Đang phát: Chương 344
Lời vừa dứt, Lạc Li tựa như hóa thành tượng băng, sát khí lạnh thấu xương cuộn trào.Chưa ai từng thấy nàng kích động đến vậy.
Hắn ta cười khẩy, vận bộ huyết bào chói mắt, tỏa ra mùi tanh nồng nặc, đôi mắt đỏ quạch dị hợm đến rợn người.
“Xem ra tin tức ta có được không sai.Nữ hoàng tương lai của Lạc Thần tộc lại không an phận ở trong lồng bảo vệ của Lạc Thiên Thần, nhận lấy truyền thừa, mà lại chạy đến cái Bắc Thương linh viện này…”
Hắn nhếch mép: “Hay là đang trốn chạy?”
Lạc Li nghiến chặt Lạc Thần Kiếm, sắc mặt băng giá.
“À, quên tự giới thiệu.Tại hạ Huyết Thí, người của Huyết Thần vương tộc.”
Hắn cúi người làm bộ cung kính, nhưng mùi máu tanh nồng nặc kia khiến ai nấy đều cảnh giác cao độ.
Huyết Thần tộc, cũng như Lạc Thần tộc, là một trong tứ đại thần tộc thống trị Tây Thiên Giới.
Không ngờ kẻ này cũng đến từ thế giới của Lạc Li.
“Huyết Thí? Chưa từng nghe nói Huyết Thần vương tộc có nhân vật nào như ngươi.Xem ra ngươi ở tộc cũng chẳng có địa vị gì.”
Lạc Li lạnh lùng nhìn hắn.
Đôi mắt đỏ ngầu lóe lên, Huyết Thí cười gằn: “Nếu bắt được ngươi, địa vị của ta tự nhiên sẽ khác.”
“Chỉ bằng ngươi?”
Lạc Li giận dữ quát.
“Ha ha! Người được Lạc Thiên Thần chọn làm người kế vị Lạc Hoàng, ta đâu dám khinh thường.Nhưng đáng tiếc ngươi còn quá non, chưa từng nhận truyền thừa…”
Huyết Thí liếm môi, nheo mắt nhìn Lạc Li, những tia máu đỏ tươi lượn lờ quanh hai bàn tay, mùi máu tanh tỏa ra nồng đậm.
“Còn ta, đã được truyền thừa, cho nên…ngươi nên cẩn thận, đừng để ta giết quá nhanh.Nếu không, Lạc Thần tộc các ngươi cũng đến ngày tàn.”
“Không cần ngươi lo.”
Lạc Li đáp trả lạnh lùng.
Huyết Thí cười, nhưng ánh mắt không hề vui vẻ.Hắn tiến lên, linh lực huyết sắc ngập trời.Bầu trời vừa khôi phục lại bị nhuộm đỏ bởi màu chết chóc.
Mùi tanh tưởi tràn ngập.
Dao động linh lực này còn mạnh mẽ hơn Liễu Tranh, gần đạt đến Thông Thiên cảnh trung kỳ!
Kẻ này còn đáng gờm hơn cả Liễu Tranh.
Đám đệ tử Bắc Thương linh viện biến sắc, kinh hãi tột độ.Ai ngờ Thái Đỉnh linh viện lại có kẻ mạnh đến vậy!
Tô Huyên cũng trở nên nghiêm trọng.Xem ra Thái Đỉnh linh viện lần này quyết tâm đạp Bắc Thương linh viện xuống bùn.
“Người của Huyết Thần tộc, từ khi nào lại trà trộn vào Thái Đỉnh linh viện?”
Trên đài, Thái Thương viện trưởng thản nhiên nhìn Huyết Thí.
“Ha ha! Chẳng phải Bắc Thương linh viện cũng vậy sao? Thái Đỉnh linh viện chúng ta dạo này cũng có chút danh tiếng, mấy chủng tộc cường đại cũng gửi tộc nhân đến tu luyện…”
Phí Thanh Tùng cười khẩy.
