Chương 344 Túy tửu

🎧 Đang phát: Chương 344

Trong màn sương mù dày đặc, rèm cửa lay động.
Vũ Hoàng ngồi khoanh chân trong một góc đình, trước mặt là chiếc bàn nhỏ và chén trà đã nguội lạnh.
Nhìn chén trà, Vũ Hoàng cười nhạt, thở dài:
– Tâm không tĩnh, tâm không tĩnh.
Thời gian qua, Vũ Hoàng đặc biệt quan tâm đến Lan Phong.Dù thuộc hạ liên tục tìm kiếm nhưng không có tin tức gì, Lan Phong dường như đã biến mất khỏi thế gian.
– Không tìm thấy Lan Phong không đáng, nhưng ngay cả Tần Vũ cũng không thấy.Đám người kia làm ăn kiểu gì vậy?
Vũ Hoàng thở dài.
Ngồi yên cả buổi, Vũ Hoàng đứng dậy:
– Chắc việc ở Lam Hỏa tinh xong rồi.Tri Bạch và Huyết Y Lãnh liên thủ, cao thủ nào đến cũng chết.Sao chưa báo tin cho ta?
Vũ Hoàng nghi hoặc.Theo tính toán, Thanh Huyết kiếm tiên Tri Bạch phải báo tin rồi chứ.
Bỗng nhiên:
– Là Tri Bạch.
Vũ Hoàng mỉm cười, vung tay lấy linh châu truyền tin.
– Bệ hạ, kế hoạch thất bại rồi.
Tri Bạch báo.
Vũ Hoàng cau mày hỏi:
– Thất bại? Tri Bạch, ngươi và Huyết Y Lãnh liên thủ, mấy ai phá được kế hoạch này?
Tri Bạch bất lực:
– Bệ hạ, ban đầu mọi việc suôn sẻ, Bích Đao Đồng Tử và Huyền Hoàng Song Kiếm đều xuất hiện.Thuộc hạ và Huyết Y Lãnh ra tay giết họ.Nhưng…
Tri Bạch ấm ức.
– Giết được Bích Đao Đồng Tử và Huyền Hoàng Song Kiếm cũng coi là thành công.Nhưng là sao? Có biến cố gì?
Vũ Hoàng vẫn bình tĩnh.
– Thuộc hạ giết Bích Đao Đồng Tử thì một người thần bí xuất hiện, lấy thân đỡ kiếm, giúp Bích Đao Đồng Tử trốn thoát.Sau đó, thuộc hạ định giết Bạch Y trong Huyền Hoàng Song Kiếm, người kia lại xuất hiện đỡ kiếm, giúp Bạch Y trốn.Kế hoạch này chỉ giết được Hoàng Dật thôi.
Tri Bạch giải thích.
Vũ Hoàng im lặng.
Một lúc sau:
– Tri Bạch, người thần bí kia lấy thân đỡ kiếm? Ngươi cảm nhận được công lực của hắn không?
– Công lực…
Tri Bạch giật mình, không rõ.
– Bệ hạ, thuộc hạ không rõ công lực của người đó.Y Lãnh đuổi theo hắn.Nhưng thuộc hạ thấy năng lượng của hắn không mạnh.
Tri Bạch còn một câu chưa dám nói.
Hắn cảm thấy năng lượng của người kia chỉ cỡ nhất cấp tiên đế.
Nhất cấp tiên đế? Tri Bạch loại bỏ ngay.Không thể tin một người như vậy chịu được kiếm của mình.Dù có thần khí hộ thân cũng không thể.
Dù sao hắn là thất cấp tiên đế kiếm tiên, vũ khí cũng là thần khí.
– Năng lượng không mạnh, bị Huyết Y Lãnh truy sát.Nhưng thân thể lại chịu được kiếm của ngươi.
Vũ Hoàng tự nhủ, vui mừng.
– Tri Bạch, ngươi còn nhớ tin tức Tiềm Khải nói về Phong Nguyệt tinh không?
Vũ Hoàng hỏi.
Tri Bạch ngơ ngác:
– Nhớ chứ.Trận chiến đó khiến Ngân Huyền tinh hệ tổn thất hơn nửa lực lượng.
Vũ Hoàng nói tiếp:
– Ngươi còn nhớ Tiềm Khải miêu tả về Lan Phong chứ?
