Đang phát: Chương 3433
– Tin hay không tùy ngươi.
Lục Thiếu Du ngạc nhiên, hắn đã nói thật mà Ma Linh Yêu Nữ vẫn không tin.
– Còn Vô Ảnh Phệ Tủy Độc Thư của ta đâu, ngươi giấu ở đâu rồi?
Ma Linh Yêu Nữ thi triển vài thủ ấn lên người Lục Thiếu Du, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc.Rõ ràng độc thư không còn trên người hắn, nhưng nàng vẫn cảm nhận được mối liên hệ vô hình.Chắc chắn nó vẫn còn đâu đó quanh hắn.
Lục Thiếu Du để ý thấy Ma Linh Yêu Nữ coi trọng Vô Ảnh Phệ Tủy Độc Thư hơn cả Tử Linh Thánh Dịch, vì vậy hắn quyết định không giao nó ra.Hắn sợ rằng nếu giao ra, mình sẽ gặp kết cục thê thảm.Chỉ khi giữ độc thư trong tay, hắn mới có cơ hội để mặc cả.
– Vô Ảnh Phệ Tủy Độc Thư ta không mang theo, nhưng ta có thể dẫn ngươi đi lấy.
Lục Thiếu Du nói, mắt láo liên.
– Ngươi nói dối! Tưởng lừa được ta chắc? Ta cảm nhận được nó vẫn ở trên người ngươi.
Ma Linh Yêu Nữ nhìn thẳng vào Lục Thiếu Du, liếc xéo Kim Viên bên cạnh:
– Nếu ta đoán không nhầm, ngươi đã cải trang ở sâu trong sơn mạch Cổ Lan, tên đại hán mặt sẹo chính là ngươi.Còn cả thiên hỏa nữa, việc nó biến mất chắc chắn có liên quan đến ngươi.
Lục Thiếu Du sững sờ, không ngờ Ma Linh Yêu Nữ lại đoán ra.
– Xem ra ta đoán đúng rồi.
Thấy phản ứng của Lục Thiếu Du, Ma Linh Yêu Nữ có chút ngạc nhiên, mắt chớp động:
– Khai mau! Giao Vô Ảnh Phệ Tủy Độc Thư và Tử Linh Thánh Dịch ra đây, nếu không ngươi sẽ phải hối hận.
– Tử Linh Thánh Dịch ta ăn rồi, còn Vô Ảnh Phệ Tủy Độc Thư ta không biết nó ở đâu, nhưng ta có thể dẫn ngươi đi tìm, không tin thì thôi.
Lục Thiếu Du nói, dù sao thì Tử Linh Thánh Dịch đã vào bụng hắn rồi, còn Vô Ảnh Phệ Tủy Độc Thư thì nhất định không thể giao ra.
– Muốn đàn ông các ngươi nói thật, tốt nhất nên dùng cách này.
Trong tay Ma Linh Yêu Nữ xuất hiện một con dao găm, nàng nhẹ nhàng kề nó vào giữa hai chân Lục Thiếu Du.Lưỡi dao lạnh lẽo, lời nói ngọt ngào của nàng chẳng khác nào tiếng thì thầm của ác quỷ.
Lục Thiếu Du lại sững người.Thảo nào ả ta được gọi là Ma Linh Yêu Nữ, đúng là yêu nữ! Cảm giác lạnh lẽo lan tỏa, hắn không dám chắc “chỗ đó” của mình có thể mọc lại như tay chân hay không, nhỡ có tác dụng phụ gì thì to chuyện.Hắn tin chắc Ma Linh Yêu Nữ dám làm thật, nhỡ đâu “nhất đao lưỡng đoạn” thì hắn chỉ còn nước khóc ròng.
Khi lưỡi dao kề sát, Lục Thiếu Du im bặt, sợ rằng chỉ cần nói sai một lời, “cái kia” của mình sẽ gặp họa.
– Không nói gì à? Chẳng lẽ ngươi muốn “nhất đao lưỡng đoạn” thật sao?
Thấy Lục Thiếu Du im lặng, Ma Linh Yêu Nữ tưởng hắn coi thường mình, trừng mắt, đôi chân ngọc thon dài khẽ động, làn da trắng như tuyết ẩn hiện dưới chiếc váy ngắn.Nàng ưỡn bờ mông kiêu hãnh, tạo nên một sức hút trí mạng.Con dao găm trong tay nàng vẽ một đường giữa hai chân hắn.