Thái Thương viện trưởng im lặng, xem ra Thái Đỉnh linh viện vì muốn tăng danh vọng mà bất chấp tất cả…
Mạch U nhíu mày, Thái Đỉnh linh viện thật không biết sống chết.Liệu Lạc Li có thể ổn định tình hình, dù tên Huyết Thần tộc này có vẻ không đơn giản.
Trên lôi đài, Lạc Li nheo mắt.Thực lực của Huyết Thí chỉ cần thêm một bước nữa là đột phá Thông Thiên cảnh trung kỳ.Hơn nữa, linh lực của hắn cường đại hơn Liễu Tranh rất nhiều.
Dù cả hai đều là Thông Thiên cảnh sơ kỳ, nhưng Lạc Li biết Liễu Tranh không phải đối thủ của Huyết Thí.Dù sao hắn cũng là người của Huyết Thần vương tộc…
Thủ đoạn của hắn không phải thứ Liễu Tranh có thể sánh bằng.
“Lạc Li, để ta xem nữ hoàng tương lai của Lạc Thần tộc lợi hại đến đâu!”
Huyết Thí nhìn chằm chằm Lạc Li, môi nở nụ cười dữ tợn, khát máu.
Lạc Li lạnh như băng, kiếm khí sắc bén lại bùng nổ, xé toạc bầu trời.
“Ào ào!”
Kiếm khí hội tụ, một dòng sông kiếm xuất hiện, vừa ra tay là sát chiêu không hề nương tay.
“Muốn một kiếm giải quyết ta sao? Ha ha, để xem ai sẽ bị đánh bại trước!”
Huyết Thí cười lạnh, đôi mắt đỏ ngầu càng thêm đáng sợ, hắn giậm chân xuống đất, lướt đi như điện, huyết khí cuồn cuộn như biển máu vô tận, càn quét về phía Lạc Li.
Lạc Li cũng lao tới, kiếm quang gào thét, hòa làm một với nàng, sắc bén xé tan không gian.
Một kiếm này còn sắc bén và ngập tràn sát khí hơn kiếm trước.
Mọi người nín thở theo dõi.Cả hai không hề nương tay, vừa ra đòn đã muốn trọng thương đối phương!
“Huyết Hải Kiếm!”
Biển máu và kiếm quang va chạm, Huyết Thí ngưng tụ một thanh trường kiếm bằng máu, huyết khí ngập tràn.
“Bang!”
Hai thanh trường kiếm đối đầu.
Không khí vặn vẹo, quảng trường bên dưới thêm phần tan nát.
Hai thanh kiếm rung lên dữ dội, hai luồng kiếm khí cực mạnh ngang nhau giao tranh, lực phá hoại khiến không gian chấn động.
Cánh tay Huyết Thí run rẩy, đôi mắt đỏ máu lóe lên, khóe miệng nở nụ cười lạnh.
Biển máu sau lưng hắn cuồn cuộn, hóa thành một bức màn máu khổng lồ.Trong màn sáng, một đạo quân như nước lũ gào thét xông lên, phía trước là một tòa thành thị khổng lồ, trên tường thành có vô số cờ xí sáng rực, một chữ kim quang chói mắt: Lạc.
Đạo quân tràn qua, thành trì sụp đổ, vô số người biến thành máu tươi, những tiếng kêu la thảm thiết vang vọng.
“Lạc Li, nhìn đi! Lãnh thổ Lạc Thần tộc các ngươi không ngừng bị chiếm đoạt, thần dân của ngươi liên tục bị tàn sát!”
Huyết Thí cười rợn người, tiếng cười quỷ dị vang vọng bên tai Lạc Li.
Cảnh tượng trong màn huyết sắc kia lọt vào mắt Lạc Li, một nỗi buồn vô hạn trào dâng, khiến kiếm khí của nàng tan rã.
