Chương 341 Tự hào

🎧 Đang phát: Chương 341

“Ngươi cũng muốn tranh đoạt Thiên Đạo Chi Nhận?” Đế Thích Thiên cười lớn một hồi, đột nhiên im bặt, mặt lạnh tanh nhìn Tần Vũ, giọng the thé nói: “Ta không cần biết vì sao trên người ngươi lại có thể xảy ra kỳ quan ngũ tinh liên châu, cũng chẳng quan tâm đến việc ngươi được ‘Thiên’ ưu ái, nhưng nếu ngươi dám tranh Thiên Đạo Chi Nhận với ta, ta sẽ không nể nang ngươi là Thiên Nhân đâu!”
“Hơn nữa, ngươi đã là dân của Thiên Giới, đương nhiên cũng là dân của Đế Thích Thiên ta.Nếu ngươi nhất quyết đối đầu với ta, ta sẽ giết sạch bằng hữu của ngươi ở Thiên Giới!”
Giọng Đế Thích Thiên lạnh lẽo và tàn nhẫn đến thấu xương.Lãnh Diễm Phỉ, Tôn Thiên và cả Tình Nhi đứng sau Tần Vũ đều rùng mình ớn lạnh.Họ không thể tin nổi người trước mặt lại là Đế Quân chí tôn của Thiên Giới.Họ không thể ngờ một vị hoàng đế Thiên Nhân mà họ luôn kính trọng, chính trực và uy nghiêm lại có thể thốt ra những lời lẽ âm u đến vậy.
Tần Vũ nhìn thẳng vào Đế Thích Thiên, mắt lóe lên ánh vàng rực rỡ, mặt lộ vẻ khinh thường, pha chút châm biếm, thản nhiên nói: “Tần Vũ ta từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ lùi bước trước sự uy hiếp của bất kỳ ai!”
Hơi nghiêng đầu, mắt Tần Vũ tràn ngập ánh mắt ôn hòa và thương nhớ nhìn Hồng Quân bên cạnh, dáng vẻ thanh tú, trên khuôn mặt phảng phất vài nét của Lập Nhi, đây là con trai của bọn họ! Nghĩ đến Lập Nhi ở phương trời xa xăm Nhân Giới kia, giọng nói của Tần Vũ dần trở nên kiên định, lạnh lùng nói: “Cũng chính vì lúc này, ta cuối cùng đã gặp lại người yêu quý nhất, rốt cục thành tựu Chưởng Khống Giả tối cao vô thượng, cũng chính là hài tử của ta!”
Nói xong, Tần Vũ giơ tay lên âu yếm xoa đầu Hồng Quân, nhìn sắc mặt Đế Thích Thiên càng lúc càng u ám, vừa cười vừa nói: “Ngươi không ngờ chứ, hắn, Hồng Quân, là con trai của Tần Vũ ta.Còn ta, giống như Thiên Mông Chí Tôn Hoàng Giả của Tu La Giới lúc trước, vì truy tìm Thiên Đạo vô thượng kia mà buông bỏ tu vi vô địch của kiếp trước, đi vào Lục Đạo Luân Hồi, với ước vọng đạt được kết quả cuối cùng!”
Có lẽ đã lâu lắm rồi Tần Vũ mới nói nhiều như vậy, hôm nay hắn tỏ ra khác lạ, vô cùng vui vẻ.Nguyên nhân thì không cần phải nói, đó là vì gặp lại Hồng Quân và Huống Thiên Minh.Chính vì vậy mà Hồng Quân và Huống Thiên Minh cũng có chút kinh ngạc trước biểu hiện hôm nay của Tần Vũ.Bất quá, dù sao Tần Vũ làm gì thì họ cũng không có tư cách khoa tay múa chân, nói cách khác, trong ấn tượng của họ, chỉ cần Tần Vũ muốn làm thì hầu như không có việc gì là không làm được!
Chẳng đâu xa, hãy nhớ lại thần uy của Tần Vũ trong Vô Danh Không Gian, đã khiến Huống Thiên Minh vô cùng thán phục! Với tu vi cùng cấp là Chưởng Khống Giả, một mình địch ba người không nói, mà lại còn giết sạch cả ba, đây là tu vi gì mới làm được, đây là công pháp tuyệt thế gì mà có thể giúp Tần Vũ đạt tới cảnh giới như vậy!
Nhìn Tần Vũ dịu dàng vuốt ve đầu Hồng Quân, lòng Huống Thiên Minh không khỏi cay cay.Nghĩ đến công pháp Tinh Thần Biến của Tần Vũ đã tạo ra vô số kỳ tích, hắn không khỏi tưởng tượng, nếu lúc trước Thiên Mông còn sống mà quen được một nhân vật như Tần Vũ thì sao ông có thể bị người ta ám hại?
