Song Tử Độc Nhãn Cự Nhân dài đến năm mươi mét, chỉ hai bước là đến ngay trước mặt.Sóng xung kích của nó càng lúc càng mạnh, không cẩn thận ứng phó thì dù không chết cũng lột da! Dù dùng Quỷ Ảnh Mê Tung Bộ hay hồn đạo khí gia tốc cũng vô dụng, không thể thoát khỏi đường đi của nó.
Từ kinh nghiệm chiến đấu dày dặn, Hoắc Vũ Hạo nhanh chóng nghĩ ra đối sách.Một vòng hồn hoàn đỏ rực với bốn đường vân vàng lặng lẽ xuất hiện, khí tức hung lệ của Băng Đế nhanh chóng lan tỏa, ánh sáng xanh biếc cũng bùng nổ rực rỡ.
Hoắc Vũ Hạo dùng kỹ năng Mô Phỏng để phóng thích hơi thở của Băng Đế.Khí tức kinh khủng của hồn thú bốn mươi vạn năm là thứ trấn nhiếp cực mạnh.
Cùng lúc đó, Băng Hoàng Hộ Thể biến thành bộ giáp lấp lánh như kim cương, bao phủ lấy cơ thể hắn.Hắn đã sẵn sàng đón nhận sóng xung kích.Hắn tin rằng với tốc độ của Huyền lão, chỉ cần hắn trụ vững một chút, lão sẽ kịp thời đến cứu viện.
Kỹ năng Mô Phỏng của Hoắc Vũ Hạo có thể mô phỏng hơi thở của Băng Đế vì Băng Đế chính là vũ hồn thứ hai của hắn, căn nguyên nằm sâu trong cơ thể hắn, nên sự giả dạng là hoàn toàn giống thật.Nếu trước mặt hắn là hồn thú trăm hay ngàn năm, chúng sẽ lập tức quay đầu bỏ chạy.
Đương nhiên, khả năng mô phỏng của hắn không hoàn toàn hoàn hảo, vì tu vi của hắn và Băng Đế quá chênh lệch, nên chỉ mô phỏng được một phần hơi thở, không thể có được khí thế thật sự của Băng Đế.
Nếu bản thể Băng Đế ở đây, chỉ cần khí thế của nó thôi, con Song Tử Độc Nhãn Cự Nhân tu vi vạn năm này chắc chắn phải nằm bẹp dí, không dám phản kháng.
Nhưng hôm nay, may mắn đã không hoàn toàn bỏ rơi hắn.Trong tình huống bình thường, con Song Tử Độc Nhãn Cự Nhân chỉ bị giật mình, sau đó liền phản ứng lại.Nhưng đáng tiếc, nó đang trong trạng thái khủng hoảng cực độ, không có khả năng phán đoán cẩn thận.Nó đột nhiên cảm nhận được một cỗ hơi thở còn khủng bố hơn cả hồn thú đang truy đuổi sau lưng, hơn nữa còn khủng bố đến không thể tưởng tượng, nên lập tức đổi hướng.Bước đầu tiên, khoảng cách của nó và Hoắc Vũ Hạo chỉ còn năm mươi mét, nhưng bước tiếp theo, nó đã vòng sang hướng khác, bỏ chạy thục mạng.
Dù sóng xung kích vẫn hất tung Hoắc Vũ Hạo, nhưng lại làm hắn mừng rỡ khôn xiết.Dưới sự bảo vệ của Băng Hoàng Hộ Thể, hắn không hề bị thương.Hắn lập tức lăn vào rừng cây, dùng kỹ năng Mô Phỏng hóa thành một cây đại thụ, nín thở, tim đập thình thịch.
Ngay lúc đó, bóng dáng truy đuổi Song Tử Độc Nhãn Cự Nhân xuất hiện.Đó là một vầng hào quang vàng rực, trông như một mặt trời thu nhỏ.Tinh Thần Tham Trắc của Hoắc Vũ Hạo cảm nhận được bên trong hào quang đó chợt lóe lên một cái đầu, đang đánh hơi thứ gì đó ở nơi hắn vừa đứng.
Hoắc Vũ Hạo ngẩn người.Theo những gì hắn được học, dường như không có hồn thú nào trông như vậy: thân dài ba mét, vai rộng hai mét rưỡi, toàn thân phủ một lớp lông vàng óng.