– Rõ lắm.Lan Phong có thân thể đỡ được công kích của Ngọc Thanh Tử, thậm chí đỡ được công kích của Tiềm Khải…À, ý người là…?
Tri Bạch hiểu ra.
– Đúng.Tiềm Khải không bằng ngươi nhưng cũng là tứ cấp tiên đế.Ngươi có dám lấy thân đỡ công kích của hắn không?
Vũ Hoàng tươi tỉnh.
Tri Bạch đáp:
– Đương nhiên không.Thuộc hạ là kiếm tiên, không phải đám Hắc Diễm Quân, Bạch Huyền Quân liều mạng luyện thể.Thân thể không đỡ được công kích của tứ cấp tiên đế.
– Nhưng Lan Phong lại có thể.Ta đã phái người tìm kiếm trên đường từ Lam Loan tinh vực tới Yêu giới nhưng không thấy.Ta nghi ngờ…người thần bí kia là Lan Phong, Lan Phong chưa từng rời khỏi Lam Loan tinh vực.
Vũ Hoàng phán đoán.
– Đương nhiên, đó chỉ là nghi ngờ.Hoặc Lan Phong là thuộc hạ của Hắc Diễm Quân.
Vũ Hoàng đưa ra kết luận khác.
– Đúng.
Tri Bạch đồng ý.
Họ không nghĩ đến Hắc Diễm Quân, Bạch Huyền Quân.Vì nếu đạt cấp độ đó, gặp Tri Bạch, Huyết Y Lãnh sao lại bỏ chạy? Hắc Diễm Quân có lẽ chỉ cần một quyền cũng đủ đánh bay Tri Bạch.
– Tri Bạch, sao các ngươi không bắt được bọn chúng?
Vũ Hoàng hỏi, không cần hỏi nhiều cũng biết là không bắt được.
– Bọn thuộc hạ gặp Long tộc hoàng tử Ngao Vô Danh.
Một câu của Tri Bạch khiến Vũ Hoàng cười khổ.
– Ta hiểu rồi.Với thực lực của Ngao Vô Danh, dù ngươi và Huyết Y Lãnh liên thủ cũng không phải đối thủ.Kế hoạch thất bại không trách các ngươi được.
Vũ Hoàng nói.
Tri Bạch cười khổ:
– Thực lực của hắn mạnh hơn tưởng tượng.
– Đương nhiên, thực lực của Ngao Vô Danh ít nhất cũng gấp ba lần ngươi.Ở trạng thái nhân hình bình thường các ngươi còn có thể đại chiến, nhưng khi hắn biến thành chiến long, các ngươi không có cơ hội nào.
Tri Bạch kinh ngạc.
Thực lực của Long tộc luôn là bí ẩn.Dù là thủ hạ đắc lực nhất của Vũ Hoàng, hắn cũng không biết gì về thực lực của Ngao Vô Danh, nhưng Vũ Hoàng lại hiểu rõ.
– Giờ Lan Phong có lẽ ở cùng Ngao Vô Danh.Khi có Ngao Vô Danh bên cạnh, không thể ra tay được.
Vũ Hoàng cân nhắc, vẽ ra kế hoạch.
Ngày hôm sau.
Thuộc hạ của Vũ Hoàng bí mật di chuyển, mục tiêu là…Lam Loan tinh vực.
Trong Vô Danh Long phủ.
Tần Vũ, Ngao Vô Danh, Quân Lạc Vũ ăn uống suốt ngày đêm.Vô số vò rượu được gia nhân mang lên, cùng với vịt nướng, lợn nướng, bò nướng nguyên con.
Cắn miếng lớn, uống ly to.
Trước khi uống đã thỏa thuận, không dùng năng lượng để giải rượu, phải dựa vào tửu lượng bản thân.
– Lần đầu tiên uống rượu phải đi vệ sinh tới sáu lần.
Tần Vũ đỏ mặt.
Sau khi vào Vô Danh động phủ, Tần Vũ đã nhập lại linh hồn vào nhục thân và dùng dung mạo thật để xin lỗi Ngao Vô Danh, Quân Lạc Vũ.
Ngao Vô Danh và Quân Lạc Vũ rất vui vì được Tần Vũ tin tưởng.
Một ngày một đêm trôi qua.
Dù không dùng công lực giải rượu, thân thể của họ đều cường hãn, khó mà say.Uống suốt ngày đêm cũng chỉ khiến họ hơi mơ màng.