Mọi người ở đây, sau khi nghe Tần Vũ nói xong, hầu như ai cũng xúc động kinh hãi.Mục Thiên và Cam Vân đứng bên cạnh Tần Vũ kinh ngạc nhất, hai người nhìn Hồng Quân không dám tin, trong lòng tràn ngập ý nghĩ vô lực và lo lắng, cùng quay sang nhìn Tình Nhi đang đứng bên cạnh có vẻ không ổn, mặt tái mét không còn chút máu.
Còn Tình Nhi lúc này hận mình chưa từng sinh ra ở chốn này, thậm chí chưa từng nghe qua những lời nói làm nàng đau khổ đến chết.Nàng khổ sở lắc đầu, cắn chặt răng, nước mắt chực trào ra.Những lời vừa nghe được làm đầu óc nàng rung động.Nàng nhớ lại những hình ảnh tươi đẹp trong những ngày qua, ước gì có thể quay lại khoảnh khắc vừa rồi, chỉ cần Tần Vũ đừng nói ra những lời như thế này là tốt rồi!
Thiên địa đang xoay tròn, trái tim tựa hồ bị người ta tàn nhẫn chém một đao, dòng máu đỏ tươi nóng bỏng phun ra từ trái tim bị tổn thương, cả thân thể nàng run lẩy bẩy.Trời ơi, thật quá vô tình! Tình Nhi lẩm bẩm, giờ khắc này nàng đã quên còn có những người khác xung quanh mình, trong đôi mắt nàng chỉ còn hình ảnh thân thể hùng vĩ kiên cường ngày xưa cùng mùi vị rất quen thuộc, khiến nàng luôn nhớ đến khuôn mặt tuấn tú, vòng tay và lồng ngực ấm áp kia.
Một bàn tay to ấm áp đỡ lấy nàng trước khi nàng ngã xuống đất, nắm lấy vai nàng.Bàn tay thon dài trắng nõn mang theo hơi ấm làm nàng không tự chủ được mà ổn định lại tâm tình, giúp nàng giữ vững niềm tin trong lúc tâm trạng tuyệt vọng như sóng ba đào quay cuồng!
Đúng vậy, bàn tay kia là tay của Tần Vũ.
Đế Thích Thiên đã sớm trợn mắt há hốc mồm.Hắn nghe Tần Vũ nói mà trong mắt lộ ra vẻ khó tin.Lúc thì liếc nhìn Hồng Quân, lúc thì lại nhìn Tần Vũ.Tâm cảnh vững vàng của một vị hoàng giả nhất thời bị Tần Vũ phá tan tành, sóng lòng rúng động khiến thần thức của hắn tạm thời bị ảnh hưởng, không thể dò xét được mọi thứ trong phạm vi hơn mười dặm xung quanh nữa.
Một làn gió núi từ chân núi thổi lên, mang theo hơi mát lạnh kèm theo tiếng gió rít, làm tan biến những lời nói của Tần Vũ, không khí nơi đây nhất thời ngưng trệ, phá tan sự trầm tư trong lòng mỗi người, cũng xua tan đi nỗi khó chịu đã khiến người ta rất buồn khổ!
“Ngươi nói, hắn là con của ngươi?” Đế Thích Thiên dù sao cũng là hoàng giả Thiên Nhân tộc, chí tôn của Thiên Giới, tâm cảnh trải qua hơn ức vạn năm há phải tầm thường.Chỉ trầm mặc một lát, hắn đã khôi phục lại sự ổn định trong lòng, trầm ngâm một chút rồi mở miệng hỏi Tần Vũ.
Tần Vũ gật đầu, trên mặt lộ ra vẻ tự hào, khẳng định nói: “Hắn, Tần Sương, là con trai của Tần Vũ ta!” Tần Vũ vốn rất tự hào.Tinh Thần Biến vốn do Lôi Vệ sáng lập, nhưng Lôi Vệ chỉ tạo ra nền móng khởi đầu, còn tất cả những phương diện quan trọng và cảnh giới của công pháp đều do Tần Vũ tự mình sáng tạo ra.Hắn đã tốn biết bao tâm huyết trong những năm đó!
Còn Tần Sương, tức Hồng Quân, lại là hậu sinh khả úy tuổi trẻ tài cao, tuy rằng không đến mức vượt qua hắn, nhưng đó chỉ là hiện tượng tạm thời! Theo ước đoán của Tần Vũ, với Hồng Quân Đạo do Hồng Quân tự nghĩ ra làm nền móng, một khi đại thành, chỉ sợ rằng trong thiên hạ chỉ có ‘Thiên’ kia mới có thể đủ sức đánh bại hắn hoàn toàn, bằng không thì dù là đại ca Hồng Mông và nhị ca Lâm Mông cũng không làm gì được hắn!
Lời nói tự hào của Tần Vũ làm cho Hồng Quân cảm động rơi nước mắt.Trong trí nhớ của hắn, chưa bao giờ được phụ thân khen ngợi như vậy!
Nói đến cũng lạ, Tần Vũ ở kiếp trước, vì không được phụ thân quan tâm chăm sóc nhiều hơn mà liều mạng tu luyện, hết lần này đến lần khác từ trong gian khổ, đổ máu và nước mắt mới đột phá bản thân đến cực điểm.