Ban nãy, Hoắc Vũ Hạo đã nghĩ bộ lông của Sí Hỏa Hầu là đẹp rồi, nhưng so với sinh vật này thì còn kém xa.Cả hai cùng có bộ lông màu vàng, nhưng trên người sinh vật kia lại phảng phất như trong suốt, vô cùng kỳ dị.Toàn thân nó giống sư tử, nhưng bốn chân lại giống rồng, dưới mỗi móng chân còn lấp lánh ánh lửa.Miệng nó dài hơn sư tử một chút, phía dưới bờm dường như có những miếng vảy màu vàng kim.Ngoài đôi mắt bình thường, nó còn có con mắt thứ ba giữa trán, dựng thẳng đứng như Sinh Linh Nhãn của Hoắc Vũ Hạo.
Đôi mắt bình thường lấp lánh ánh vàng, còn con mắt dựng đứng ở giữa thì lóe ra ánh sáng đỏ tà dị.
Sau khi dừng lại một chút, nó liền chuyển hướng, hóa thành một đạo ánh sáng đuổi theo con Song Tử Độc Nhãn Cự Nhân.
“Thiên Mộng, đây là hồn thú mà ngươi bảo là thích hợp với Hoắc Vũ Hạo? Ngươi muốn mọi người cùng chết ở đây thì cứ nói thẳng đi, còn vòng vo làm gì?”
Giọng nói giận dữ của Băng Đế vang lên trong Tinh Thần Hải của Hoắc Vũ Hạo, như muốn nổ tung bất cứ lúc nào.
“Ặc…Ta chỉ cảm nhận được hơi thở của nó thích hợp với Hoắc Vũ Hạo thôi mà, ta đâu có đoán sai tu vi của nó.Nó rõ ràng là hồn thú trên dưới một vạn năm nghìn năm mà.Theo lý thuyết mà nói, khụ khụ, lý thuyết nói…”
Thiên Mộng Băng Tằm ú ớ giải thích được vài câu rồi im bặt.Băng Đế giận dữ gào lên:
“Lý thuyết cái con mẹ ngươi! Ngươi mà giết nó thì cả Tinh Đấu Đại Sâm Lâm này sẽ thành một mớ hỗn loạn! Đế Hoàng Thụy Thú có ý nghĩa như thế nào trong giới hồn thú, chẳng lẽ ngươi không biết? Cho dù là hồn thú mười vạn năm thấy nó cũng phải tránh đường! Đừng nói là Hoắc Vũ Hạo căn bản không có khả năng hấp thu nó thành hồn hoàn, cho dù có hấp thu được, ngươi nghĩ hắn thoát được sự truy đuổi của đám hồn thú ở đây sao?”
Hoắc Vũ Hạo càng nghe càng không hiểu, bèn hỏi:
“Thiên Mộng ca, Băng Đế, hai người đang nói gì thế? Hồn thú này rốt cuộc là loài gì? Sao đụng vào lại lắm phiền phức như vậy?”
Hồn thú có thể làm cả Băng Đế tu vi bốn mươi vạn năm cũng phải kiêng kị lại là một con hồn thú tu vi chỉ một vạn năm nghìn năm, hắn thật sự không hiểu nổi.
Băng Đế trầm giọng nói:
“Nó gọi là Tam Nhãn Kim Nghê, không ngờ đệ lại gặp được nó.Đừng thấy nó tu vi chỉ một vạn năm, nhưng thực lực rất mạnh, một con như nó có thể đấu với hồn thú tu vi mười vạn năm cũng chẳng hề nao núng.Bản thân nó có cùng lúc hai thuộc tính cực hạn: Cực Hạn Hỏa và Cực Hạn Quang.”
Hoắc Vũ Hạo vừa nghe thấy chữ “thuộc tính cực hạn” liền rùng mình.Con Tam Nhãn Kim Nghê này, dùng “đỉnh cấp hồn thú” để hình dung cũng không đủ! Hồn thú một vạn năm mà có thể so sánh với hồn thú mười vạn năm, đó là sự khủng bố đến mức nào!
Băng Đế nói tiếp:
“Điểm mạnh nhất của nó không phải ở thực lực bản thân, mà vì Tam Nhãn Kim Nghê là Thụy Thú thượng cổ.Vào thời thượng cổ, khi hồn thú chúng ta còn thống trị đại lục, khi nào Thụy Thú xuất hiện liền được tôn làm Hoàng Đế, nên Tam Nhãn Kim Nghê còn được xưng là Đế Hoàng Thụy Thú.”
“Trên đại lục, không khi nào Thụy Thú xuất hiện cùng lúc hai con.Nói cách khác, con Tam Nhãn Kim Nghê đệ vừa thấy chính là Thụy Thú duy nhất trên đại lục này.Dù hồn thú có thực lực mạnh đến đâu, khi gặp nó cũng phải kính cẩn hành lễ, tuyệt đối không dám làm nó bị thương.Còn con nào được nó chọn làm thức ăn thì trừ chạy trốn ra, không dám phản kháng.”
