Đang phát: Chương 3430
Ầm ầm ầm ầm!
Những con ma thú đi đầu trúng phải Tử Lôi, nổ tung ngay tại chỗ.
Tiểu Thanh điều khiển tia chớp lan rộng cả ngàn trượng, bao phủ toàn bộ bầy ma thú.
Trong biển lôi điện màu tím, bầy ma thú gào thét thảm thiết.Vô số ma thú nổ tung, ma khí cũng bị ánh sáng tím quét sạch.
Ma Lam trên không trung kinh hãi:
– Người này là ai?!
Lý Vân Tiêu và Linh Mục Địch cũng ngây người trước chiêu thức đẹp mắt của Tiểu Thanh.Lôi điện tím lan tràn ngàn trượng, vô cùng tráng lệ.
Nhưng chỉ trong chốc lát, Tiểu Thanh kiệt sức, các tia chớp tím tan biến, xèo xèo rồi biến mất.
Dù vậy, hơn nửa bầy Ma tộc đã bị tiêu diệt, chỉ còn lại hơn mười con mạnh mẽ nhưng cũng bị thương nặng.
Trong phạm vi ngàn trượng, ma khí bị quét sạch, bầu trời quang đãng hơn.
Tiểu Thanh xoay người đáp xuống cạnh Lý Vân Tiêu và Linh Mục Địch, điện tích vẫn còn lách tách quanh người.
Lý Vân Tiêu khen ngợi:
– Ha, chỉ cần có ngươi là đủ rồi.
Ánh mắt Lý Vân Tiêu lóe lên vẻ tàn nhẫn, hóa thành tia chớp bay lên trời, quát lớn:
– Mục Địch đại nhân hãy ở dưới thủ thế!
Linh Mục Địch định cùng xông lên nhưng thấy Lý Vân Tiêu tự tin như vậy thì dừng lại.
Tiểu Thanh sau khi tung một chiêu liền ngồi xếp bằng trên không, tự điều dưỡng.
Đáng tiếc nơi này toàn ma khí, hầu như không có chút Ất Mộc chi khí nào.Nếu ở linh sơn đại xuyên, tốc độ hồi phục của Tiểu Thanh sẽ nhanh hơn nhiều.
Lý Vân Tiêu vọt lên cao, triển khai thế giới kiếm, hóa thành ngàn vạn kiếm ảnh chém vào đám ma thú.
– Grao!
Mấy con ma thú giống tê giác xông lên, dùng đầu đâm vào kiếm quang.Làn da thô dày bị rạch nát, máu chảy thành vệt.Ma thú tiến vào kiếm giới vài bước thì da thịt đã tan nát thấy xương, sau đó hoàn toàn biến thành thịt vụn.
Cùng lúc đó, ba con thủ hạc bị thương từ trên cao lao xuống tấn công Lý Vân Tiêu.
Thực lực của ma cầm không kém Ma Quân bình thường, nhưng đã bị Tiểu Thanh đánh trọng thương, giờ lại ở trong Thiên Vũ giới, làm sao chúng địch lại Lý Vân Tiêu?
Bùm!
Ba con thủ hạc hợp sức tấn công, thân lôi đình của Lý Vân Tiêu nổ tung, nhưng ngay lập tức tái tạo lại phía sau một con thủ hạc.Kiếm chém qua, đầu thủ hạc rơi xuống.
Sau khi thủ hạc chết, cơ thể tan rã thành mấy con Thập Phương Hung Hồn Sát lao về phía Lý Vân Tiêu.
Hai con còn lại thấy tình hình không ổn liền định bỏ chạy.
Mặt Lý Vân Tiêu vẫn lạnh băng, kiếm quang bùng nổ, mấy con Thập Phương Hung Hồn Sát tan nát.
Hai con thủ hạc đang chạy trốn thì phía trước có ánh sáng vàng xuyên ra từ hư không, đâm thủng một con.
Thủ hạc kêu thảm rồi nổ tung.
– Oa oa oa!
Toàn là Ma Sát.
Nhưng ánh sáng vàng xẹt qua, biến thành cương khí bắn ra bốn phía, chém sạch Ma Sát.
Một thân hình mơ hồ dần hiện rõ trong hư vô, tay cầm phương thiên họa kích, cười nói.
– Trác Thanh Phàm!
Lý Vân Tiêu reo lên:
– Viện quân tới rồi?
Trác Thanh Phàm nói:
– Sắp thôi, ta đi trước dò đường.
Trác Thanh Phàm nhìn quanh, giật mình kêu lên:
– Thành Hồng Nguyệt…
Lý Vân Tiêu gật đầu:
– Hoàn toàn bị hủy rồi, dù có đánh lui được thì cũng không còn vinh quang ngày xưa.
Trác Thanh Phàm nhìn ra, không chỉ thành Hồng Nguyệt bị phá hủy, mà quan trọng hơn là ma khí xâm lấn linh khí, thậm chí thẩm thấu địa mạch, phá hủy linh mạch nơi này.