– Ha ha…Không phải ta khoác, cả tiên ma yêu giới không có nổi mười cái động phủ được như của ta.
Ngao Vô Danh hào khí ngút trời, một tay cầm vò rượu lớn, tay kia bốc miếng thịt to.
– Mười cái là khoác lác rồi.
Quân Lạc Vũ cười lớn.
Chỉ khi uống rượu, Quân Lạc Vũ mới sảng khoái như vậy.
– Ta cũng không tin.
Tần Vũ không còn thận trọng, trở nên cởi mở.Vơ lấy vò rượu dốc một ngụm lớn.
– Ha, các ngươi không tin sao?
Ngao Vô Danh hất đầu, uyển chuyển như sư tử lông vàng.
– Ta nói cho các ngươi biết, toàn bộ động phủ của ta được tạo thành từ một khối nguyên linh nguyên thạch cực lớn.Động phủ này to như thế nào, các ngươi có thể tưởng tượng được khối nguyên linh nguyên thạch đó lớn ra sao.
Ngao Vô Danh tự hào.
Quân Lạc Vũ đứng dậy:
– Ồ, Vô Danh Long phủ này lớn thật, một khối nguyên linh thạch lớn như vậy.Chậc chậc…Có một khối cực phẩm nguyên linh thạch thế này sao.
Quân Lạc Vũ với tay lấy vò rượu lớn.
May mà Khương Nghiên đã bị vợ của Ngao Vô Danh kéo đi hỏi chuyện gia đình, nếu không Khương Nghiên nhất định sẽ ngăn Quân Lạc Vũ uống rượu say sưa.
– Thế này…mà rất lớn sao?
Tần Vũ tiên thức quét qua, lơ đãng nói.
So với Thanh Vũ tiên phủ của hắn, vẫn còn nhỏ hơn một chút.Dù không lớn hơn nhiều, nhưng dẫu sao cũng không bằng Thanh Vũ tiên phủ của hắn, Tần Vũ tự nhiên không thấy lớn.
– Không lớn?
Ngao Vô Danh trợn mắt.
– Khi xưa phát hiện ra khối nguyên linh nguyên thạch lớn như vậy, bao nhiêu người trong Long tộc muốn cướp đoạt.Cuối cùng đại ca của các ngươi là ta đây một mình một thương đánh đuổi hết những kẻ đến chiếm đoạt.
Hóa ra khối nguyên linh thạch khổng lồ này là do Ngao Vô Danh cướp được.
– Hay!
– Tốt!
Tần Vũ và Quân Lạc Vũ hơi say, giơ ngón tay cái lên tán thưởng.Lúc này họ đã trở nên phóng đãng.
– Hắc hắc!
Được hai người khen ngợi, Ngao Vô Danh rất đắc ý.
– Ta đoạt được khối nguyên linh nguyên thạch khổng lồ như vậy, cũng tốn rất nhiều tâm sức, cuối cùng luyện chế ra động phủ to lớn thế này, rồi trực tiếp dùng nguyên linh tinh phách để khống chế.
– Chậc chậc, trực tiếp dùng nguyên linh tinh phách khống chế à, tiện lợi thật.Nhìn động phủ của những kẻ khác, phải dùng trấn phủ thạch bia để khống chế, phiền toái quá.
Ngao Vô Danh ngẩng đầu uống một ngụm lớn, rồi hùng hổ cắn một miếng to.
– Rượu thịt này không phải loại bình thường.Đây là loại đặc biệt của Long tộc tên ‘Hắc Văn Túy’.Thịt cũng rắn chắc thơm ngon.Ta đã phải đem không ít gia súc từ Long tộc đến nuôi dưỡng trong Vô Danh Long phủ.Nếu không làm sao đủ cho ta ăn.
Ngao Vô Danh lại há miệng cắn thêm vài miếng, chốc lát đã ăn sạch sẽ cả đùi lớn.
– Vô Danh Long phủ quả không tồi.Nguyên linh chi khí dồi dào khiến người ta thấy thư thái.
Quân Lạc Vũ ngả người ra ghế uống một ngụm rượu.
– Dù thư thái, nhưng vẫn nhớ năm xưa khi ta cùng A Kiều đứng ngắm bầu trời đầy sao, vẫn còn thư thái hơn nhiều…
Nói rất nhiều, Quân Lạc Vũ đứng dậy, ngẩng đầu lên, cả vò rượu lớn chảy vào bụng.