Đến đời Hồng Quân này, lại giống như vậy, dưới hào quang của ‘thiên tài’ Tần Tư, tâm tình của Hồng Quân cực kỳ phức tạp, hắn nhận được chẳng qua cũng chỉ là lời hứa giúp đỡ của phụ thân mà thôi.
Hôm nay, cuối cùng cũng nhận được lời khen ngợi mà hắn luôn mong chờ, sao có thể không bối rối, cảm động rơi nước mắt? Một bàn tay lớn vỗ lên vai hắn, giọng nói ghen tỵ của Huống Thiên Minh truyền vào đầu hắn, làm Hồng Quân nhất thời thu lại sự hỗn loạn trong lòng: “Tiểu Quân a tiểu Quân, phụ thân của ta nếu còn sống có thể giống như Tần bá phụ hay không, có thể tự hào nói với người khác: Huống Thiên Minh là con trai của ta đây?”
Hồng Quân bật cười, cố gắng gật đầu, mắt ngưỡng mộ nhìn bóng lưng cao lớn trước mặt, đó là bóng lưng của phụ thân, hình bóng ấy có thể che chở cho hắn! Mặc dù hôm nay hắn đã trưởng thành, đủ lông đủ cánh, sẽ không để ai dễ dàng xúc phạm tới mình, nhưng cũng cảm thấy an toàn, cảm thấy ấm áp! Chỉ là…vì sao nữ tử xinh đẹp bên cạnh lại có vẻ mặt phức tạp như vậy?
Hắn khó hiểu liếc nhìn Tình Nhi một cái, trong lòng tràn ngập sự khó hiểu.
Đế Thích Thiên cũng vậy, ánh mắt phức tạp nhìn Tần Vũ, trong đầu hiện ra hình ảnh Đế Tuyết Phong và Đế Thiên Hồn, hai đứa con trai hắn sủng ái nhất, đắc ý nhất.Hôm nay so với con trai của Tần Vũ, sao lại kém xa đến vậy?
Nghĩ đến những lời Tần Vũ nói tràn đầy hào khí và tự tin, sắc mặt Đế Thích Thiên tối sầm lại, lạnh lùng nhìn Tần Vũ, lại một lần nữa hỏi: “Ngươi, thật sự muốn đối đầu với ta?”
Tần Vũ ha ha cười một tiếng, hào khí ngất trời nói: “Tần Vũ ta từ trước đến giờ không chủ động gây sự với ai, lại càng không sợ bất kỳ ai! Nếu ngươi buông bỏ Thiên Đạo Chi Nhận vốn thuộc về Thiên Minh, chí bảo của Tu La Tộc, Tần Vũ ta nguyện ý cùng ngươi chung đường đồng mưu cộng sự, bằng không, dù ngươi tu vi cao hơn ta, ta cũng nhất định dốc toàn lực ngăn cản ngươi đoạt lấy thứ không thuộc về ngươi!”
Đế Thích Thiên nheo mắt lại, quanh thân đột nhiên bùng phát khí thế mãnh liệt.Dần dần, sắc mặt hắn vốn đang âm trầm đến cùng cực đã chậm rãi bình phục trở lại, ngược lại lộ ra vẻ tươi cười, lập tức biến thành tiếng cười lớn: “Tốt! Tốt! Tốt! Ức vạn năm nay, Đế Thích Thiên ta trừ Thiên Mông ra, chưa bao giờ gặp được đối thủ thực sự.Cho dù Tát Hải kia được xưng là có không gian của riêng mình, thấy ta cũng phải tránh xa trăm dặm, không ngờ hôm nay lại gặp được một hán tử như ngươi.Tần Vũ, ngươi xứng đáng được ta tôn trọng!”
Tần Vũ lạnh nhạt cười, tôn trọng? Dường như từ này đối với hắn không có ý nghĩa gì.Tôn trọng chỉ có cường giả mới có được, đó là nhờ vào nỗ lực của bản thân mà có được, còn Tần Vũ đã nỗ lực quá nhiều…quá nhiều rồi!
“Vậy thì quyết một trận đi!” Đế Thích Thiên ý khí phong phát, quát lớn: “Mặc dù ngày Thiên Đạo Chi Nhận xuất thế còn gần trăm năm nữa, nhưng hôm nay, chúng ta hãy quyết một trận sinh tử, dùng vũ khí trong tay để quyết định ai mới có tư cách có được Thiên Đạo Chi Nhận!”
Vừa nói, trong tay hắn ánh sáng chợt lóe, một đạo kiếm quang cực kỳ rực rỡ đột nhiên bắn lên bầu trời, ngay cả những đám mây trắng như bông cũng bị kiếm quang ấy xua tan.Sát ý vô biên bao phủ Tần Vũ, một trận đại chiến căng thẳng đến cực điểm sắp nổ ra!

☀️ 🌙