Thiếu tài nguyên linh khí thì sẽ không có đại môn đại phái nào xuất hiện nữa.
Trác Thanh Phàm thở dài:
– Thành Hồng Nguyệt sắp trở thành lịch sử, ngươi đừng buồn.Từ xưa đến nay, chuyện như vậy nhiều vô kể, đó là quy luật rồi.
Lý Vân Tiêu gật đầu:
– Ta hiểu.
Sắc mặt Lý Vân Tiêu bình tĩnh nhưng trong lòng buồn bã.
Trên bầu trời, Ma Lam tức giận đến tái mặt, nhìn con thủ hạc bay về thì giơ tay đánh nát.
Trác Thanh Phàm ngước lên, kinh ngạc:
– Mấy cái đó…Toàn là phân thân?
Lý Vân Tiêu đáp:
– Đúng vậy! Người này rất có thể là Ma tôn, vì giới lực quá mạnh nên phải phân chia bản thân để vượt qua khe hở?
– Ma tôn!?
Trác Thanh Phàm kinh hãi:
– Vậy còn chờ gì nữa? Nhân lúc hắn còn yếu, chúng ta tiêu diệt hắn đi, sau này sẽ đỡ áp lực hơn nhiều.
Lý Vân Tiêu cười khổ:
– Ma tôn đâu dễ bị tiêu diệt như vậy? Tạm thời không vội, nhiệm vụ lớn nhất là bảo vệ truyền tống trận, chờ mọi người đến đây.Hơn nữa, ta vừa nghe bọn chúng nói còn có nhiều thứ lợi hại ở phía sau nữa.
Trác Thanh Phàm gật đầu:
– Hóa ra là vậy.Để ta đi xem thử cái Địa Lão Thiên Hoang đó thế nào.
Lý Vân Tiêu kinh ngạc:
– Cẩn thận đấy!
Chưa dứt lời, Trác Thanh Phàm đã biến mất.
Ngay sau đó, chân thân Trác Thanh Phàm xuất hiện trong Địa Lão Thiên Hoang, nhìn quanh cảnh tượng hoang tàn.
– Không gian này…
Trác Thanh Phàm nhíu mày, cảm nhận rõ ràng kết cấu Địa Lão Thiên Hoang lỏng lẻo, có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.
Nếu trận chiến vừa rồi diễn ra ở đây thì đã sụp đổ từ lâu.
Trác Thanh Phàm nhìn quanh, bay về phía ma khí đang bốc lên.
Một lúc sau, Trác Thanh Phàm tìm thấy nguồn gốc, mặt đất xuất hiện một cái hố sâu như khe rãnh, ma khí từ bên trong phun trào khiến Trác Thanh Phàm vô cùng khó chịu.
Nhiều Ma tộc cấp thấp bò ra từ ma khí, một số bay về phía Thiên Vũ giới, số khác phát hiện Trác Thanh Phàm liền hung hăng xông đến.
Trác Thanh Phàm rất khó chịu, ma khí ngập trời, các giác quan bị hạn chế nên không thể nhìn rõ cảnh tượng trong khe hở.
Đại hư không thuật của Trác Thanh Phàm chỉ có thể xuyên qua trong một giới, không thể tìm đến giới khác.
Một giọng nói âm trầm vang lên:
– A, vừa ra đã gặp được con mồi.
Trong ma khí vô biên, đôi mắt lạnh lẽo lóe lên.
Trác Thanh Phàm bị mấy con Ma tộc cấp thấp vây quanh, vừa tiêu diệt xong thì cảm nhận được nguy hiểm.
Ầm!
Nơi Trác Thanh Phàm vừa đứng nổ tung, không gian rung chuyển dữ dội, sụp đổ thành một điểm rồi biến mất.
Giọng nói trong ma khí kinh ngạc:
– A?
Trong bóng tối chậm rãi ngưng tụ ra một thân hình, khí thế cường đại, ít nhất là Ma Quân nhị giai.
Đột nhiên, một luồng sáng vàng xé toạc không gian từ trên cao giáng xuống, như thần phạt trừng trị ma quỷ.
Bùm!
Ánh sáng chiến kích chém vào người Ma Quân, nổ thành vô số Ma Sát, chúng kêu la tứ tán.
Chỉ trong chớp mắt, đám Ma Sát như có trí tuệ lại ngưng tụ trên bầu trời, biến thành chân thân Ma Quân, quát lớn:
– Chết!
Từ khe hở tuôn ra ma khí như sóng biển cuốn về phía Trác Thanh Phàm.
Cùng lúc đó, Ma tộc kia bắt ấn, quát lớn:
– Phong!
Không gian trong phạm vi trăm trượng từ hư vô lóe lên vô số ma phù, phong ấn hư không!
Trác Thanh Phàm giật mình, cảm nhận được lực lượng cường đại cố định không gian, tuy không đến mức không thể đi được, nhưng khó khăn hơn rất nhiều.
