Chương 3419 Chương 3426: Liên minh mới

🎧 Đang phát: Chương 3419

Ầm!
Một luồng sáng lóe lên, mọi người còn chưa kịp nhìn rõ Lý Dật ra tay như thế nào thì chưởng môn Thiết Quyền môn đã bị đánh tan xác, dính bẹp xuống đất một cách thảm thương.
Lý Dật lạnh lùng nói:
– Chậc chậc, Thiết Quyền môn thành Thiết Bánh môn rồi, cũng không tệ.
Lý Dật cố tình tạo ra cảnh tượng kinh khủng này, không đánh nát mà chỉ đập bẹp người.
– Ui!
Đám đông cảm thấy lạnh sống lưng, từ thiên đường rơi xuống địa ngục, mặt mày trắng bệch.
Vạn Hiên Ngang và Đinh Sơn thoáng lộ vẻ tán thưởng, đánh giá cao sự quyết đoán của Lý Dật.
– Ta…Ta…Ta nguyện ý tham gia liên minh!
Trang chủ Xích Vân trang quỳ xuống, dập đầu lia lịa:
– Ta nguyện ý tham gia, nguyện ý tham gia!
Lý Dật giả vờ ngơ ngác, nhưng ánh mắt lại lạnh lùng chế giễu:
– Ồ? Lúc nãy trang chủ còn nói Xích Vân trang yếu kém, không tiện tham gia tranh đấu, sao giờ lại đổi ý nhanh vậy? Ta không hiểu, rốt cuộc trang chủ có đồng ý hay không?
– Nguyện ý, nguyện ý! Tất nhiên là nguyện ý!
Trang chủ Xích Vân trang vội vàng nói:
– Vì thực lực yếu nên mới cần liên minh hùng mạnh che chở, tham gia liên minh là lựa chọn tốt nhất, mọi người thấy đúng không?
– Đúng đúng đúng!!!
Tiếng đồng tình vang lên khắp nơi.
Lý Dật cười lạnh:
– Nhưng nếu thực lực các ngươi yếu như vậy, liên minh cần các ngươi làm gì?
– Cái đó…
Trán trang chủ Xích Vân trang ướt đẫm mồ hôi, ánh mắt lạnh lẽo của Lý Dật khiến gã run sợ:
– Ta…Ta nhất định sẽ đốc thúc mọi người chăm chỉ tu luyện, nhanh chóng nâng cao thực lực, cống hiến cho liên minh.
– Ừm! Tốt lắm, nếu trang chủ có thành ý như vậy thì liên minh rất vui lòng chào đón các ngươi.
Lý Dật dang tay, cười nói:
– Còn môn phái nào muốn gia nhập không?
– Ta nguyện ý!
– Ta nguyện ý!
– Ta cũng nguyện ý!
Tiếng đồng ý vang lên liên tục, ai cũng sợ chậm chân.
Lý Dật mỉm cười:
– Tốt lắm, ta rất thích tinh thần hăng hái này của các ngươi.Hôm nay liên minh thành lập, chúng ta nên đặt tên gì cho hay đây?
Đinh Sơn lạnh lùng nói:
– Mọi người cùng nhau nghĩ tên đi.
Đại điện trở nên ồn ào với những lời bàn tán, tranh nhau đưa ra ý kiến.
Trên bầu trời phủ thành chủ, cách mặt đất hàng trăm mét, không gian rung động nhẹ.
Một bóng người xuất hiện:
– Thật là một đám người tẻ nhạt.Mục Địch đại nhân cứ tiếp tục xem đi, ta đi tìm Nhược Băng.
Người này chính là Lý Vân Tiêu, Linh Mục Địch đứng bên cạnh hắn.
Linh Mục Địch cười nhạt:
– Không ngờ vừa đến thành Hồng Nguyệt đã nghe được chuyện thú vị như vậy, mấy thế lực liên hợp lại cũng có ý tưởng đấy.
Lý Vân Tiêu nói:
– Chỉ là đám tạp nham.Nhưng kỳ lạ, ta cảm thấy có một hơi thở quen thuộc trong phủ thành chủ, là ai vậy?
Lý Vân Tiêu chống cằm, vẻ mặt suy tư.
Linh Mục Địch nói:
– Những người này thực lực không mạnh nhưng lại có ảnh hưởng lớn, đặc biệt là Nam Bắc thương minh.
Lý Vân Tiêu tỉnh táo lại, gật đầu:
– Đúng vậy! Không ngờ Vạn Hiên Ngang còn sống, may mà ta đã sớm bảo Linh Nhi lấy được trận đồ Đại Vãng Sinh Cực Lạc trận, nếu không giờ đi đòi nợ chắc chắn sẽ bị đuổi thẳng cổ.
Linh Mục Địch khẽ thở dài:
– Tình hình ngày càng phức tạp.Lý Dật nói đúng, bây giờ chúng ta không nên gây sự với bọn họ, cách nghĩ của hắn có lẽ rất hay.
Lý Vân Tiêu hừ nhẹ:
– Dù có làm được thì sao? Thiên hạ gặp nạn mà không dám gánh vác, chỉ lo phát triển cho bản thân, dù để Lý Dật thống nhất hai giới thì có ý nghĩa gì? Chúng ta theo đuổi là con đường lớn, chứ không phải quyền lợi thế tục!