Đây đúng là yêu nữ, thân thể thiên sứ nhưng tâm địa ma quỷ.Nàng áp sát Lục Thiếu Du, ánh mắt hắn không thể không sáng lên.Đúng là một vưu vật!
Nhưng điều quan trọng nhất là ả ta đang cầm dao vẽ vòng quanh “chỗ đó” của hắn.Tình huống này quả là một sự khiêu khích tột độ, dục vọng vừa mới nhen nhóm đã vội lụi tàn.
Vì vậy, “cậu em” của Lục Thiếu Du chỉ khẽ run rẩy chứ không dám ngẩng cao đầu, nhưng vẫn vô tình chạm vào lưỡi dao của Ma Linh Yêu Nữ.
– Ngươi… Keng!
Ma Linh Yêu Nữ lập tức nhận ra phản ứng của “cậu em” kia, ngẩn người rồi bừng tỉnh.Không hiểu sao, mặt nàng đỏ bừng từ cổ lên đến mang tai, con dao găm run rẩy rồi rơi xuống đất.
– Đồ vô sỉ, hạ lưu!
Ma Linh Yêu Nữ đỏ mặt mắng Lục Thiếu Du, trông nàng lúc này thật đáng yêu, nhưng ánh mắt lại vụng trộm liếc xuống “chỗ đó” của hắn, nơi vừa xảy ra biến động.
– Sao lại bảo ta vô sỉ hạ lưu? Chính ngươi động tay động chân trước, ta có muốn thế đâu, ta cũng… không điều khiển được nó.
Lục Thiếu Du biện minh, hắn thật sự không thể điều khiển được “cậu em” của mình.
– Ta động tay động chân khi nào?
Ma Linh Yêu Nữ trừng mắt nhìn Lục Thiếu Du, giận dữ không thôi.Nàng có làm gì đâu, thật là xấu hổ chết đi được! Tức giận dậm chân, thân thể mềm mại run lên, hai gò má ửng hồng.
Ma Linh Yêu Nữ không để ý đến Lục Thiếu Du nữa, nàng cầm lấy chiếc nhẫn trữ vật của hắn, dễ dàng xóa bỏ cấm chế để xem xét, nhưng không tìm thấy thứ mình cần.
– Hừ!
Không tìm được gì, Ma Linh Yêu Nữ tức giận hừ một tiếng, bàn tay trắng như ngọc vung lên, con dao găm lại bay trở về tay nàng.
– Lục Thiếu Du, ngươi có giao Vô Ảnh Phệ Tủy Độc Thư và Tử Linh Thánh Dịch ra không? Nếu không, ta sẽ giết hắn trước.
Dao găm của Ma Linh Yêu Nữ kề sát cổ Kim Viên.
Kim Viên hơi động đậy, vốn dĩ hắn không liên quan gì đến chuyện này, tự nhiên lại bị lôi vào, cảm thấy thật oan uổng.Nhưng hắn lại không thể nhúc nhích, thậm chí không thể nói.
– Yêu nữ, ngươi…
Lục Thiếu Du sợ “ném chuột vỡ bình”, nếu yêu nữ đối phó hắn thì không sao, nhưng đối phó Kim Viên thì khác.
– Ta chính là yêu nữ, chuyện gì ta không dám làm? Rốt cuộc ngươi có giao hay không?
Ma Linh Yêu Nữ nhìn Lục Thiếu Du.
– Được rồi, ta giao.Ngươi thả huynh đệ ta ra.
Lục Thiếu Du biết mình không còn lựa chọn nào khác.Nếu yêu nữ ra tay thật, hắn sẽ hối hận không kịp, nên đành chấp nhận.
– Ngoan ngoãn lắm! Ta biết ngay là ở trên người ngươi mà, hừ!
Ma Linh Yêu Nữ cười đắc ý, cảm giác như mình đã chiến thắng, trong mắt ánh lên vẻ giảo hoạt.
– Ngươi phải thả ta ra trước đã, ngươi cấm chế ta rồi, ta không lấy đồ ra được.
Lục Thiếu Du nói.
– Thả ngươi ra cũng được, dù sao trước mặt ta ngươi cũng không trốn thoát được.Hơn nữa, ngươi vẫn còn ở trong tay ta.
Ma Linh Yêu Nữ không do dự, vung tay thi triển vài thủ ấn, cấm chế trên người Lục Thiếu Du được giải trừ.