Hoắc Vũ Hạo tò mò hỏi:
“Vì sao? Chẳng lẽ ngay cả Siêu Cấp hồn thú cũng không phải đối thủ của nó? Tỷ không phải có thuộc tính Cực Hạn Băng sao? Tu vi còn hơn xa nó nữa, đúng lý ra nó phải sợ tỷ mới đúng chứ?”
Tâm trạng của Băng Đế lúc này rõ ràng có chút bất ổn, nàng kích động nói:
“Tỷ đương nhiên không sợ nó! Nhưng nếu nó xuất hiện ở vùng cực Bắc, tỷ cũng sẽ quỳ bái mà tôn kính nó! Thụy Thú là gì? Thụy Thú là đại diện cho điềm lành! Có sự tồn tại của Thụy Thú, tốc độ tu luyện của hồn thú sẽ tăng gấp đôi, xác suất thành công khi hồn thú mười vạn năm vượt qua bình cảnh cũng tăng gấp hai lần! Nếu ngày xưa ở cực Bắc có nó thì làm sao tỷ lại phải trở thành vũ hồn của đệ?”
Hoắc Vũ Hạo ngơ ngác nói:
“Nói vậy thì, có nó ở đâu, hồn thú tu luyện năm trăm năm sẽ biến thành nghìn năm sao?”
Băng Đế hừ lạnh một tiếng:
“Chính xác! Đệ nghĩ xem, nếu có người dám động đến nó thì hồn thú ở cả Tinh Đấu Đại Sâm Lâm này sẽ xử lý người đó như thế nào? Tỷ dám chắc bên cạnh con Tam Nhãn Kim Nghê sẽ có ít nhất một con Siêu Cấp hồn thú đi theo bảo hộ.Cái tên Thiên Mộng ngu ngốc này còn dám chọn nó, không phải là muốn chúng ta cùng đi tìm chết sao?”
Bỗng nhiên, một tiếng thét chói tai vang lên, Hoắc Vũ Hạo biến sắc:
“Hỏng rồi!”
Từng tiếng nổ kịch liệt vang lên từ đằng xa, toàn bộ Tinh Đấu Đại Sâm Lâm như đang động đất.Từng tiếng kêu thét thảm thiết không ngừng vang lên.Hồn lực dao động mãnh liệt hóa thành áp lực ngập trời khiến Hoắc Vũ Hạo không thể động đậy.
Tiếng hét chói tai kia khiến Hoắc Vũ Hạo nghĩ đến một chuyện kinh khủng: Huyền lão va chạm với Tam Nhãn Kim Nghê rồi!
Nguyên nhân rất đơn giản: Tích tắc trước hắn đã phóng thích hơi thở của Băng Bích Đế Hoàng Hạt, Huyền lão từ phía xa nhất định sẽ nhận ra mà tăng tốc đến, kế đó lại phát hiện hơi thở của mình biến mất, mà Tam Nhãn Kim Nghê lại đi ra từ vị trí hắn ẩn nấp ban nãy, làm sao Huyền lão không nóng lòng cho được?
Thực tế, mọi chuyện cũng gần như vậy.Lúc Hoắc Vũ Hạo đột nhiên phóng thích hơi thở Băng Đế, Huyền lão đã biết có chuyện chẳng lành.Nếu không gặp phải kẻ địch không thể đấu lại, sao Hoắc Vũ Hạo lại dùng đến hơi thở khủng bố kia để dọa nạt đối phương? Trong tình huống đó, còn lập tức biến mất…Đây có nghĩa là gì? Đây chính là hy vọng tương lai của Sử Lai Khắc rất có thể đã tan biến trong tay con hồn thú kia!
Sau lần suýt chút nữa toàn đội Sử Lai Khắc Thất Quái bị diệt, thần kinh của Huyền lão lại càng căng như dây đàn.Thêm vào đó, tầm quan trọng của Hoắc Vũ Hạo đối với Sử Lai Khắc khiến lão không còn phán đoán chính xác.Khi lão bắt đầu tìm kiếm, hồn thú đầu tiên lão phát hiện chính là Tam Nhãn Kim Nghê.
Cũng do lần trước Huyền lão đã nói kỹ năng Mô Phỏng của Hoắc Vũ Hạo vẫn phát ra dao động hồn lực nên mới bị phát hiện.Lúc này Hoắc Vũ Hạo đã không vận chuyển hồn lực nữa, đây là nguyên nhân quan trọng nhất dẫn đến sự hiểu lầm này.
Tam Nhãn Kim Nghê vừa đuổi kịp Độc Nhãn Cự Nhân, còn chưa kịp ra tay thì Huyền lão trong cơn thịnh nộ đã tấn công thẳng mặt.Đây chính là nguyên nhân có tiếng hét chói tai rung động đất trời ban nãy.