– Thống khoái!
Quân Lạc Vũ ném vò rượu sang một bên vỡ tan tành, Quân Lạc Vũ thật sự rất vui.
Cứ uống như vậy, ba người dần bị men rượu khống chế.
Ban đầu nói ba ngày ba đêm, cuối cùng không ai biết đã uống bao lâu.
Tần Vũ ôm vò rượu nằm bò ra sàn, toàn thân bốc hơi rượu.
– Cảm giác này thật thoải mái.Năm xưa ta cùng Lập Nhi nằm trên bãi cỏ trong Thanh Vũ tiên phủ nói chuyện với nhau cũng có cảm giác thoải mái như vậy.
Tần Vũ nhắm mắt uống rượu, trên mặt nở nụ cười an tĩnh.
Nụ cười giống như khi đứng trước Lập Nhi, Tần Vũ vô thức để lộ ra.
– Tần Vũ tiên phủ…?
Ngao Vô Danh đỏ mặt, ngẩn người.Hắn nghe Tần Vũ nói Thanh Vũ tiên phủ thành ‘Tần Vũ tiên phủ’.
– Tần Vũ huynh đệ, tiên phủ của ngươi có bằng của ta không?
– Đương nhiên, tuyệt đối có thể so sánh với huynh.
Tần Vũ bực dọc nói.
– Nói bậy, trong cả Long tộc, ngay cả Long phủ của cha ta cũng không bằng của ta.
Ngao Vô Danh sặc mùi rượu.
– Lạc Vũ, Lạc Vũ, đứng dậy, đứng dậy.Ngươi nói xem, tiên phủ của ta so với Tần Vũ, ai hơn ai?
Quân Lạc Vũ đã uống đến mơ hồ.
– Ồ, ai hơn ai, ồ, ồ…
Quân Lạc Vũ mắt không còn nhìn rõ, đã say mèm.
– Đi.
Tần Vũ mạnh mẽ đứng dậy.
– Vô Danh đại ca, ta đã xem Vô Danh Long phủ của đại ca.Ta sẽ dẫn các người đi xem ‘Tần Vũ tiên phủ’ của ta, tuyệt đối không kém của đại ca.
– Đi thì đi.
Ngao Vô Danh nắm tay Quân Lạc Vũ.
– Lạc Vũ, ngươi làm trọng tài, xem ai có động phủ tốt hơn.
– Ồ, ồ…
Quân Lạc Vũ xiêu xiêu vẹo vẹo.
– Đi.
Tần Vũ tâm ý động, dẫn hai người vào Thanh Vũ tiên phủ.
Một lúc lâu sau, ba người lại xuất hiện.
– Thế nào, của ta có tốt không?
Tần Vũ đến bên bàn bốc đùi heo nhai nhồm nhoàm.Bên cạnh không nói gì, ba người đã ăn hết mấy chục con trâu rồi.
Ngao Vô Danh lâng lâng nói:
– Ồ, so với ta quả là lớn hơn một chút.Lạ thật, khối nguyên linh nguyên thạch của ngươi từ đâu ra vậy?
Ngao Vô Danh nửa say nửa tỉnh, khi nãy vào Thanh Vũ tiên phủ yêu thức quét qua đã biết được lớn bé.
– Từ đâu ra huynh quản làm gì?
Tần Vũ run rẩy bước đến ghế dài rồi nằm lăn ra.
– Bất luận thế nào của ta cũng tốt hơn của huynh.
– Đến đây, uống đi.Động phủ không ngờ còn tốt hơn của ta, uống say nào!
Ngao Vô Danh tựa mình trên ghế dài, miệng lẩm bẩm.Quân Lạc Vũ đã nằm bẹp trên sàn.
Một khoảng lặng.
Ba người say mèm.Từ khi tu luyện, đây là lần đầu tiên Tần Vũ say rượu, quên hết phiền não, quên hết áp lực, quên hết việc giấu diếm, quên hết mưu ma chước quỷ.
Thật thống khoái, giống như đứa trẻ uống say.
– Ba người.
Khương Nghiên cùng một phu nhân xinh đẹp đến hoa viên trung tâm.Khương Nghiên nhìn ba người say nằm như heo chết, bất lực.

☀️ 🌙