Ngay khi kiếm khí tan đi, Lạc Li nhận ra đó chỉ là một trò nhiễu loạn tinh thần, một thủ đoạn hèn hạ mà Huyết Thần tộc thường dùng.
Nhưng nhận ra thì đã muộn.
“Khặc khặc, ngươi vẫn còn quá trẻ!”
Huyết Thí cười lớn, huyết kiếm bộc phát huyết quang, xuyên qua phòng ngự của Lạc Li, đâm trúng nàng.
“Uỳnh!”
Lạc Li bị đánh bay ngược ra sau, nhưng nàng kịp phản ứng, tung một đòn hồi mã thương xuyên qua vai Huyết Thí.
Kiếm khí tàn phá, cả hai đều bị đánh văng.
Lạc Li bị đánh bay khỏi lôi đài, lảo đảo đáp xuống, máu nhỏ giọt từ bàn tay xuống đất.
Trên lôi đài, Huyết Thí ổn định thân hình, vai hắn cũng bị kiếm chém, máu nhuộm đỏ.Nhưng hắn không quan tâm, huyết quang lóe lên, máu ngừng chảy, vết thương nhanh chóng khép lại.
“Ha ha! Lạc Hoàng thật yếu đuối, chỉ vậy thôi đã khiến ngươi phân tâm, sau này làm sao quản lý Lạc Thần tộc?”
Huyết Thí cười khẩy, trêu tức Lạc Li, nói: “Muốn trở thành hoàng đế, không thể nhân từ!”
Lạc Li mặt lạnh, tay siết chặt kiếm.Huyết Thí dùng thủ đoạn bỉ ổi khiến tâm trí nàng dao động, nếu không, hắn không thể đánh bại nàng.
“Đê tiện!”
Đám đệ tử Bắc Thương linh viện chửi rủa, phẫn nộ trước thủ đoạn ti tiện của Huyết Thí.
Nhưng mặc kệ bọn họ chửi bới, Huyết Thí cười châm chọc: “Thắng bại đã rõ, Bắc Thương linh viện các ngươi có ai không phục cứ việc lên đài.Thủ đoạn của ta thế nào, các ngươi sẽ sớm biết thôi.”
Đám đệ tử Bắc Thương linh viện tức giận đến xanh mặt, Huyết Thí còn đáng ghét hơn cả Liễu Tranh.
Nhưng phẫn nộ cũng vô ích, những đệ tử hàng đầu đều đã lên đài, ngay cả Lạc Li cũng bị đánh bại, theo luật, nàng đã thua.
Không ai dám ra mặt, chỉ thầm lẩm bẩm nếu có ai trong top 3 của linh viện ở đây, bọn kia sẽ biết thế nào là kiêu ngạo!
“Ta biết mấy tên top 3 bảng Thiên gì đó của các ngươi không có ở đây.Ta sẽ cho các ngươi một cơ hội, trong ba ngày chúng ta sẽ ở lại, các ngươi cứ gọi chúng về đi!”
Huyết Thí cười khẩy: “Đương nhiên, nếu chúng đủ can đảm xuất hiện…”
Nói xong, hắn quay người bỏ đi.
Nhưng ngay lúc đó, trên đài, Thái Thương viện trưởng bỗng cười quỷ dị, khiến Phí Thanh Tùng giật mình, nhíu mày.
“Xẹt xẹt.”
Không trung trên quảng trường Bắc Minh đột nhiên biến dạng, sấm rền vang vọng.
Biến cố bất ngờ khiến mọi người chú ý, kinh ngạc.
Huyết Thí dừng bước, nheo mắt nhìn không gian đang vặn vẹo.Nơi đó, lôi quang lóe sáng, một bóng người cao lớn xuất hiện.
Một dao động linh lực quen thuộc lan tỏa trong không gian.
Cảm nhận được dao động linh lực đó, vô số đệ tử Bắc Thương linh viện đứng bật dậy, ánh mắt sáng lên như bắt được vàng.
Dao động này…là Mục Trần!
Hắn đã trở lại!