Linh Mục Địch mỉm cười:
– Vân Tiêu nói rất đúng.Người này bị quyền lợi làm mờ mắt, tương lai khó mà thành tựu lớn được.
Lý Vân Tiêu nhíu mày:
– Mục Địch đại nhân nói làm ta nhớ đến một chuyện.Người này và ta ở Nam Vực là kẻ thù không đội trời chung, đến tận bây giờ vẫn còn sống.Ta thấy thực lực của hắn đột phá đến Siêu Phàm Nhập Thánh, thật là kỳ lạ.
Linh Mục Địch nói:
– Chỉ là Siêu Phàm Nhập Thánh, không đáng lo.Nếu ngươi không yên tâm thì cứ chú ý nhiều hơn, hiện tại không tiện giết hắn.
Lý Vân Tiêu nói:
– Ta biết đại nhân có tính toán riêng, mặc cho đám tép riu này thành lập liên minh, tuy là để bảo vệ bản thân nhưng cũng là để giữ lại lực lượng cho Thiên Vũ giới, biết đâu sau này sẽ cần dùng đến.
Linh Mục Địch chỉ vào Lý Vân Tiêu, cười nói:
– Vân Tiêu ngày càng hiểu ý ta.
Lý Vân Tiêu cười khổ:
– Nhưng ta cảm thấy rất chán, đại nhân cứ tiếp tục nghe trộm đi, ta đi tìm Nhược Băng trước.
Nói xong, Lý Vân Tiêu biến mất trên bầu trời.
Nơi Khương Nhược Băng ở là cấm khu mà Ninh Khả Nguyệt đã từng lập ra.
Khi La Thanh Vân còn sống đã giao nơi này cho Khương Nhược Băng, nghiêm cấm không ai được phép quấy rầy.
Sau này Lý Dật lên nắm quyền cũng cho Khương Nhược Băng một không gian riêng, không làm khó nàng.
Dưới gốc cây đào, Khương Nhược Băng lặng lẽ nhìn dòng nước chảy, tay cầm vò rượu thơm nồng.
– Tiểu thư lại trốn ở đây uống rượu.
Tỳ nữ Tiểu Tuyết vẻ mặt lo lắng, nàng muốn giật lấy vò rượu nhưng bất lực vì thực lực quá yếu, chỉ có thể đứng nhìn.
Hoa đào đã rụng hết, chỉ còn lại những cành cây lay động trong gió.
Một khuôn mặt tiều tụy phản chiếu trên mặt nước.
Khương Nhược Băng uống một ngụm rượu, nói:
– Ta không muốn uống rượu, ta chỉ muốn quên đi mọi chuyện, ta đang uống say để giải sầu.
Tiểu Tuyết nóng nảy dậm chân nhưng không biết làm gì hơn:
– Tiểu thư!
Tiểu Tuyết đành nói:
– Ta mới tìm Hàng Phong thúc thúc, nghe nói thành Hồng Nguyệt sắp có biến lớn, không biết tương lai sẽ ra sao.Hàng Phong thúc thúc định đưa tiểu thư và đại tiểu thư đến Thiên Vũ Minh.
– Thiên Vũ Minh!
Người Đinh Linh Nhi khẽ run lên, ngừng uống rượu, nước mắt chảy dài:
– Đến Thiên Vũ Minh rồi, liệu hắn có chịu nhận chúng ta không?
Tiểu Tuyết nói:
– Tiểu thư lại suy nghĩ lung tung rồi! Ngày xưa tiểu thư và Vân Tiêu công tử thân thiết như vậy, chắc chắn sẽ nhận chúng ta thôi.Nghe nói lão thành chủ cũng ở Thiên Vũ Minh.
Vân Tiêu công tử…Khương Nhược Băng cười mơ màng, hai tay chống cằm:
– Bây giờ Vân Tiêu công tử đã là người quyền cao chức trọng, là công tử đệ nhất thiên hạ rồi.
Đinh Linh Nhi vừa mới vui vẻ một chút thì lại buồn bã nói:
– Cuối cùng hắn cũng lên đến đỉnh cao, nhưng liệu hắn có còn nhớ những ngày say quên sầu ở thành Hồng Nguyệt, còn nhớ những đóa hoa đào năm xưa không?
Tiểu Tuyết kêu lên:
– Ôi trời, tiểu thư lại nghĩ vớ vẩn rồi! Nhớ lúc trước hắn một mình cứu tiểu thư ra khỏi đám đông, sao có thể quên được?
Ánh mắt Đinh Linh Nhi trở nên thê lương, trước mắt nàng như hiện ra bóng hình cao lớn năm nào.
– Tiểu Tuyết! Chúng ta thu dọn đồ đạc, đến thành Hồng Nguyệt!
Mắt Khương Nhược Băng sáng lên:
– Ngươi đi báo cho đại tỷ của ta, chúng ta cùng đi!
Rất nhanh sau đó, Tiểu Tuyết dẫn Khương Nhược Mai đến.
Vẻ mặt Khương Nhược Mai bất mãn, hừ mũi:
– Mẫu thân mới mất chưa lâu mà các ngươi đã muốn bỏ lại mộ người mà trốn đi sao?

☀️ 🌙